Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 277
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:12
“Được được được."
“Nào, để chúng tôi giúp mọi người xách một ít hành lý."
“A, cảm ơn."
Trên đường đi ra ngoài, các đồng nghiệp đội dự án chủ động giúp các đồng nghiệp đoàn khảo sát chi-a s-ẻ hành lý.
Những người cơ bản không cần tự mình xách hành lý như Cố Từ thì đi ở cuối cùng, tình cờ lại gần với Thẩm Dao - người đang lùi lại phía sau đám đông.
Cậu khẽ nắm tay, âm thầm lệch hướng, xích lại gần cô thêm một chút.
Thẩm Dao chỉ cảm nhận được một bóng hình cao lớn bên cạnh đang từ từ che khuất ánh sáng bên sườn, ngước mắt nhìn về phía cậu thì cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
“Anh..."
“Em..."
Cả hai sau một hồi im lặng, gần như là đồng thời lên tiếng.
Đôi mắt Cố Từ khẽ lóe lên, nói:
“Em nói trước đi."
Thẩm Dao mím môi, nói:
“Điều em muốn nói là, sao anh lại tới đây?"
Nơi này dường như không phải là nơi Cố Từ sẽ tới, cho nên cô mới thấy rất kinh ngạc.
Cố Từ trả lời:
“Dự án bên này đã được giao vào tay anh, cho nên anh chạy chuyến này là điều nên làm."
Thẩm Dao hiểu ra, nói:
“Được."
Cố Từ nhìn cô một cái, hỏi:
“Em ở bên này sống có tốt không?"
Thẩm Dao mỉm cười, nói:
“Cũng tốt, hiện tại đã thích nghi rồi."
Lúc Cố Từ còn muốn nói thêm gì đó thì mọi người đều đã đi ra ngoài sân bay.
Thẩm Dao trực tiếp đi qua giúp họ cùng chuyển hành lý, không ở lại bên cạnh Cố Từ nữa.
Cố Từ nhìn bóng hình cô đi tới đi lui trong đám đông, mím môi, cũng đi theo qua đó.
“Để anh làm cho."
Cậu đi tới bên cạnh cô, trực tiếp xách lấy một gói bưu kiện nhỏ trên tay cô.
Những đồng nghiệp nữ như Thẩm Dao cơ bản là giúp đỡ đưa gói bưu kiện nhỏ và kiểm kê số lượng, trọng tâm là tham gia, còn những thứ nặng hơn một chút đều do các đồng nghiệp nam phụ trách.
Cho nên sự xuất hiện này của Cố Từ lại trở nên rất đột ngột.
Thẩm Dao ngẩn ra, theo bản năng quét qua ánh mắt hóng hớt và dò xét của các đồng nghiệp nữ bên cạnh, rồi chỉ về phía trợ lý Chu cách đó không xa nói với Cố Từ:
“Cố tổng nhỏ, trợ lý Chu bọn họ ở bên kia kìa."
Ý cô muốn diễn đạt là, đàn ông đều đang ở bên kia giúp đỡ, bên này là chỗ để phụ nữ bọn cô kiểm kê số lượng.
Nhưng Cố Từ như thể không hiểu ý cô vậy, cứ xách món đồ trên tay không buông.
Giây lát sau, trợ lý Chu bên kia đột nhiên nói một tiếng về phía này:
“Cố tổng nhỏ, nhân thủ bên chúng tôi đủ rồi, không cần qua đây giúp đâu."
Anh vừa nói như vậy xong, Thẩm Dao cũng nói với Cố Từ:
“Cố tổng nhỏ, bên này chúng tôi cũng không cần giúp đỡ."
Đồng nghiệp nữ bên cạnh phụ họa nói:
“Đúng thế, Cố tổng nhỏ, để bọn tôi tự làm là được rồi."
Bọn họ làm sao dám thực sự để sếp lớn làm việc chứ?
Cố Từ:
“Không sao, sau này ở lại bên này, những việc cần thân chinh làm còn rất nhiều, cái này chẳng là gì cả."
Lần này cậu tới không phải là để bày đặt giữ giá, làm một vật trang trí, cậu cũng muốn trải nghiệm cuộc sống mà Thẩm Dao đã trải nghiệm, muốn cô thấy được một mặt khác của cậu, muốn cô biết cậu có thể tự nhiên làm được những việc mà cô nghĩ cậu không thể làm được.
Trợ lý Chu bên kia lại nói một câu với bên này:
“Vậy thì vất vả cho Cố tổng nhỏ rồi, có Cố tổng nhỏ giúp đỡ nha, mọi người sẽ nhanh ch.óng làm xong thôi."
Câu này của anh vừa thốt ra, mọi người đều đã hiểu.
Cứ như vậy, Cố Từ vô cùng thuận lợi ôm hết những việc trên tay Thẩm Dao vào tay mình.
