Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 279

Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:13

“Cố Từ ở bên cạnh:

......”

Cậu thần sắc không rõ liếc nhìn Triệu Ngọc đang nịnh nọt một cái, rồi lại nhìn sang Thẩm Dao đang lịch sự mỉm cười cảm ơn, khóe miệng không tự chủ được mà trĩu xuống.

Cái gã Triệu Ngọc này, cứ thích thể hiện trước mặt Dao Dao, cũng chẳng biết trong nửa năm này gã đã nịnh nọt bao nhiêu lần rồi.

Cố Từ càng nghĩ càng thấy lòng chua xót, tâm trạng phức tạp đặt ly r-ượu trong tay xuống.

Trợ lý Chu đứng bên cạnh nhạy bén nhận ra điều gì đó, lặng lẽ tiến sát Cố Từ nhỏ giọng xin chỉ thị:

“Cố tổng nhỏ, hay là để tôi bảo họ đổi chỗ ngồi nhé?"

Cố Từ mím môi, thần sắc không rõ nói:

“Không cần, cứ như vậy đi."

Trợ lý Chu đảo tròn đôi mắt, nói:

“Vâng ạ."

Anh thầm thở hắt ra một hơi, không nhịn được nghĩ thầm trong bụng, cái cậu Triệu Ngọc này trông thì có vẻ lanh lợi, sao đến lúc này lại trở nên chậm chạp thế nhỉ?

Cậu ta thực sự không nhìn ra Cố tổng nhỏ cứ thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía bác sĩ Thẩm sao?

Xem ra sau này có hôm nào đó anh thật sự phải dành thời gian nói chuyện hẳn hoi với cậu ta, nhắc nhở cậu ta một chút, kẻo để cậu ta làm hỏng chuyện của Cố tổng nhỏ mất.

Sau khi Triệu Ngọc rót nước ngọt cho Thẩm Dao xong, lại đổi một đĩa đồ ăn cô thích đặt trước mặt cô, nói:

“Bác sĩ Thẩm, nghe nói con gái các cô đều thích ăn cái này, vậy cái này cứ đặt ở chỗ các cô nhé."

Thẩm Dao và mấy đồng nghiệp nữ bên cạnh đồng loạt xua tay nói:

“Không cần đâu tổ trưởng, chúng tôi cứ tự nhiên là được rồi."

Triệu Ngọc chỉ lo đặt đồ sang đó, rồi cười híp mắt ngồi trở lại.

Cố Từ:

......

Cậu thật sự càng ngày càng không hiểu nổi cái gã Triệu Ngọc này.

Sao nào, chẳng lẽ gã cũng muốn theo đuổi Thẩm Dao?

Nghĩ đến đây, trong mắt Cố Từ xẹt qua một tia âm u.

Trợ lý Chu bên cạnh đã nhìn không nổi nữa rồi, trực tiếp gọi cái gã Triệu Ngọc đang như con công xòe đuôi kia lại, nói:

“Tổ trưởng Triệu, tới tới tới, chúng ta tiếp tục nào."

Triệu Ngọc mặt không đổi sắc đáp lời:

“Được được được, tới ngay đây."

Nói xong giống như là xin lỗi mà chạm ly với Cố Từ và trợ lý Chu, nói:

“Tối nay ấy mà, r-ượu trái cây của chúng ta bao no, tôi sẽ cùng uống với Cố tổng nhỏ và trợ lý Chu."

Trợ lý Chu lịch sự mỉm cười:

“Xem ra tổ trưởng Triệu t.ửu lượng cao quá nhỉ, vậy cậu phải uống nhiều chút đi, dù sao r-ượu trái cây này cũng không dễ say người đâu, cậu thấy đúng không?

Tổ trưởng Triệu."

Uống nhiều chút thì có thể bớt nói lại vài câu.

Triệu Ngọc chỉ hiểu theo nghĩa bề mặt lời anh nói, cười hì hì:

“Vâng ạ."

Đúng lúc này, Cố Từ đột nhiên hỏi một câu:

“Tổ trưởng Triệu, bình thường cậu cũng chăm sóc đồng nghiệp giống như bây giờ sao?"

Triệu Ngọc ngẩn ra, do dự giây lát mới nói:

“Vâng, dù sao mọi người sang đây chi viện đều không dễ dàng gì, tôi là tổ trưởng thì chăm sóc họ nhiều chút đều là điều nên làm."

Cố Từ lắc lắc ly r-ượu trong tay, nói:

“Vậy sau này tôi phải học hỏi tổ trưởng Triệu cho tốt mới được, cũng phải chăm sóc đồng nghiệp chúng ta nhiều hơn."

Triệu Ngọc cười gượng nói:

“Cố tổng nhỏ không cần đề cao tôi như vậy đâu."

Cố Từ trực tiếp kính gã một ly, nói:

“Vất vả rồi."

Sau đó lại kính mọi người một ly, nói:

“Mọi người đều vất vả rồi."

