Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 278
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:12
Cố Từ:
“Được, anh sẽ chú ý, cảm ơn lời nhắc nhở của em, nhưng mà lúc đó em có thấy khó khăn lắm không?"
Thẩm Dao im lặng một thoáng rồi mỉm cười nói:
“Bất kể thế nào thì cũng đã vượt qua rồi."
Cố Từ cụp mắt, nhỏ giọng nói:
“Cũng đúng, đều đã vượt qua rồi."
Trong không khí im lặng một hồi.
Sau đó, Cố Từ hỏi cô:
“Dao Dao, nếu như..."
Nhưng đúng lúc này, điện thoại của Thẩm Dao đột nhiên reo lên, là mẹ cô gọi điện thoại WeChat cho cô.
“Cái đó, Cố Từ, xin lỗi nhé, em nghe điện thoại trước đã."
Cố Từ gật đầu, thu lại những lời định nói ra.
Thẩm Dao bắt máy.
“Mẹ ạ?
Đúng rồi, hiện tại con đang ở bên ngoài, hai ngày này con không qua đó đâu, mẹ và bố cứ nghỉ ngơi cho tốt nhé."
“Vâng, tối nay con ăn cơm cùng đồng nghiệp, rồi ngày mai được nghỉ thêm một ngày nữa."
“Vâng, con biết rồi, con sẽ chú ý ạ."
“Vâng, vậy cứ thế trước đã nhé, mấy ngày nữa con lại qua tìm bố mẹ."
Thẩm Dao nghe xong lời dặn dò của mẹ thì cúp máy.
Sau đó nói với Cố Từ bên cạnh:
“Lúc nãy anh định nói gì với em à?"
Cố Từ suy nghĩ một chút, vẫn chỉ nói một câu:
“Không có gì."
Thẩm Dao nhướng mày, cũng đoán không ra cậu muốn nói gì.
Cô lặng lẽ mở điện thoại xem qua khoảng cách từ đây đến căn cứ, dự tính còn khoảng hơn nửa tiếng nữa là tới.
Vẫn còn khá lâu.
Nếu có thể, cô thực sự muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc luôn, chờ lúc ngủ dậy chắc là tới căn cứ rồi.
Chỉ là dựa theo tình hình hiện tại mà xem thì như vậy dường như có chút không lịch sự.
Nghĩ đến điểm này cô bèn nhịn lại.......
Không biết qua bao lâu sau.
Xe vẫn duy trì tốc độ khá đều đặn để chạy, trong xe rất yên tĩnh, không có ai nói chuyện, cũng không có âm thanh âm nhạc gì.
Thẩm Dao chỉ cảm thấy mình bắt đầu dần dần buồn ngủ, mí mắt cũng ngày càng trĩu xuống, có đôi khi mắt đã nhắm lại rồi nhưng lại đột nhiên mở ra.
Cố Từ bên cạnh rất nhanh đã nhận ra sự buồn ngủ của cô, thẳng thắn nói:
“Em nhắm mắt ngủ đi, chờ đến nơi anh gọi em."
Ở trước mặt cậu, cô không cần phải gồng lên như thế này.
Thẩm Dao đến cuối cùng thực sự đã ngủ thiếp đi, chờ đến khi cô mở mắt lần nữa thì đã tới căn cứ rồi.
Xe lớn tới sớm hơn bọn họ khoảng năm phút, bọn họ tới muộn một bước.
Sau khi xe dừng hẳn, Thẩm Dao vội vàng đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy có chút lộn xộn trên người, mở cửa xe bước ra ngoài.
Trợ lý Chu thấy họ tới liền cười híp mắt đi tới, nói với Cố Từ:
“Cố tổng nhỏ, đây chính là căn cứ chính của chúng ta, ngài có muốn xem qua một chút không?"