Thẩm Dao đứng một bên, đưa tay ra rồi lại thu về, thu tay về rồi lại đưa ra, rốt cuộc chẳng nhận lại được một gói bưu kiện nào.
Chủ yếu là một trạng thái nhìn có vẻ rất bận rộn, nhưng thực tế chẳng làm được gì.
Cô:
.........
Thôi được rồi, một “cún con" người yêu cũ tranh việc để làm, nếu cậu ta đã muốn làm thì cứ chiều cậu ta vậy.
Cô mím môi, trong mắt hiện lên một tia cười nhạt, cậu ta dường như thực sự đã thay đổi rồi.
Chương 436 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Cún con cố chấp (42)
Lúc cả đoàn người từ sân bay trở về, những chiếc xe đã sắp xếp trước vì có thêm vài người nên ngồi chật ních cả chỗ.
Thẩm Dao đi theo phía sau đám đông, suýt chút nữa thì hết chỗ ngồi.
Cô dứt khoát rảo bước lên xe, ngồi vào vị trí trống bên cạnh người phụ trách đội dự án - người có vẻ là chỗ trống duy nhất còn lại ở phía trước, rồi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng rất nhanh, cô đã bị trợ lý Chu gọi lại.
“Bác sĩ Thẩm, chỗ này dường như không đủ chỗ rồi, hay là cô đi cùng xe với Cố tổng nhỏ nhé?"
Trợ lý Chu đứng bên cạnh người phụ trách đội dự án, cười híp mắt nói.
Thẩm Dao ngẩn ra, đây chẳng phải là vừa đủ sao?
Nhưng trợ lý Chu kiên trì nói:
“Tôi và tổ trưởng của các cô tình cờ quen biết, lâu ngày không gặp muốn cùng trò chuyện chút về công việc, bác sĩ Thẩm coi như giúp một tay nhé."
Câu này của anh vừa thốt ra, mấy người đứng gần họ đều đ-ánh hơi thấy có vài phần không bình thường trong đó.
Trợ lý Chu không quên cao giọng giải thích:
“Bác sĩ Thẩm trước đây là bác sĩ chủ trị của Cố tổng nhỏ chúng tôi, bản thân bác sĩ Thẩm rất có trách nhiệm, đã chữa khỏi bệnh cho Cố tổng nhỏ, cho nên Cố tổng nhỏ vô cùng cảm kích."
Những ánh mắt hóng hớt lúc này mới bớt đi một chút.
Trợ lý Chu đã nói đến mức này rồi, Thẩm Dao không thể làm ngơ, cô suy nghĩ một chút, vẫn là nhường chỗ lại cho trợ lý Chu.......
Cố Từ ngồi trên một chiếc xe riêng, có chút không tập trung mà nhìn qua cửa sổ xe về phía chiếc xe lớn đằng kia.
Chờ đến khi thấy bóng hình quen thuộc đó sải bước đi về phía mình, cậu mới thu hồi tầm mắt, quay lại nhìn vào chiếc máy tính xách tay trên tay, ra vẻ vô cùng chuyên chú.
Trợ lý Chu quả nhiên là...
Cùng với một tiếng “tách", cửa ghế phụ bị người ta kéo ra, Thẩm Dao biết Cố Từ ngồi ở ghế sau nên trực tiếp chọn vị trí ghế phụ một cách hiểu chuyện, còn lịch sự chào hỏi Cố Từ một tiếng:
“Chào Cố tổng nhỏ."
Lễ nghi chốn công sở vẫn cần phải tuân thủ.
Cố Từ ngẩn ra, mím môi, trong lòng có chút không thoải mái nói:
“Em ra phía sau ngồi đi, phía trước xóc lắm."
Thẩm Dao ngước mắt, nghĩ rằng cậu có lẽ có lời gì muốn nói với mình, nghĩ đi nghĩ lại vẫn ngồi ra phía sau.
Sau này cậu còn ở lại đây một tháng trời, họ đều không nên vặn vẹo, cứ thản nhiên một chút mới là tốt nhất.
Xe bắt đầu khởi động, trong xe ngoại trừ âm thanh do bản thân chiếc xe phát ra thì là một khoảng tĩnh lặng không tiếng động.
Một lát sau, Cố Từ gập máy tính lại, chủ động mở lời phá vỡ sự im lặng trong xe:
“Em g-ầy đi rồi."
Thẩm Dao khẽ nắm tay, do dự giây lát mới lên tiếng:
“Anh cũng g-ầy đi rồi."
Lòng Cố Từ khẽ lay động, mím môi, lại chủ động mở lời:
“Nửa năm em sống ở bên này có thích nghi không?"
Thẩm Dao trả lời:
“Rất tốt, có thể thích nghi."
Cố Từ:
“Vậy em..."
Cậu khựng lại.
Thẩm Dao hỏi:
“Em sao?"
Cố Từ:
“Không có gì."
Sau đó, trong xe lại là một khoảng tĩnh lặng.
