Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 280

Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:13

Sau khi cậu uống hết ly nước mật ong trong tay, Thẩm Dao bèn đưa cậu ra khỏi bếp và nói:

“Trời không còn sớm nữa, bây giờ anh cũng nên về rồi nhỉ."

Cố Từ im lặng, đột nhiên dừng bước.

Thẩm Dao ngước mắt nhìn cậu, hỏi:

“Sao thế?"

Cố Từ nắm lấy tay cô, nói:

“Dao Dao... em vẫn chưa cho anh câu trả lời."

Lời cậu vừa dứt, đèn trong phòng đột nhiên tắt ngóm.

Thẩm Dao giật mình, khẽ thốt lên một tiếng ngắn ngủi, Cố Từ vội vàng ôm lấy cô, dịu dàng nói:

“Đừng sợ, chắc là chỗ nào bị nhảy áp rồi, em ở đây đợi, để anh ra ngoài xem sao."

Nói xong cậu liền bật đèn pin điện thoại của mình lên, sau đó còn bật cả đèn pin điện thoại của Thẩm Dao đưa cho cô và nói:

“Em ở lại đây đợi anh."......

Khoảng mười phút sau, Cố Từ mới rốt cuộc quay trở lại.

Cái cầu d.a.o điện bên họ nằm trong một căn gác mái thống nhất, Cố Từ cũng là sau khi gọi điện hỏi trợ lý Chu mới biết được.

Nhưng trước khi trợ lý Chu cử người qua thì cậu đã tự mình loay hoay sửa gần xong rồi, đợi họ qua sau đó kiểm tra lại xem còn chỗ nào có vấn đề nữa không là được.

Lúc cậu quay lại, đèn trong phòng đã sáng trở lại, Thẩm Dao cứ thế đứng nguyên tại chỗ đợi cậu.

Cậu thuận tay đóng cửa lại.

“Cố Từ, cánh tay của anh..."

Thẩm Dao tinh mắt nhìn thấy trên cánh tay Cố Từ không biết từ lúc nào đã rỉ ra chút m-áu, bèn kinh hô.

Cố Từ nhìn chiếc áo sơ mi bị rạch một đường lớn, giải thích:

“Lúc nãy vô tình bị quệt phải thôi, tuy áo rách nhưng vết thương không lớn lắm."

Thẩm Dao đã nhanh ch.óng đi lấy hộp thu-ốc, khẽ nhíu mày kéo cậu ngồi xuống sofa nói:

“Xắn tay áo lên, để em sát trùng cho anh."

Cố Từ gật đầu nói:

“Được."

Sau đó trực tiếp cởi áo trên ra, tùy ý ném sang một bên, rồi đưa cánh tay đang chảy m-áu tới trước mặt Thẩm Dao nói:

“Vất vả cho em giúp anh sát trùng chút."

Thẩm Dao cúi đầu tìm kiếm bông gòn trong hộp thu-ốc, khi ngẩng đầu lên thì đ-ập vào mắt chính là Cố Từ đang để trần nửa thân trên.

Cô khẽ nheo mắt nhưng không nói gì, chỉ lẳng lặng lau đi vết m-áu trên cánh tay cậu, sau đó sát trùng và băng gạc.

Sau khi làm xong tất cả, cô bảo cậu mặc áo vào.

Nhưng Cố Từ dường như rất chán ghét chiếc áo sơ mi rách nát cộng thêm vương không ít mùi r-ượu và bụi bặm kia, nói:

“Anh cởi ra rồi thì không muốn mặc lại nữa, nó bẩn quá."

Thẩm Dao hiểu được thói sạch sẽ của cậu, điểm này cậu và trước kia đúng là y hệt nhau, chưa bao giờ thay đổi.

Cô nhướng mày hỏi:

“Vậy anh định về thế nào?

Cứ để trần thế này mà về ư?"

Cố Từ im lặng.

Cậu có thể không về mà, cứ ở lại chỗ cô, cậu ngủ trên sofa qua đêm là được, chỉ cần cô đồng ý.

Thẩm Dao đột nhiên nhớ tới chiếc áo sơ mi của Cố Từ mà trước đó cô vô tình mang theo, bây giờ vẫn đang được treo ngay ngắn trong tủ quần áo của cô, thế là cô bảo Cố Từ đi theo cô vào trong phòng.

Khi cô lấy chiếc áo sơ mi đó từ trong tủ ra, mặt Cố Từ đen kịt lại.

“Dao Dao... chỗ em sao lại có áo sơ mi của đàn ông?"

Cậu không thể tin nổi nói.

Thẩm Dao:

......

Nhưng khi cậu ghét bỏ cầm chiếc áo sơ mi đó trong tay, nhìn thấy nhãn hiệu may đo kích cỡ riêng của mình trên áo thì thần sắc trên mặt lại thay đổi nhanh ch.óng.