Cố Từ xua tay nói:
“Không cần đâu, mọi người hôm nay đều mệt rồi, cứ thu dọn đồ đạc về nghỉ ngơi trước đi."
Trợ lý Chu hiểu ý:
“Dạ vâng ạ."......
Sau đó, người phụ trách đội dự án liền đưa người của đoàn khảo sát đi đến nơi đã sắp xếp trước để an tọa, tuy nhiên trước khi rời đi ông đặc biệt đợi Thẩm Dao một chút.
“Buổi trưa em chẳng ăn mấy, cứ chạy tới chạy lui như thế này ngộ nhỡ lại bị hạ đường huyết thì không tốt, vừa hay hôm nay anh lại mang theo ít kẹo, vị trái cây ấy, đây, cho em hết này."
Nói xong, ông liền đặt toàn bộ những viên kẹo trái cây luôn nắm trong tay vào tay Thẩm Dao, sau đó cười chạy về phía đội ngũ.
Thẩm Dao ngẩn ra, đây là lần thứ hai cô nhận được kẹo của ông, cách lần trước cô bị hạ đường huyết được ông bắt gặp và giúp đỡ đã cách đây hai tháng trời.
“Cảm ơn tổ trưởng."
Cô nói với ông.
Bóng dáng người đàn ông cao lớn chỉ xua tay rồi nhanh ch.óng rời đi.
Tình cờ nhìn thấy cảnh tượng này ở cách đó không xa, Cố Từ nhất thời cả người đều không ổn.
Ánh mắt cậu trầm xuống nhìn theo bóng lưng của người đàn ông đó, nghiến răng một cái.
“Bác sĩ Thẩm."
Cậu đột nhiên gọi giật Thẩm Dao lại khi cô sắp rời đi.
Thẩm Dao dừng bước, kinh ngạc hỏi:
“Anh vẫn chưa về nghỉ ngơi sao?"
Cô còn tưởng cậu sẽ rời đi sớm hơn họ một bước cơ.
Ánh mắt Cố Từ sâu thẳm nhìn vào những viên kẹo trái cây rực rỡ sắc màu trong tay Thẩm Dao, đột nhiên lên tiếng nói:
“Anh có chút hạ đường huyết."
Thẩm Dao ngẩn ra, bất kể là thật hay giả đều đi tới chia cho cậu một ít kẹo trong tay.
Cố Từ nhìn mấy viên kẹo còn sót lại trong lòng bàn tay cô, dày mặt nói:
“Không đủ, anh muốn tất cả cơ."
Thẩm Dao khẽ trợn tròn đôi mắt, kinh ngạc nhìn cậu.
Cố Từ nhướng mày, ra hiệu cậu không hề nói đùa.
Thẩm Dao nhướng mày, trực tiếp nhét hết kẹo trong tay vào chiếc túi xách nhỏ đang đeo trên người, không đưa cho cậu.......
—————————————————
Chương 437 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Cún con cố chấp (43)
Cố Từ nhướng mày, cũng không cố chấp đòi những viên kẹo đó nữa, nhưng cái người phụ trách vừa mới tặng kẹo cho Thẩm Dao kia thì cậu đã ghi sổ rồi.
Thẩm Dao thấy hiện tại không còn việc gì cần làm nữa bèn mở điện thoại xem tin nhắn trong nhóm, xác nhận lại thời gian cụ thể của buổi tụ tập ăn uống buổi tối, tính ra còn khoảng bốn năm tiếng nữa, chỗ này đủ để cô về ngủ bù một giấc rồi.
Thế là trực tiếp nói với Cố Từ:
“Em về chỗ ở của em trước đây, anh cũng về bên kia nghỉ ngơi sớm đi, tạm biệt."
Nói xong cô quay người định đi luôn.
Nhưng chưa đi được mấy bước đã bất ngờ bị Cố Từ nắm lấy cánh tay.
Giọng nói trầm thấp của cậu theo gió nhẹ truyền vào tai cô:
“Đưa anh...