Giây lát sau, Thẩm Dao lên tiếng:
“Chân của anh đã dưỡng tốt chưa?"
Cố Từ sững lại, nói:
“Dưỡng tốt rồi, trước đây anh tập phục hồi chức năng khá tích cực."
Thẩm Dao gật đầu:
“Vậy thì tốt."
Cố Từ không biết nghĩ tới điều gì, lại bồi thêm một câu:
“Đôi khi vẫn còn hơi đau."
Thẩm Dao theo bản năng quan tâm hỏi:
“Là chỗ vết thương đau sao?
Đau xương hay là đau cơ, hay là đau do bong gân dây chằng?"
Cố Từ:
“Đều đau cả."
Thẩm Dao:
...
Đồ l.ừ.a đ.ả.o.
Cô nhàn nhạt liếc cậu một cái, nhưng Cố Từ lại ở góc khuất mà cô không nhìn thấy khẽ nhếch môi.
Thẩm Dao:
“Đau thì đi tìm bác sĩ."
Cố Từ:
“Bác sĩ chủ trị của anh không ở trong nước, anh muốn khám cũng chẳng khám được."
Thẩm Dao:
...
“Bác sĩ Lê bọn họ không phải vẫn luôn ở đó sao?
Anh nếu thực sự có chỗ nào đau nhất định phải kịp thời đi khám, không được coi thường đâu, dù sao chân vẫn rất quan trọng."
Cố Từ:
“Ừm, chân đúng là rất quan trọng."
Thẩm Dao:
“Ừm, sau này anh ở đây, nếu có chỗ nào không thoải mái cũng phải nói kịp thời, điều kiện vệ sinh bên này kém, rất dễ bị ốm đấy."
Cố Từ:
“Không thoải mái thì nói với ai?"
Thẩm Dao:
“Nói với bác sĩ."
Cố Từ:
“Em cũng là bác sĩ mà, vậy anh có thể trực tiếp nói với em không?"
Thẩm Dao hít một hơi sâu rồi nói:
“Đau chân thì tìm em, còn lại những cái khác anh tìm em em cũng không biết khám đâu."
Cố Từ:
“Anh biết rồi, bác sĩ Thẩm."
Thẩm Dao:
“Ừm ừm."
Cố Từ hỏi:
“Sau khi tới đây, có phải em đã từng bị ốm không?"
Thẩm Dao ngẩn ra, thực ra là có.
Lúc cô vừa mới tới đây không lâu, có một lần được nghỉ bù, bèn cùng một đồng nghiệp đi dạo quanh đây, ăn một vài món đặc sản địa phương.
Nhưng không ngờ tới là tối hôm đó sau khi về, trực tiếp nôn mửa tiêu chảy, cả người đều kiệt sức.
Đồng nghiệp của cô còn khoa trương hơn cô, là mức độ trực tiếp bị người ta khiêng vào bệnh viện.
Bởi vì họ cùng xảy ra chuyện nên cô không tiện để hệ thống dùng đạo cụ chữa khỏi cho mình, cho nên giống như người đồng nghiệp kia mà đi bệnh viện.
Sau đó điều trị ba bốn ngày cô mới rốt cuộc hồi phục lại, nhưng cả người đều g-ầy đi một vòng, bị hành hạ cho đủ đường.
Kể từ đó về sau, cô không bao giờ thử lại những thứ gọi là đặc sản địa phương ở đây nữa, bình thường cũng cố gắng chỉ ăn những đồ ăn đơn giản để tránh xảy ra vấn đề gì thêm.
Nói đi cũng phải nói lại, còn có một điểm kỳ lạ là hệ thống không kiểm tra ra thức ăn bên này có vấn đề gì, cho nên đoán chừng cũng có nguyên nhân đường ruột của cô không thích nghi được với một số loại thực phẩm địa phương bên này.
Tóm lại là cô chỉ có thể tự mình thêm phần cẩn thận.
Nhưng cho dù là cẩn thận đến mấy, ở giữa cũng bị ốm một cách khó hiểu vài lần, nhưng may mà uống thu-ốc là khỏi, không làm lỡ quá nhiều việc.
Bị Cố Từ hỏi như vậy cô mới nhớ ra những chuyện này.
Cố Từ nhìn thấy cô như rơi vào trạng thái trầm tư, liền suy nghĩ sâu xa, cô g-ầy đi nhiều như vậy, chắc hẳn cái khổ phải chịu ở đây không ít.
Nếu có thể, cậu hy vọng cô có thể sớm ngày kết thúc công việc bên này để về nước.
Thẩm Dao suy nghĩ một chút, vẫn quyết định nói cho Cố Từ biết:
“Lúc em mới tới đây, vì không hợp với thức ăn nên c-ơ th-ể có xảy ra chút tình trạng, sau đó tránh đi một số loại thức ăn là tốt hơn nhiều rồi, cho nên sau này anh cũng phải chú ý một chút."
