Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 297
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:18
“A a a a... cầu hôn sao?”
“Đừng kích động, tớ cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi, cụ thể như thế nào tớ không biết.”
“Nếu thực sự là cầu hôn vậy người được cầu hôn đó cũng quá hạnh phúc rồi!”
……
Lời phía sau Thẩm Dao không nghe nữa, cô rửa tay xong liền trực tiếp đi ra khỏi nhà vệ sinh.
Chỉ là khi gặp Phó Xuyên Lâm đang đợi cô ở ngoài không tránh khỏi nghi hoặc nhìn anh vài cái.
Không biết tại sao cô luôn có một trực giác mạnh mẽ đó chính là đám biển hoa đó có liên quan đến Phó Xuyên Lâm, hơn nữa còn có liên quan đến cô.
Nhưng cô nghĩ đi nghĩ lại chắc không phải dùng để cầu hôn.
Phó Xuyên Lâm thấy cô cứ nhìn chằm chằm mình liền nghiêng đầu hỏi:
“Sao thế?
Cô có lời muốn nói với tôi?”
Thẩm Dao nghĩ nếu đây là bất ngờ gì đó được chuẩn bị trước vậy cô vẫn nên coi như chuyện gì cũng không biết thì tốt hơn.
Thế là cô lắc đầu nói:
“Không có gì.”
Nhưng Phó Xuyên Lâm lại bỗng nhiên dừng bước ———
……
—————————
Ngày mai hôn ngày mai hôn!!!
Chương 467 Tổng tài cấm d.ụ.c vs Cô giáo múa thân thể mềm mại 17
“Nếu có gì muốn nói với tôi, cô có thể nói bất cứ lúc nào.”
Phó Xuyên Lâm ngước mắt nhìn Thẩm Dao, nghiêm túc nói.
Thẩm Dao mỉm cười gật đầu, nhân tiện hỏi:
“Phó tiên sinh, vậy tiếp theo chúng ta là đi đến địa điểm bữa tiệc bên kia sao?”
Phó Xuyên Lâm:
“Phải.”
Thẩm Dao xoay chuyển ánh mắt lại hỏi:
“Vậy sau khi tham gia bữa tiệc chúng ta là... trực tiếp về nhà sao?”
Cô vô thức dùng từ “về nhà", không hề mang theo mục đích tính nào nhưng Phó Xuyên Lâm nghe xong trong lòng lại dâng lên một tầng gợn sóng khác lạ.
Hai người cứ như vậy vai kề vai cùng nhau đi, trên hành lang rộng lớn dường như chỉ còn lại chính họ.
Một lát sau Phó Xuyên Lâm mới chậm rãi nói:
“Đợi đưa cô gặp mấy vị thầy cô xong tôi lại đưa cô đi một nơi khác.”
Thẩm Dao đã đại khái đoán được nơi anh muốn đưa cô đi là ở đâu nhưng vẫn giả vờ nghi hoặc nói:
“Một nơi khác?”
Phó Xuyên Lâm gật đầu:
“Ừ, nơi đó cách đây không xa.”
Thẩm Dao mím môi hỏi:
“Phó tiên sinh, chúng ta đi bên đó... cụ thể là muốn làm gì vậy?”
Phó Xuyên Lâm im lặng một lát sau mới chậm rãi nói:
“Đến lúc đó... cô sẽ biết thôi.”......
Bữa tiệc sau buổi biểu diễn so với Thẩm Dao tưởng tượng còn thoải mái hơn một chút.
Ở đây cô được toại nguyện gặp mặt những tiền bối mà mình sùng bái kính trọng còn trò chuyện thân thiện một trận nhân tiện còn chụp ảnh chung.
Có lẽ là vì nguyên nhân Phó Xuyên Lâm vẫn luôn ở bên cạnh cô nên cô luôn cảm thấy thái độ của những tiền bối này đối với cô đều đặc biệt tốt, cả quá trình trò chuyện cũng khiến cô cảm thấy rất thoải mái, không có bất kỳ trải nghiệm không tốt nào.
Hơn nữa không chỉ có vậy cô còn phát hiện họ sẽ thỉnh thoảng quan sát thần sắc của Phó Xuyên Lâm một chút, ngay cả lúc chạm ly với cô cũng phải nhìn phản ứng của Phó Xuyên Lâm trước, có thể nói là vô cùng thận trọng rồi.
Cũng không biết Phó Xuyên Lâm là dùng biện pháp gì không những mời được họ còn có thể cùng họ định chế biểu diễn như vậy, hơn nữa còn khiến họ kính sợ và kính trọng anh như vậy.
Tóm lại anh quả thực là rất lợi hại.
Thẩm Dao nhướng mày lấy một ly cocktail mới từ trên khay của người hầu đang chờ, đặc biệt kính Phó Xuyên Lâm một cái, dịu dàng nói:
“Cảm ơn anh đã đặc biệt chuẩn bị tất cả những thứ này, tối nay tôi rất vui cũng rất thỏa mãn.”