đi cùng với."
Thẩm Dao có chút ngơ ngác.
Cái gì mà đưa cậu ta đi cùng?
“Cố Từ, em nhớ là chỗ ở của đoàn khảo sát các anh và đội dự án chúng em không ở cùng một tòa nhà đâu."
Cố Từ buông cánh tay cô ra, giọng điệu đầy ẩn ý:
“Chỗ của bọn họ thì không ở đó, nhưng chỗ của anh thì có."
Thẩm Dao:
???
Nói đến đây, Cố Từ không khỏi lại bội phục sự chu đáo của trợ lý Chu, anh ta đã sớm âm thầm sắp xếp hết thảy, sau đó mới báo cáo với cậu.
Cũng là ở trên máy bay cậu mới biết được trợ lý Chu đã sớm bảo người cải tạo lại hai căn phòng trống bên cạnh Thẩm Dao, đ-ập thông chúng rồi sau đó dọn dẹp trang trí lại, mở rộng không gian, cũng để sau này cậu ở lại được thoải mái hơn một chút.
Điều quan trọng nhất vẫn là như thế này cậu cũng có thể ở gần Thẩm Dao hơn một chút.
“Đi thôi, cùng đi nào."
Cố Từ ra hiệu cho cô đưa cậu đi cùng.
“Anh thực sự sống ở tòa nhà của chúng em à?"
Thẩm Dao xác nhận lại với cậu.
Cố Từ bày ra một tư thế thản thản đãng đãng, như thể hoàn toàn không có bất kỳ mục đích nào vậy, nhạt giọng nói:
“Ừm, là trợ lý Chu tiện tay sắp xếp thôi."
Thẩm Dao đảo tròn đôi mắt rồi nói:
“Được, vậy cùng đi đi."
Nói xong liền dẫn đường đi phía trước.
Suốt quãng đường không ai nói gì.
Bầu không khí chung sống của hai người họ bây giờ giống như bạn bè bình thường vậy, ai cũng không ngại ngùng, ai cũng không chủ động nhắc tới chủ đề vượt quá giới hạn nào.
Chờ sau khi họ cùng trở về tầng lầu của nơi ở, Cố Từ vô cùng tự nhiên dừng bước trước cửa phòng bên cạnh Thẩm Dao, cứ thế mở cửa.
Thẩm Dao khẽ trợn tròn đôi mắt, giỏi thật đấy, lại chính là phòng bên cạnh.
Sau đó cậu lịch sự hỏi cô:
“Bác sĩ Thẩm, có muốn vào ngồi một lát không?"
Thẩm Dao vội vàng lắc đầu nói:
“Không cần đâu, em về trước đây, anh nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Nói xong liền động tác nhanh nhẹn mở cửa nhà mình, đi vào rồi đóng cửa, làm một lèo rất dứt khoát.
Cố Từ chỉ kịp nhìn thấy bóng dáng cô lao nhanh vào trong rồi đóng cửa lướt qua, trực tiếp đứng ngây ra tại chỗ.
Cậu còn định để cô vào ngồi một lát, thuận tiện tặng món quà đặc biệt mang tới cho cô nữa cơ.
Thôi bỏ đi, để lần sau vậy, cũng không thể quá vội vàng hấp tấp được.......
Buổi tối, buổi tụ tập ăn uống náo nhiệt bắt đầu.
Bởi vì ngày mai không phải làm việc nên trạng thái của mọi người trông rõ ràng là khá thư giãn.
Trợ lý Chu và người phụ trách đội dự án còn đặc biệt chuẩn bị không ít một loại r-ượu trái cây có phong vị độc đáo của địa phương, bày biện chật ních cả mấy vòng.
Người phụ trách khu dự án Triệu Ngọc chủ động giới thiệu với Cố Từ những loại r-ượu trái cây này, nói:
“Cố tổng, r-ượu ở đây hương vị thực sự rất khác biệt, mùi thơm của trái cây cũng rất độc đáo, lát nữa ngài có thể uống thử xem sao."
