Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 298
Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:19
“Nhưng vẫn là chậm một bước Phó Vân Chỉ đã nhìn thấy hành động dắt tay trở về thân mật của họ rồi, hơn nữa vẻ vui sướng trên mặt anh trai cô không hề thu liễm một chút nào cô muốn phớt lờ cũng khó.”
“Anh, cô Thẩm, hai người về rồi.”
Cô chớp mắt khẽ nói.
Phó Xuyên Lâm nhàn nhạt đáp một tiếng sau đó tự nhiên vô cùng dắt lại tay Thẩm Dao nhưng lực độ so với lúc trước lớn hơn một chút để tránh cô vừa vùng vẫy liền buông ra.
Quả nhiên lần này Thẩm Dao không thể thoát ra được cô khẽ nghiến răng trên mặt lập tức tràn ngập vẻ thẹn thùng.
Phó Xuyên Lâm nhướng mày nhìn Phó Vân Chỉ một cái nhắc nhở:
“Muộn thế này rồi em nên đi ngủ đi.”
Phó Vân Chỉ:
……
Muốn cứ thế này một lời giải thích cũng không có mà đuổi cô đi, không có cửa đâu!
Cô xoay chuyển ánh mắt nhìn bàn tay dắt nhau c.h.ặ.t chẽ của họ cố ý hỏi:
“Anh, tại sao anh cứ phải dắt tay cô Thẩm mãi thế ạ?”
Thẩm Dao:
!!!
Phó Xuyên Lâm:
……
Nếu lúc này ở đây có cái lỗ nẻ nào Thẩm Dao chắc chắn muốn một hơi chui vào luôn.
Cô nghĩ cô chắc là cần một khoảng thời gian thích nghi một chút mới được.
Đối với câu hỏi của Phó Vân Chỉ Phó Xuyên Lâm chỉ nhàn nhạt trả lời:
“Đây không phải là chuyện học sinh tiểu học như em nên hỏi, đi ngủ đi ngủ muộn quá dễ không cao lên được đâu.”
Phó Vân Chỉ mới không phục đâu hầm hừ nói:
“Sao thế anh coi thường học sinh tiểu học em à?
Tưởng em cái gì cũng không hiểu đúng không?”
Phó Xuyên Lâm:
……
“Em biết sau này cô Thẩm chính là chị dâu của em rồi đúng không?”
Lần này Phó Xuyên Lâm ngược lại không hề do dự trả lời:
“Ừm.”
Phó Vân Chỉ từ miệng anh nhận được câu trả lời khẳng định nhất thời vừa mừng vừa tủi tâm trạng khá phức tạp thậm chí còn u u thở dài một tiếng.
Thẩm Dao thấy vậy không tránh khỏi có chút căng thẳng.
Cũng đúng ở bên anh trai của học sinh học sinh nhất thời khó mà chấp nhận được cũng là bình thường.
Nhưng tiếp theo lời Phó Vân Chỉ mở miệng nói ra lại khiến cô kinh ngạc đến rớt cằm.
Chỉ nghe cô có chút chê bai mở miệng nói:
“Cô Thẩm cũng là vất vả cho cô rồi ở bên anh trai em... người... như vậy...”
Phó Xuyên Lâm:
……
Xem ra tiền tiêu vặt đưa cho cô là nên cắt bớt một ít rồi.
Nghe vậy Thẩm Dao vô thức xua tay thành thật nói:
“Không không không đối với cô mà nói anh trai em anh ấy rất tốt nên không có gì vất vả hay không vất vả cả.”
Nghe thấy lời này trong lòng Phó Xuyên Lâm lập tức ngọt như ăn mật vậy.
Trên mặt Phó Vân Chỉ đầy vẻ không thể tin nổi nhưng một lát sau cô bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng nói:
“Xem ra không phải anh trai em ép cô Thẩm cô vậy thì tốt rồi phù hù ch-ết em...”
Phó Xuyên Lâm:
……
“Vậy em đi ngủ trước đây anh trai chị... dâu chúc ngủ ngon hẹn gặp lại vào ngày mai.”
Phó Vân Chỉ rất có nhãn lực chuồn lẹ trước một bước.
“Chúc ngủ ngon Vân Chỉ.”
Thẩm Dao cười vẫy tay với cô.
Phó Xuyên Lâm nhìn bóng lưng em gái hỏa tốc rời đi trong mắt lướt qua một tia hài lòng.
Rất tốt hiểu chuyện như vậy sau này anh sẽ cho cô thêm chút tiền tiêu vặt.
Sau khi Phó Vân Chỉ rời đi Thẩm Dao và Phó Xuyên Lâm cũng lên lầu.
Sau khi đến tầng mình ở Thẩm Dao đang định bảo Phó Xuyên Lâm buông bàn tay đang dắt mình ra nhưng lại phát hiện anh hoàn toàn không có ý định buông ra.
Hửm?