Mọi người lần lượt đứng dậy kính r-ượu Cố Từ, người một câu ta một lời nói những lời cảm ơn cậu đã lặn lội sang đây một chuyến.

Tầm mắt Cố Từ quét qua một vòng trên người mọi người, cuối cùng dừng lại ở chỗ Thẩm Dao, nói:

“Sau này mọi người có chuyện gì cần giúp đỡ thì có thể trực tiếp tìm tôi hoặc trợ lý Chu, đừng khách sáo."

Mọi người đồng thanh đáp:

“Vâng, Cố tổng nhỏ."

Thẩm Dao cũng đáp theo:

“Vâng."

Cố Từ lúc này mới thu hồi tầm mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Trợ lý Chu ở bên cạnh cười mà không nói, không ngờ Cố tổng nhỏ ngay cả nói một câu cũng phải ám chỉ này nọ như vậy...

Cậu ta còn nội liễm hơn những gì anh tưởng tượng.......

Thẩm Dao thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía Cố Từ vài cái, nhưng thần kỳ là hầu như lần nào cô cũng tình cờ bắt gặp ánh mắt của cậu.

Sau đó cô không nhìn nữa, nhưng vẫn cứ thỉnh thoảng cảm nhận được một luồng ánh mắt nóng rực chiếu tới.

Hành động quá đỗi lộ liễu của Cố Từ đã khiến một đồng nghiệp bên cạnh Thẩm Dao chú ý tới, cô ấy lặng lẽ kéo Thẩm Dao nói:

“Dao Dao, tớ thấy vị Cố tổng nhỏ kia cứ liếc về phía cậu mấy lần rồi đấy, cậu có muốn qua kính r-ượu anh ấy rồi nói vài câu không?"

Thẩm Dao im lặng.......

Lúc bữa tiệc sắp kết thúc, trên bàn quả thực đã bày không ít vỏ chai r-ượu không, trong đó nhiều nhất phải kể đến trước mặt Cố Từ và Triệu Ngọc.

Cố Từ uống nhiều đương nhiên là có mục đích của cậu, nhưng Triệu Ngọc thì là uống cùng Cố Từ, uống đến cuối cùng bản thân gã lại bắt đầu choáng váng.

Trợ lý Chu thấy cũng sắp kết thúc rồi bèn sau khi xin chỉ thị của Cố Từ đã đưa Triệu Ngọc về trước một bước, kẻo gã lại đột nhiên xông ra phá đám.

Sau đó mọi người cũng đều đi về.

Trong phòng bao chỉ còn lại Cố Từ và Thẩm Dao - người tối nay chẳng uống mấy ngụm r-ượu nào.

Nhưng có chút mập mờ là cửa phòng bao không biết bị ai thuận tay đóng lại, còn đóng rất c.h.ặ.t.

“Đi không?"

Thẩm Dao đứng dậy từ chỗ ngồi, hỏi Cố Từ.

Cố Từ cụp mắt, khẽ gật đầu, khàn giọng nói:

“Đi thôi."

Thẩm Dao thuận tay xách lấy chiếc túi treo trên ghế, khoác lên người xong đi tới chỗ Cố Từ, hỏi:

“Anh đứng lên thử xem, để em xem anh say đến mức nào rồi."

Cố Từ ngẩng đầu nhìn cô, nửa đùa nửa thật nói:

“Say nặng lắm rồi..."

Thẩm Dao không thèm để ý lời nói nhảm của cậu, chỉ hơi khom lưng định lấy chiếc áo vest cậu tùy ý đặt một bên đưa cho cậu, nhưng đúng lúc này, eo cô đã bị cậu dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy ———

Thẩm Dao chỉ kịp cảm nhận vòng eo thắt lại............

Không biết qua bao lâu sau, khi cửa phòng bao bị gõ vang, Cố Từ mới rốt cuộc buông Thẩm Dao ra.

Cả người cô mềm nhũn dựa vào vai cậu, khẽ mắng:

“Cố Từ, anh đúng là say không nhẹ đâu."

Cố Từ cười, không chút do dự thừa nhận:

“Đúng, anh say không hề nhẹ."

Thẩm Dao rời khỏi l.ồ.ng ng-ực cậu, đứng dậy vuốt lại tóc tai xong đi tới mở cửa phòng bao.

Nhân viên phục vụ bên ngoài lịch sự dùng ngoại ngữ hỏi:

“Xin lỗi đã làm phiền, phòng bao của quý khách đã sử dụng xong chưa ạ?

Thời gian đóng cửa của tiệm chúng tôi đã đến rồi."

Thẩm Dao trả lời:

“Tôi biết rồi, chúng tôi sẽ rời đi ngay đây."

Nói xong cô vô cùng thuần thục nhét cho đối phương ít tiền boa.

Đối phương lập tức cười híp mắt bỏ đi.

Cố Từ một tay cầm áo vest của mình, tay kia cầm túi xách nhỏ của Thẩm Dao, đi tới sau lưng Thẩm Dao nói:

“Đi thôi, chúng ta về."