Cố Từ khách khí đáp lại:
“Ừm, tôi sẽ thử."
Triệu Ngọc rất nhanh đã rót cho cậu hơn nửa ly, cười nói:
“Cái này nồng độ thấp, có thể yên tâm uống, uống nhiều chút cũng không sao, không say được đâu."
Trợ lý Chu đứng một bên không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên cười híp mắt nói:
“Tửu lượng của Cố tổng nhỏ nhà chúng tôi ấy à, kém lắm, lỡ tay uống nhiều thêm một chút xíu thôi là đã bắt đầu choáng váng rồi."
Cố Từ ngước mắt nhìn trợ lý Chu, không hiểu lắm mục đích anh ta đặc biệt nói như vậy là gì, t.ửu lượng của cậu không đến mức uống chút r-ượu trái cây đã choáng váng.
Nhưng trợ lý Chu chỉ cười híp mắt đưa cho cậu một ánh mắt ám chỉ, ngay sau đó nói với Triệu Ngọc bên cạnh:
“Nếu Cố tổng nhỏ nhà chúng tôi không thắng nổi t.ửu lực thì vất vả nhờ cậu sắp xếp một đồng nghiệp nào đó tiện đường đưa Cố tổng nhỏ nhà chúng tôi về vậy."
Triệu Ngọc cười bảo đảm nói:
“Yên tâm đi, để tôi đưa."
Trợ lý Chu:
...
Anh mỉm cười nói:
“Không cần cậu phải chạy riêng một chuyến đâu, tôi thấy ấy mà, dù sao Cố tổng nhỏ tình cờ lại sống cùng một tầng với bác sĩ Thẩm, vậy hay là để bác sĩ Thẩm tiện đường giúp một tay đi?"
Nghe vậy, lông mày Cố Từ khẽ động đậy, tiền thưởng tháng này của trợ lý Chu có phải nên tăng thêm một chút không nhỉ?
Triệu Ngọc từ chối nói:
“Không không không, cô ấy là một cô gái nhỏ..." thì làm sao dìu nổi Cố tổng nhỏ chứ?
Lời của anh ta còn chưa nói xong, Cố Từ đã nâng ly r-ượu từ xa hướng về phía Thẩm Dao mà kính một cái, nói:
“Vậy thì làm phiền bác sĩ Thẩm rồi."
Triệu Ngọc:
...
Trợ lý Chu cười mà không nói.
Thẩm Dao nhướng mày nói:
“Được thôi, không vấn đề gì."
Cô cũng muốn xem thử Cố Từ định giở trò gì.......
Lúc ăn cơm, bên trái Cố Từ ngồi là trợ lý Chu, bên phải ngồi là Triệu Ngọc, còn Thẩm Dao thì ngồi ở phía đối diện chéo bên phải của cậu, tức là chính diện đối diện với Triệu Ngọc.
Cái người Triệu Ngọc này ở trên bàn tiệc trái lại rất tích cực, bất kể là đối với lãnh đạo hay là đối với đồng nghiệp đều sẽ chăm sóc khá chu đáo.
Lúc này ông ta đang rất thức thời rót r-ượu trái cây cho Cố Từ, ra vẻ sẽ cùng cậu uống cho đến khi thỏa thuê mới thôi.
Sau khi chạm ly với Cố Từ, ông ta lại ân cần đưa r-ượu trái cây và nước ngọt cho các đồng nghiệp nam và đồng nghiệp nữ khác, còn về phần Thẩm Dao ngồi chính diện đối diện với mình thì ông ta trực tiếp rót đầy cho cô một ly nước ngọt lớn, còn vô cùng quan tâm nói:
“Tôi nhớ bác sĩ Thẩm cô không thích uống r-ượu."