Cô đã đến rồi không lẽ lát nữa anh còn muốn cùng cô vào phòng cô sao?
Cô nghi hoặc nhìn anh một cái nhắc nhở:
“Tôi đến rồi anh về đi.”
Phó Xuyên Lâm thần sắc như thường nói:
“Không vội tôi tiễn cô đến cửa.”
Cứ như vậy Thẩm Dao cùng anh đi đến trước cửa phòng.
“Tôi đến rồi.”
Cô mỉm cười ra hiệu.
Phó Xuyên Lâm khẽ tựa vào cạnh tường thần sắc tự nhiên nói:
“Ừm mở cửa đi.”
Thẩm Dao nhướng mày trực tiếp mở cửa.
Nhưng ngay lúc cô đi vào Phó Xuyên Lâm cư nhiên cũng đi theo cô vào trong phòng.
Thẩm Dao:
!!!
……
—————————
Ngày mai gặp ^_^
Chương 469 Tổng tài cấm d.ụ.c vs Cô giáo múa thân thể mềm mại 19
“Phó Xuyên Lâm sao anh lại đi theo tôi vào đây?”
Thẩm Dao vừa hỏi ra tiếng cùng lúc đó cửa phòng bị Phó Xuyên Lâm thuận tay đẩy một cái tiếng “cạch" một cái đóng lại.
“Sợi dây chuyền tối nay tôi vẫn chưa nói với cô phải đeo như thế nào.”
Phó Xuyên Lâm giải thích.
Dây chuyền?
Đeo như thế nào?
Lẽ nào sợi dây chuyền kim cương hồng được coi là định tình đó trong việc đeo còn có thủ pháp độc đáo gì sao?
Cô nhìn Phó Xuyên Lâm một cái sau đó cúi đầu lục tìm trong túi sợi dây chuyền kim cương hồng đó cầm trên tay xem thử.
Quả nhiên nhanh ch.óng phát hiện ra thiết kế độc đáo ở chỗ nối của sợi dây chuyền trông giống như một kiểu đặt làm riêng tư vậy.
Cô tò mò thử tự mình cài khóa ở chỗ nối nhưng thử vài lần đều không thành công.
“Dây chuyền này phải đeo như thế nào?
Anh dạy tôi đi.”
Cô nói với Phó Xuyên Lâm.
Phó Xuyên Lâm ừ một tiếng trực tiếp ra tay dạy cô.
Thực ra cách đeo không khó chỉ cần nhớ kỹ hợp miệng nào trước hợp miệng nào sau là được thứ tự đúng là có thể nối lại được.
Thẩm Dao đi theo anh thử qua cũng hiểu rồi.
“Tôi giúp cô đeo thử xem?”
Phó Xuyên Lâm hỏi.
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Được nhưng phải tháo sợi dây chuyền tôi đang đeo trên cổ ra trước anh giúp tôi tháo một chút.”
Phó Xuyên Lâm:
“Được.”
Lúc tháo dây chuyền động tác của anh đặt rất nhẹ nhưng đầu ngón tay cũng vẫn không tránh khỏi chạm vào làn da mịn màng mềm mại trên cổ Thẩm Dao.
Ánh mắt anh cũng không tránh khỏi dừng lại trên đường nét vai cổ xinh đẹp của cô.
Hơi thở của anh loạn mấy phần đặt sự chú ý trở lại trên sợi dây chuyền.
Một lát sau anh trầm giọng nói:
“Chờ chút có vài sợi tóc quấn lên rồi.”
Thẩm Dao cảm nhận được cảm giác kéo nhẹ của sợi tóc nói:
“Không sao anh cứ từ từ không vội.”
Phó Xuyên Lâm:
“Ừm.”
Khoảng một phút sau sợi dây chuyền này mới cuối cùng thuận lợi tháo xuống.
Trên tay Phó Xuyên Lâm đổi thành sợi dây chuyền kim cương hồng cúi đầu nghiêm túc đeo lên cho Thẩm Dao.
Cảm giác mát lạnh của sợi dây chuyền đ-ánh lên làn da cổ khá nhạy cảm của Thẩm Dao cô vô thức cử động cổ lại khiến động tác của Phó Xuyên Lâm khựng lại.
“Tôi sẽ nhanh thôi.”
Anh dịu dàng nói.
Thẩm Dao khẽ ừ một tiếng vô thức sờ sờ viên kim cương hồng trên sợi dây chuyền trầm tư.
Không lâu sau dây chuyền đã đeo xong rồi.
Thẩm Dao xoay người mỉm cười hỏi Phó Xuyên Lâm:
“Tôi đeo sợi dây chuyền này đẹp hay là đeo sợi dây chuyền vừa nãy đẹp?”
“Đẹp.”
Mắt anh hơi tối lại trầm giọng nói.
Thẩm Dao cười thành tiếng nhướng mày nói:
“Tôi hỏi anh rõ ràng là cái nào đẹp hơn.”
