Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 360

Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:21

...

Thẩm Dao nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng, “Vậy lát nữa ta hỏi ý muốn của chính Mặc Xuyên trước vậy.”...

Đông Trắc viện.

Lăng Túc dẫn theo đại phu tới bắt mạch cho Kỳ Vân Kiêu.

“Gần đây có tình trạng tâm phiền ý loạn dẫn đến đêm không ngủ được không?

Thỉnh thoảng còn bị trướng đau vùng đầu, tâm thần không yên?”

Đại phu hỏi.

Kỳ Vân Kiêu đáp lại:

“Vâng, thỉnh thoảng sẽ như vậy.”

Đại phu gật gật đầu lại hỏi:

“Vậy mấy ngày gần đây mỗi ngày số lần đau đầu đại khái và khoảng thời gian cách nhau, ngươi đơn giản nói với ta một chút.”

Kỳ Vân Kiêu cẩn thận hồi tưởng lại sau đó từng cái đáp lại.

Đại phu vừa bắt mạch vừa nghe, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.

“Ngươi xuất hiện tình trạng như vậy thật ra là một hiện tượng tương đối tốt, điều này cho thấy những kinh mạch bị ứ tắc trong não ngươi đang dần dần được khơi thông, có thể lúc nhanh lúc chậm nhưng chung quy là đang biến động vậy thì có hy vọng vào một ngày nào đó sau này sẽ khơi thông hoàn toàn hết, lúc đó ngươi liền không cần lo lắng sẽ có ẩn họa gì nữa.”

Đại phu tỉ mỉ giải thích nói.

Kỳ Vân Kiêu đại khái hiểu ra, “Nói cách khác nội thương ta phải chịu hiện tại là đang trong quá trình chuyển biến tốt đẹp.”

Đại phu vuốt vuốt râu, “Chính xác là như vậy, hơn nữa trí nhớ của ngươi cũng sẽ ở trong quá trình chuyển biến tốt đẹp này từ từ khôi phục nhưng cụ thể phải chờ bao lâu mới có thể khôi phục cũng như mức độ khôi phục ta không có cách nào đưa ra câu trả lời.”

Kỳ Vân Kiêu:

“Được rồi, ta rõ rồi, cảm ơn sự giải đáp của ngài.”

Đại phu phẩy phẩy tay từ trong hòm thu-ốc lấy ra dụng cụ châm cứu của mình, “Hôm nay ta đã qua đây rồi vừa hay cũng châm cho ngươi vài kim để làm dịu đi một chút cảm giác khó chịu mấy ngày qua của ngươi.”

Kỳ Vân Kiêu đáp lại:

“Vâng.”

Sau khi châm cứu kết thúc đại phu còn kê cho hắn một thang thu-ốc nói là có ích cho việc giáng táo khứ hỏa có thể giúp hắn đêm ngủ an ổn hơn chút chỉ cần uống trong ba ngày là được không hề phiền phức.

Kỳ Vân Kiêu cẩn thận nghiền ngẫm mấy chữ “giáng táo khứ hỏa” này luôn cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ?

Cho đến khi chạm phải một vẻ mặt đầy ẩn ý của Lăng Túc ném qua hắn mới bừng tỉnh đại ngộ.

Nhưng......

Hắn không quá có thể hiểu được.

Hắn lúc nào có hỏa táo rồi?

Hắn bao nhiêu ngày nay chẳng phải đều thanh tâm quả d.ụ.c sao?

Đào đâu ra cái vô danh táo vô danh hỏa gì chứ?

Lăng Túc chỉ một bộ tư thế anh em tốt vỗ vỗ vai hắn, sang sảng cười nói:

“Mấy ngày này hay là ta bảo tiểu sai đưa nước qua đổi nước nóng thành nước lạnh nhé, ta nghĩ Mặc huynh ngươi có lẽ cần nước lạnh hơn để hạ hỏa.”

Kỳ Vân Kiêu:

......

Hắn gạt bàn tay Lăng Túc đang đặt trên vai mình ra thần sắc nhàn nhạt nói:

“Không cần đâu.”

Lăng Túc lại là ha ha cười lớn dẫn đại phu đi ra ngoài.

Cách xa lắm rồi Kỳ Vân Kiêu đều còn có thể nghe thấy tiếng cười vô cùng cuồng vọng của hắn.

Thật là.........

Phía Thẩm Dao thu dọn hành lý là một công trình không hề nhỏ.

Về cái gì cần mang, cái gì có thể mang có thể không mang, cái gì không cần mang đều phải phân loại ra.

Dù sao phải đi ra ngoài lâu như vậy sự tiện lợi của đường thủy lại không bằng đường bộ vậy thì những thứ phải chuẩn bị trước tự nhiên là không được cẩu thả.

Nhưng quá mức rườm rà cũng không được bọn họ có thể không mang nổi nhiều đồ như vậy, dung lượng trong thuyền lớn cũng có hạn.

“Tiểu thư người xem một chút những loại phấn sáp và bột phấn này muốn mang loại nào ạ?”

Nguyệt Trúc đứng trước bàn trang điểm hỏi.