Trong mắt Phó Xuyên Lâm lướt qua một tia kinh ngạc, cô cư nhiên nhanh như vậy đã phát hiện những thứ này đều là anh đặc biệt chuẩn bị rồi.
Vậy nghĩ lại tâm tư của anh đối với cô chắc chắn cô cũng đã đoán được vài phần.
Nghĩ đến đây anh không tránh khỏi có chút căng thẳng, tối nay còn có bước sắp xếp cuối cùng chỉ hy vọng tất cả đều có thể tiến hành thuận lợi.
Anh ánh mắt thâm trầm nhìn Thẩm Dao đã đem r-ượu trên tay uống cạn một hơi, từ tận đáy lòng hy vọng cô có thể chấp nhận sự theo đuổi của anh.
Lúc này Phó Xuyên Lâm đang nghĩ gì Thẩm Dao không biết.
Không biết có phải vì nguyên nhân độ cồn của ly cocktail này có chút cao hay không cô chỉ cảm thấy sau khi mình uống xong cái đầu vốn dĩ đã hơi choáng váng dường như càng thêm trời xoay đất chuyển.
Cô khẽ nhíu mày khẽ vuốt trán có chút khó chịu nhắm mắt lại để bản thân hoãn lại một chút trước.
Phó Xuyên Lâm nhận ra sự bất thường của cô nhìn kỹ ly cocktail trong tay cô nhanh ch.óng liền biết được nguyên nhân nằm ở đâu.
“R-ượu này hậu劲 (hậu kình - tác dụng sau khi uống) có chút lớn, không thoải mái thì tôi đưa cô đi nghỉ ngơi một chút trước.”
Phó Xuyên Lâm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô đang đứng không vững quan tâm nói.
Thẩm Dao khẽ mở mắt gật đầu trút hết sức lực sau đó khoác tay anh tự nhiên dựa vào người anh thân mật lại không mất đi phong thái.
“Chúng ta trực tiếp ra xe là được, tôi không muốn nghỉ ngơi ở phòng nghỉ ở đây.”
Thẩm Dao chủ động nói.
Hôm nay số người tham gia bữa tiệc này tuy rằng không nhiều, nhân viên về cơ bản cũng đều là sau khi Phó Xuyên Lâm sàng lọc qua một số nhân vật sẽ không gây ra chuyện gì phiền phức nhưng nhất cử nhất động của họ vẫn sẽ thu hút sự chú ý của người khác.
Thế nên vẫn là trực tiếp rời khỏi đây thì tốt hơn, dù sao thầy cô cô muốn gặp cũng đã gặp được rồi, ở lại nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Phó Xuyên Lâm không có ý kiến nói một tiếng:
“Được.”
Sau đó sau khi chào hỏi một số người anh liền đưa Thẩm Dao rời đi.......
Sau khi đi bộ một đoạn đường bên ngoài mấy phần say ý của Thẩm Dao cũng được gió thổi tan đi không ít.
Họ dứt khoát không quay lại xe tiếp tục đi dọc theo khu vực lân cận này coi như tản bộ rồi.
Chỉ là khi Phó Xuyên Lâm đi đến trước một cây cầu đ-á bỗng nhiên dừng bước hỏi Thẩm Dao:
“Tôi trước đây nghe Vân Chỉ nói cô rất thích hoa tươi hơn nữa thiên vị hoa tươi màu hồng và màu tím, có đúng như vậy không?”
Lúc hỏi những lời này giọng điệu của anh mang theo chút cảm giác căng thẳng khó nhận ra khiến Thẩm Dao cảm thấy có chút kinh ngạc.
“Ừm, tôi quả thực rất thích hoa.”
Cô nghiêm túc trả lời.
Phó Xuyên Lâm:
“Tôi bây giờ muốn đưa cô đi một nơi, ở đó... có rất nhiều hoa cô thích, cô có sẵn lòng cùng tôi qua đó xem một chút không?”
Thẩm Dao nói thẳng:
“Nơi đó chính là nơi anh nói hôm nay đúng không?”
Phó Xuyên Lâm:
“Ừ.”
Thẩm Dao cười một tiếng đồng ý rất dứt khoát:
“Vậy bây giờ đi thôi.”......
Đợi họ đi đến đám biển hoa lãng mạn đã được đặc biệt sắp xếp tốt đó Thẩm Dao trực tiếp bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động.
Cái “biển" này thực sự rất “biển", liếc mắt một cái căn bản không nhìn thấy điểm dừng của sự rộng lớn đó.
Ngoài ra sắp xếp ánh sáng cũng rất ổn, có một số đèn nhỏ thậm chí là đặt ở phía dưới cánh hoa, chiếu rọi những bông hoa tươi đó trông còn lấp lánh hơn cả ban ngày, nhìn từ xa chỉ giống như một dải ngân hà rực rỡ.
“Đẹp quá, tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy biển hoa ban đêm đẹp như vậy.”
Thẩm Dao nhịn không được lên tiếng khen ngợi.