“Đây...

đây là áo của anh ư... chỗ này sao lại có áo của anh?"

Giọng cậu hơi run rẩy.

Trên mặt Thẩm Dao thoáng qua một tia ngượng ngùng, cô nhanh ch.óng giải thích:

“Lúc thu dọn hành lý không chú ý, vô tình đã..."

Lời giải thích của Thẩm Dao còn chưa dứt, Cố Từ đã dùng sức ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.

“Dao Dao..."

Trong giọng nói của cậu mang theo một tia khàn đặc khác lạ.

“Không phải...

Cố Từ anh đừng hiểu lầ..."

Nhưng lời giải thích của cô đã không còn kịp nữa rồi, bởi vì...

Cố Từ đã hiểu lầm không thể hiểu lầm hơn được nữa.......

Đêm khuya......

Cùng trầm luân......

Chương 438 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Cún con cố chấp (44)

Ngày hôm sau, Thẩm Dao mệt mỏi ôm lấy chăn, nghĩ thầm cũng may hôm nay cô không phải đi làm, cho nên vẫn có thể lười biếng nằm trên giường tiếp tục ngủ nướng.

Nếu không thì sẽ rất ngượng ngùng.......

Trong lúc cô đang ngủ bù, Cố Từ đã nổi lửa nấu cơm trong bếp rồi.

Vốn dĩ cậu không biết nấu ăn, nhưng sau khi chia tay, nghe bà nội nói ngày trước lúc còn trẻ ông nội rất biết nấu ăn, tay nghề cực kỳ tốt, thế nên bản thân bà nội và người nhà đều rất hài lòng với ông nội, chuyện kết hôn sau đó diễn ra rất thuận lợi.

Khi nghe bà nội kể những chuyện này, trong đầu cậu luôn ảo tưởng ra cảnh mình nấu cơm cho Thẩm Dao ăn.

Sau đó nữa, mỗi tuần cậu đều dành ra một hai ngày để đi học nấu ăn với giáo viên dạy nấu nướng.

Cứ như vậy, trong suốt nửa năm này, cơ bản cậu đã biết nấu ăn rồi, hơn nữa cậu có thể nhớ rõ Thẩm Dao thích ăn những món gì, vì thế đã nhắm thẳng vào những món đó mà luyện tập rất nhiều lần.

Bây giờ tổng cộng cậu mới có cơ hội tự tay nấu cơm cho cô ăn, trong lòng tràn ngập cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc khó diễn tả bằng lời.

Nguyên liệu cậu dùng hôm nay đều là do cậu sắp xếp người đặc biệt gửi tới, rất tươi ngon và cao cấp, dù chỉ dùng phương pháp nấu nướng đơn giản nhất cũng có thể tạo ra hương vị thơm ngon.

Hôm qua khi nghe Thẩm Dao nói về chuyện trước đó ở đây vì ăn uống không thích nghi mà bị ốm, cậu thấy rất xót xa.

Nghĩ cũng đúng thôi, bình thường cô bận rộn như vậy chắc chắn là không có nhiều thời gian tự mình nấu cơm, hơn nữa sau khi tan làm cô đều sẽ rất mệt, nếu lại dành thời gian nấu cơm nữa thì thời gian nghỉ ngơi sẽ càng ít đi, cho nên bình thường phần lớn thời gian chắc cô đều ăn cơm ở bệnh viện.

Bây giờ cậu sang đây rồi, sau này có thể nấu cơm cho cô ăn nhiều hơn.

Vừa nghĩ vừa nghĩ, trên mặt Cố Từ đã lộ ra nụ cười, vô cùng may mắn vì quyết định đặc biệt dành thời gian đi học nấu ăn của mình.

Sau này cậu ở lại đây, nấu cơm bồi bổ cho Thẩm Dao nhiều chút, để cô sớm ngày hồi phục trạng thái như trước kia cũng coi như xứng đáng.

Phải nói là cô quả thực đã g-ầy đi không ít, Cố Từ cũng là sau khi tiếp xúc gần vào tối qua mới biết cụ thể hơn một chút.

Vòng eo và đôi chân của cô bây giờ đều nhỏ hơn trước kia, nhưng lại toát ra một cảm giác mỏng manh hơn, Cố Từ vẫn cảm thấy như trước kia thì khỏe mạnh hơn, vì thế định bụng sau này sẽ nuôi cô cho khỏe mạnh hơn chút.......

Khoảng hơn một tiếng sau, Thẩm Dao bị Cố Từ hôn cho tỉnh giấc.

Sau khi cùng Cố Từ đ-ánh răng rửa mặt vào buổi sáng xong cô vẫn thấy buồn ngủ nên lại chui vào chăn ngủ nướng tiếp.