Trên đường đi bộ về, Cố Từ tự nhiên nắm lấy tay cô, nói:

“Buổi tối lạnh, đường quá tối, anh dắt em đi."

Khi bàn tay rộng lớn và ấm áp đó bao bọc lấy bàn tay nhỏ nhắn hơi lạnh của Thẩm Dao, cô đột nhiên cảm thấy giống như quay trở lại trước kia vậy.

Khi đó Cố Từ sẽ đi đón cô tan làm, thỉnh thoảng thời tiết lạnh một chút cậu sẽ ở ghế sau xe lặng lẽ nắm lấy tay cô xoa nhẹ cho đến khi tay cô ấm lên mới thôi, thỉnh thoảng còn......

Hồi tưởng lại trước kia, tay Thẩm Dao không tự chủ được mà cứng đờ đi đôi chút.

Cố Từ cảm nhận được, không chút do dự nắm tay cô c.h.ặ.t hơn vài phần, không cho cô có lấy một tia ý nghĩ muốn lùi bước.

“Cố Từ......"

Thẩm Dao khẽ lên tiếng.

Cố Từ ánh mắt nóng rực nhìn cô, nói:

“Dao Dao, anh từ nửa năm trước đã bắt đầu đợi ngày chính thức sang đây rồi."

“Hơn nữa, anh vẫn luôn không nói rõ với ai cả, dự định ngay từ đầu của anh chính là ở lại đây, ở bên cạnh em, hoàn thành việc mà em muốn làm, chờ sau khi việc của em kết thúc, chúng ta sẽ cùng nhau về nước."

Thẩm Dao trợn tròn đôi mắt, đôi môi khẽ mở ra:

“Cố Từ, anh định ở lại đây ư......"

Cố Từ ánh mắt kiên định nhìn cô, mỉm cười rồi gật đầu nói:

“Ừm, một tháng sau anh không đi, cứ ở lại đây."

Lòng Thẩm Dao khẽ lay động, một cảm xúc khó diễn tả thành lời trào dâng trong lòng cô.

Cô mím môi muốn nói gì đó nhưng một câu cũng không thốt ra được.

Lúc này trên đường đã không còn mấy người nữa, đèn đường rất mờ mịt, con đường cũng không bằng phẳng cho lắm.

Cố Từ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, cảm nhận nhiệt độ trên tay cô dần ấm lại, chỉ cảm thấy bây giờ như đang ở trong giấc mộng vậy.

Giấc mộng như thế này cậu đã mơ thấy rất nhiều lần trong suốt nửa năm qua, mỗi lần tỉnh dậy bên cạnh đều là một mảnh lạnh lẽo, lòng cũng trống rỗng.

Nhưng bây giờ cậu dường như đã tìm lại được vài phần chân thực.

“Dao Dao, điều anh muốn nói là, chúng ta quay lại với nhau đi."

“Anh ở lại đây bên em hoàn thành việc em muốn làm."

“Sau này anh sẽ không ngăn cản bất kỳ ý định nào của em nữa, anh cũng sẽ không bốc đồng như trước nữa."

“Cho anh thêm một cơ hội nữa đi, được không?"......

Suốt dọc đường này Thẩm Dao đều không nói gì mấy, cũng không đưa ra được cho Cố Từ một câu trả lời chính xác.

Nhưng lúc Cố Từ nói chuyện cô đều nghe rất nghiêm túc, bởi vì cô cũng muốn biết trong lòng Cố Từ nghĩ như thế nào.

Khoảng mười phút sau, họ về tới chỗ ở.

Thẩm Dao trước tiên đưa Cố Từ về chỗ mình, pha cho cậu ly nước mật ong giải r-ượu.

Tuy nói r-ượu trái cây đó nồng độ thấp nhưng uống nhiều thì dạ dày cũng sẽ có chút không thoải mái, uống chút nước mật ong xuống dạ dày cũng dễ chịu hơn.

Lúc cô đun nước, Cố Từ lặng lẽ đợi ở bên cạnh, thỉnh thoảng sẽ nhìn xem nồi niêu xoong chảo trong bếp, nhìn xem dấu vết sinh hoạt của cô ở đây suốt nửa năm qua.

Có thể thấy được bình thường cô chắc là không hay dùng đến bếp, cũng không tự mình nấu nướng, ngay cả bát đũa các thứ cũng không nhiều, trông có vẻ hơi quạnh quẽ.

Chẳng mấy chốc nước mật ong đã pha xong, Thẩm Dao đưa ly cho cậu nói:

“Em pha thành nước ấm rồi, anh có thể uống trực tiếp luôn."

Cố Từ nhận lấy xong nói:

“Cảm ơn."

Thẩm Dao thuận tiện cũng pha cho mình một ly, nói:

“Mật ong này là em lấy từ chỗ bố mẹ em đấy, mùi vị cũng được."

Cố Từ gật đầu nói:

“Ừm, rất ngọt."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.