Thẩm Dao liếc nhìn qua chỉ thấy có chút đau đầu, “Để ta nghĩ một chút.”

Hệ thống nhỏ giọng lầm bầm nói:

【Mấy loại phấn son đó cũng không có dễ dùng lắm đâu ạ, ký chủ đại nhân người cho dù là không mang đều được, dù sao người nếu cần thì tôi bất cứ lúc nào cũng có thể biến ra loại dễ dùng nhất cho người bảo đảm lớp trang điểm thanh thoát tự nhiên khiến người đẹp lên một tầm cao mới ngay.】

Thẩm Dao không nhịn được phụt một tiếng cười ra miệng, “Thật là có ngươi mà.”......

Chương 582 Hoàng t.ử phúc hắc vs Mỹ nhân câu hệ 25

Sau bữa trưa không lâu phía lão phu nhân bên kia sai người tới truyền lời bảo Thẩm Dao qua chỗ bà một chút, bà đã biết chuyện Vu lão phu nhân sức khỏe không ổn cũng như biết chuyện bọn họ định đi Giang Nam rồi nhưng trước khi bọn họ chính thức xuất phát bà còn có một số lời muốn dặn dò.

Thẩm Dao nghĩ Hầu phu nhân chắc chắn cũng ở đó bèn không nghĩ nhiều trực tiếp qua đó.

Nhưng đợi tới khi tới Lãm Thúy Đình mới phát hiện người tới chỉ có một mình nàng.

Chẳng lẽ là tổ mẫu có chuyện gì muốn riêng tư dặn dò nàng sao?

Thẩm Dao mím môi tiên phong hỏi:

“Tổ mẫu người đã dùng bữa trưa chưa ạ?”

Lão phu nhân bảo nàng qua ngồi bên cạnh bà, “Dùng rồi, vốn dĩ còn muốn bảo con qua đây cùng ta dùng bữa nhưng nghĩ tới buổi sáng con chắc là bận rộn thu dọn hành lý nên thôi vậy.”

Nói rồi bà chậm rãi nắm lấy tay Thẩm Dao ánh mắt lưu chuyển giữa tiếng thở dài nhẹ, “Ngoại tổ mẫu con sức khỏe không ổn ta đã biết, nhớ lại lần trước gặp bà ấy đã là chuyện từ rất nhiều năm trước rồi liền không khỏi cảm thán hóa ra chúng ta đều đã già như vậy rồi.”

Thẩm Dao nắm ngược lại tay bà an ủi nói:

“Tổ mẫu người một chút cũng không già.”

Lão phu nhân mỉm cười từ bên hông lấy ra một cái hộp gỗ t.ử đàn to bằng lòng bàn tay đặt vào tay Thẩm Dao khẽ giọng nói:

“Trong cái hộp này đựng là trước kia ta tới chùa Thanh Nguyên cầu được một chuỗi vòng tay cầu phúc mười tám hạt, bao nhiêu năm nay luôn mang theo bên mình làm bùa hộ mệnh để dùng, hiện tại tổ mẫu muốn tặng nó cho con để cầu chúc chuyến này các con đi lại tất cả đều bình an thuận lợi.”

Thẩm Dao trong lòng thấy ấm áp nắm c.h.ặ.t lấy hộp gỗ t.ử đàn, “Tổ mẫu nó đã ở bên cạnh người bao nhiêu năm nay rồi......”

Lão phu nhân khẽ vỗ vỗ tay nàng khẽ giọng nói:

“Nhận lấy đi đây là một chút tâm ý của tổ mẫu nhưng đừng để mẫu thân con biết được sớm như vậy bằng không không quá tối nay chuỗi vòng tay này liền lại quay về chỗ ta rồi mẫu thân con ấy mà lo lắng trong lòng nhiều.”

“Được rồi con hứa không nói với mẫu thân đây là bí mật nhỏ giữa con và tổ mẫu.”

Thẩm Dao cười nói:

“Có điều đợi con chuyến này quay về rồi sẽ lại tới chùa Thanh Nguyên cầu một cái bùa hộ mệnh tặng cho tổ mẫu lúc đó tổ mẫu người nhất định phải nhận lấy đấy nhé.”

Lão phu nhân an ủi mỉm cười, “Được, được, ta nhất định nhận lấy.”

Tiếp sau đó hai bà cháu lại cùng nhau trò chuyện riêng tư một số lời cho đến khi đợt điểm tâm thứ hai đều đã bắt đầu lên Thẩm Dao mới đưa ra lời từ biệt.

Trên đường quay về nắng có chút gắt.

Đi được một đoạn đường sau nàng vừa định quay đầu lại nói với Khê Xuân hay là đổi đường nào không gắt như vậy mà đi thì trên đầu đột nhiên có thêm một cái ô giấy dầu đã được mở sẵn.

Cảm giác mát mẻ thật là khiến người ta sảng khoái tinh thần.

“Bảo bối em là lúc nào mang......”

Nàng quay người lại khen một câu Khê Xuân nhưng lại ở lúc nhìn rõ bóng dáng người che ô lưỡi trong nháy mắt thắt nút.