Lúc này vừa mở mắt ra cô đã nhìn thấy một phiên bản Cố Từ “đảm đang" đang đeo tạp dề.

“Dao Dao, đói không, dậy ăn cơm trước nhé?

Anh làm món sườn muối tiêu và cánh gà vị tê cay mà em thích, còn có cả mấy món xào nữa."

Thẩm Dao ngẩn ra, cô cứ ngỡ cậu cùng lắm chỉ biết nấu bát cháo trắng hoặc mì nước, cho nên chẳng ôm chút kỳ vọng nào.

Chỉ là bây giờ......

“Anh biết nấu ăn ư?"

Cô có chút kinh ngạc nói.

Cố Từ vô cùng khiêm tốn:

“Thì cũng biết... một chút xíu thôi."

Thẩm Dao tò mò khẽ hít hà, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn thoang thoảng bay tới từ cánh cửa vừa mở, ngay sau đó liền vô cùng kinh ngạc nhìn Cố Từ.

“Đây là mùi thơm từ thức ăn anh nấu bay ra ư?"

Cô hơi trợn tròn đôi mắt, có chút không thể tin nổi mà ngồi dậy từ trên giường.

Cố Từ gật đầu, trực tiếp dùng một tay bế cô lên, rảo bước đi ra ngoài.

Khi Thẩm Dao nhìn thấy trên chiếc bàn vuông nhỏ bày biện chật ních những món ăn ngon lành, cô có cảm giác không chân thực.

Chủ yếu là cô còn nhớ Cố Từ của nửa năm trước cơ bản đều là ăn cơm đặt sẵn, cho dù ăn chán rồi cũng chỉ đổi quán khác, hoặc là bảo dì giúp việc ở nhà làm xong đặc biệt gửi tới cho cậu, hầu như chưa từng chạm vào bất kỳ dụng cụ nào trong bếp, cũng chưa từng nấu cơm, ngay cả nấu bát mì đơn giản nhất cũng không biết.

Bây giờ......

Màn thể hiện bất ngờ này của cậu thực sự khiến cô có chút ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

“Nào, em nếm thử xem."

Cố Từ xới cho cô bát cơm, thuận tiện đưa đũa cho cô.

Thẩm Dao nhìn những bộ bát đĩa hoàn toàn mới trên bàn mới đột nhiên nhận ra, cậu thậm chí còn cân nhắc đến cả chi tiết chỗ cô không đủ bộ đồ ăn.

Vì không có thời gian nấu cơm nên nhà cô cơ bản là không có bộ đồ ăn gì cả, chỉ có hai cái bát và vài đôi đũa để thỉnh thoảng nấu mì, còn lại hầu như không có gì.

Chỉ là bây giờ, trong bếp dường như bắt đầu trở nên chật ních rồi.

Chương 439 Nữ bác sĩ lạnh lùng vs Cún con cố chấp (45)

“Cố Từ, anh thực sự rất giỏi."

Thẩm Dao cảm thán.

Cố Từ gắp ít thức ăn vào bát cô và nói:

“Những món này anh nhớ trước kia em thường xuyên gọi."

Thẩm Dao gật đầu nói:

“Đặc biệt là món sườn muối tiêu, em thực sự rất thích ăn, nhưng từ khi sang đây em chưa từng được ăn lại lần nào nữa."

Món này cô bắt đầu thích ăn từ hai năm trước, lúc đó là ăn được ở một quán gần bệnh viện, coi như là lần đầu tiên cô ăn được sườn làm theo cách này.

Bởi vì quán đó cũng không xa nhà nên cô thường xuyên gọi đồ về nhà.

Vừa nói cô vừa c.ắ.n một miếng sườn muối tiêu được chiên ngoài giòn trong mềm.

Khoảnh khắc c.ắ.n xuống, đầu lưỡi đã bị hương vị vừa thơm vừa độc đáo chinh phục hoàn toàn.

Hơn nữa điều thần kỳ nhất chính là mùi vị này gần như y hệt với mùi vị ở quán cô hay ăn.

Cố Từ cậu ta... không lẽ là...

đặc biệt đến quán đó để học đấy chứ?

Hay là cậu ta trực tiếp mua lại công thức rồi?

Nghĩ như vậy cô liền hỏi thẳng luôn:

“Cố Từ, món sườn muối tiêu này anh làm mùi vị gần như giống hệt quán em hay gọi trước kia, anh làm thế nào vậy?"

Cố Từ:

“Anh trực tiếp mua lại quán đó luôn rồi, sau đó bảo đầu bếp đến nhà dạy anh làm."

Thời gian đó trên bàn ăn nhà cậu luôn xuất hiện thêm một món sườn muối tiêu, đến nỗi sau này họ ngán đến mức không muốn nhìn thấy nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.