“Phó tiên sinh, những thứ này đều là anh bảo người chuẩn bị sao?
Tôi rất thích.”
Cô xoay người chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía Phó Xuyên Lâm, trong mắt mang theo chút màu sắc khác với thường ngày.
Phó Xuyên Lâm nhìn mà tim nóng lên.
“Ừm, là tôi đặc biệt bảo người chuẩn bị.”
Anh mím môi đáp lời.
Nói rồi anh bỗng nhiên chỉ chỉ con đường phía trước nói:
“Tiếp tục đi về phía trước còn có... cái khác.”
Anh giữ lại lời nói một nửa không nói hết.
Đợi họ tiếp tục đi về phía trước Thẩm Dao nhanh ch.óng liền phát hiện ra bất ngờ mà anh đặc biệt giữ lại.
Khu vực biển hoa sâu hơn bên trong này được đặc biệt sắp xếp thành hình trái tim, lớp này đến lớp khác, mảng này đến mảng khác...
Phó Xuyên Lâm cúi người cầm lấy một bó hoa tươi lớn vẫn luôn lặng lẽ đặt ở đó và sợi dây chuyền kim cương hồng mà anh đặc biệt thiết kế đặt mở sẵn trong bó hoa tươi chậm rãi đi đến trước mặt Thẩm Dao.
“Thẩm Dao, tôi thích cô, muốn ở bên cô, không biết cô có sẵn lòng thử một chút với tôi không.”
Nói rồi anh liền đưa bó hoa tươi và sợi dây chuyền trên tay lần lượt cho cô.
Thẩm Dao vừa muốn trả lời anh cách đó không xa bỗng nhiên vang lên một tiếng pháo hoa thăng thiên nở rộ.
Cô sửng sốt vô thức ngước mắt nhìn về phía bên đó.
Mà lúc này giọng nói trầm thấp từ tính của Phó Xuyên Lâm cũng truyền tới:
“Đợi sau khi màn pháo hoa này kết thúc cô có thể cho tôi biết câu trả lời của cô không?”
Ánh mắt Thẩm Dao lóe lên gật đầu.
Nhanh ch.óng càng lúc càng có nhiều pháo hoa bắt đầu tranh nhau thăng thiên sau đó ở trên không trung rực rỡ nở rộ ra.
Bốn phía đều là tiếng pháo hoa nổ đùng đùng giống như nhịp tim đ-ập kịch liệt không ngừng của Phó Xuyên Lâm vậy.
Anh ánh mắt nhìn thẳng vào pháo hoa đang nở rộ chỉ cảm thấy tâm loạn như ma.
Nhưng ngay lúc lượng pháo hoa chuẩn bị mới được phóng một nửa Phó Xuyên Lâm bỗng nhiên cảm thấy trong tay mình trống không.
Thẩm Dao cười híp mắt đem bó hoa tươi và sợi dây chuyền trên tay anh đều thu vào trong lòng dùng khẩu hình nói với anh:
“Tôi sẵn lòng.”
Khoảnh khắc này nhịp tim Phó Xuyên Lâm như trống dồn.
Tiếng pháo hoa quá lớn anh tuy rằng không nghe thấy giọng nói của cô nhưng lại hiểu ý của cô.
Thế nên cô...
Phó Xuyên Lâm siết tay, loại xung động muốn hôn cô không thể kìm nén được đó trong nháy mắt lại dâng lên.
Hai người bốn mắt nhìn nhau hơn hẳn thiên ngôn vạn ngữ.
Ánh mắt Phó Xuyên Lâm nhìn Thẩm Dao cũng càng lúc càng灼热 (chước nhiệt - nóng bỏng).
Lúc nhiệt độ và bầu không khí mập mờ đạt đến một giá trị tới hạn nhất định anh đem cô ôm vào lòng......
Chương 468 Tổng tài cấm d.ụ.c vs Cô giáo múa thân thể mềm mại 18
Trên đường về Phó Xuyên Lâm là bế Thẩm Dao đi ra xe.
Đến trên xe sau khi xe khởi động chậm rãi Thẩm Dao vừa muốn lim dim đôi mắt nghỉ ngơi một chút, thực ra hậu kình của ly cocktail đó quả thực挺大 (đĩnh đại - khá lớn) cô cảm thấy mình vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
……
Sau khi về đến biệt thự họ Phó Phó Xuyên Lâm dắt tay Thẩm Dao vào nhà, tầng phấn hồng nhạt hiện lên trên mặt Thẩm Dao vẫn chưa tan hết.
Nhưng khi nhìn thấy Phó Vân Chỉ đứng ở cửa nhà nhìn thẳng về phía họ cô trong nháy mắt liền bình tĩnh lại.
Cô vội vàng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay đang dắt của Phó Xuyên Lâm, trước mặt học sinh của mình như thế này quả thực quá xấu hổ rồi, huống hồ đối tượng cô đang dắt tay lại vừa hay là anh trai của học sinh...