Phó Xuyên Lâm mỉm cười giọng nói trầm thấp mang theo mấy phần quyến rũ:
“Cái nào cũng đẹp.”
Thẩm Dao mỉm cười bỗng nhiên tiến lên móc lấy cà vạt của anh lên án:
“Tôi luôn cảm thấy anh không đủ chuyên tâm nha Phó tiên sinh.”
Phó Xuyên Lâm bị cô móc như vậy chỉ cảm thấy ngứa ngáy ở tim đều tăng thêm mấy phần.
“Biết tôi lúc nào chuyên tâm nhất không Dao Dao?”
Anh áp sát cô khàn giọng nói.
……
Cũng không biết qua bao lâu Thẩm Dao khẽ đẩy đẩy Phó Xuyên Lâm nhắc nhở:
“Bây giờ đã muộn lắm rồi Phó Xuyên Lâm anh có phải là nên về rồi không...”
Phó Xuyên Lâm trầm giọng đáp:
“Bây giờ tôi đang ở nhà rồi còn phải về đâu nữa?”
Thẩm Dao:
……
“Anh nói xem?”
Cô đùa nghịch vò vò tai anh.
Nhưng Phó Xuyên Lâm mặc kệ không quan tâm.
……
Chương 470 Tổng tài cấm d.ụ.c vs Cô giáo múa thân thể mềm mại 20
Đến đêm khuya Thẩm Dao vẫn đuổi Phó Xuyên Lâm ra khỏi phòng.
Cửa phòng “rầm" một cái đóng lại Phó Xuyên Lâm đứng ngoài cửa có chút tiu nghỉu sờ sờ mũi khoác chiếc áo vest bị vứt ra cùng trầm thấp cười một tiếng sau đó lặng lẽ rời đi.
Sau khi anh rời đi Thẩm Dao tựa sau cửa cúi đầu hồi tưởng lại tất cả những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay một lúc sau vuốt ve sợi dây chuyền kim cương hồng giữa cổ không tiếng động mỉm cười.
Lão nam nhân tuy nói là gấp gáp một chút nhưng sự chuẩn bị và ý thức nghi thức nên có thì cũng không thiếu.
Chỉ là cô cũng không biết anh là bắt đầu chuẩn bị những thứ này từ lúc nào.
Thôi bỏ đi chuyện này cũng không quan trọng chỉ cần tất cả đều thuận thuận lợi lợi là được.
Ngày thứ hai.
Thẩm Dao dậy sớm hơn thường ngày một chút bởi vì cô hôm nay có việc phải đi một chuyến đến phòng múa.
Lúc xuống lầu dưới lầu chỉ có các dì giúp việc ở đó Phó Xuyên Lâm và Phó Vân Chỉ đều vẫn chưa dậy.
Dì giúp việc thấy cô đi xuống liền tiến lên thân thiện hỏi:
“Cô Thẩm hôm nay bữa sáng đã chuẩn bị chủ yếu có mì bò hầm hoành thánh nhỏ cháo ngân nhĩ hạt diêm mạch bánh bao xíu mại trứng hấp bánh pancake sandwich thịt xông khói và salad rau củ trái cây cô xem muốn ăn chút gì?”
Thẩm Dao:
“Tôi lấy một cái sandwich và một phần salad rau củ trái cây cộng thêm một ly sữa là được cảm ơn dì.”
Dì giúp việc gật đầu đi vào trong bếp một lát sau liền bưng bữa sáng ra cho cô.
Thẩm Dao vừa ăn bữa sáng vừa xử lý một số việc liên quan đến công việc trên điện thoại.
Khoảng vài phút sau cô bỗng nhiên nhận được tin nhắn WeChat của Phó Xuyên Lâm gửi tới.
[Phó Xuyên Lâm:
Hôm nay dậy sớm như vậy lát nữa định ra ngoài sao?]
Thẩm Dao trả lời một chữ:
[Ừm.]
[Phó Xuyên Lâm:
Tôi đưa cô đi.]
Sau khi gửi tin nhắn này không lâu Phó Xuyên Lâm liền ăn mặc chỉnh tề đi xuống lầu.
Lúc ăn bữa sáng anh tự nhiên vô cùng ngồi vào chỗ ngồi bên cạnh Thẩm Dao khiến dì giúp việc bưng bữa sáng tới giật nảy cả mình.
Nhưng dì giúp việc hoàn toàn không dám biểu lộ bất kỳ thần sắc hóng hớt nào chỉ coi như cái gì cũng không thấy sau khi đặt đồ xuống liền nhanh chân rời đi.
Thẩm Dao vừa hay nhìn thấy sự thay đổi thần sắc nhỏ của dì giúp việc liền thuận thế nghĩ đến biểu cảm nhỏ phong phú trên mặt Phó Vân Chỉ sau khi thấy họ dắt tay nhau về tối qua không khỏi mỉm cười.