Kỳ Vân Kiêu cũng cả người cứng đờ đặc biệt là ở lúc nghe thấy từ “bảo bối” kia não bộ hỗn loạn trong nháy mắt vành tai lúc này đều còn đang hơi tê rần.

“Mặc Xuyên là, huynh à.”

Thẩm Dao kinh ngạc nói.

“Ừm.”

Kỳ Vân Kiêu cố gắng giữ trấn định không để bản thân lộ ra một chút xíu không tự nhiên nào.

Phía sau chậm vài bước đuổi kịp tới Khê Xuân cười híp mắt nhận lấy ô giấy dầu trên tay Mặc Xuyên, “Đa tạ nhé Mặc Xuyên hộ vệ để em che cho tiểu thư là được rồi.”

Kỳ Vân Kiêu ừ một tiếng chậm rãi buông tay.

Dù sao nam nữ cuối cùng có biệt tuyệt đối không có đạo lý hộ vệ lại gần che ô đi cùng tiểu thư cả.

“Tiểu thư chúng ta đi thôi.”

Khê Xuân điều chỉnh một chút độ cao giơ ô giấy dầu để đảm bảo có thể che nắng cho Thẩm Dao mức độ lớn nhất.

“Ừm đi thôi.”

Thẩm Dao mỉm cười sau đó ngước mắt nhìn về phía Kỳ Vân Kiêu, “Mặc Xuyên huynh cũng đi theo quay về ta còn có chuyện muốn nói với huynh.”

Kỳ Vân Kiêu:

“Vâng.”......

Quay về sau đó Khê Xuân đi dặn dò bếp nhỏ chuẩn bị cho Thẩm Dao một chút nước ngọt mát mẻ Nguyệt Trúc thì đi nghiên cứu túi thơm chống muỗi mang ra khỏi cửa sau này.

Trong nhất thời trong thính phòng chỉ còn lại Thẩm Dao và Kỳ Vân Kiêu.

Thẩm Dao cảm thấy Khê Xuân và Nguyệt Trúc ước chừng là đã quen với việc để lại không gian riêng cho bọn họ hơn nữa chưa bao giờ nghĩ nhiều hỏi nhiều Thẩm Dao rất thích tính cách hai cô bé này như vậy.

“Tới trước tiên uống chén nước trà giải giải nhiệt khí đi.”

Thẩm Dao liếc nhìn chén trà trên bàn ra hiệu hắn tự rót.

“Vâng.”

Kỳ Vân Kiêu rót hai chén một chén đặt cạnh tay nàng một chén tự mình bưng lên uống.

Trong kẽ hở hắn uống nước Thẩm Dao lơ đãng liếc qua hai cái ánh mắt khựng lại.

Mặc dù hắn chưa khôi phục trí nhớ nhưng cử chỉ hành động giữa những thói quen đó vẫn khắc sâu trong xương tủy chỉ là uống cái nước thôi cũng có vẻ khác biệt vài phần với những người khác.

Nhìn xuống dưới nữa yết hầu chuyển động giữa......

Khụ khụ......

Nàng kịp thời thu hồi tầm mắt.

Sau khi uống xong nửa chén trà nhỏ Thẩm Dao liền trực tiếp đi vào chính đề, “Ta sau này phải cùng mẫu thân đi Giang Nam dọc đường tiêu tốn thời gian khá lâu ít nhất là hơn nửa tháng nhiều thì hơn một tháng lúc đó sẽ mang theo một số thị nữ và hộ vệ cùng đi cho nên ta liền muốn hỏi huynh một chút nếu ta muốn mang huynh theo cùng đi thì huynh có muốn cùng đi không?”

Kỳ Vân Kiêu:

“Vâng, đi.”

Thẩm Dao thầm nghĩ:

“Thật là đủ dứt khoát.”

Có điều, “Cụ thể sắp xếp thế nào ta còn phải nghe ý kiến của cha nương ta cho nên hiện tại chỉ là trước tiên hỏi huynh một chút thôi.”

Kỳ Vân Kiêu:

“Vâng, ta biết rồi.”

“Được ý nghĩ của huynh ta đã nắm được rồi vậy chuyện này tạm thời liền nói tới đây.”

Thẩm Dao nhớ tới chuyện khác, “Buổi sáng ta bảo Lăng Túc mời đại phu tiên sinh tới nhà xem cho huynh kết quả thế nào rồi?

Huynh đã khôi phục gần như hoàn toàn chưa?

Đại phu có nói còn phải bao lâu mới có thể khôi phục trí nhớ không?”

Kỳ Vân Kiêu đem cuộc đối thoại buổi sáng với đại phu thuật lại cho Thẩm Dao nhưng ở lúc nói tới đối phương kê cho mình thêm một thang thu-ốc thì lại khựng lại.

Thẩm Dao cũng có chút nghi hoặc, “Chẳng phải đều đã tốt lên gần như hoàn toàn chỉ cần chờ trí nhớ từ từ khôi phục là được rồi sao?

Sao vẫn là kê thu-ốc?

Thang thu-ốc này là hướng về phương diện nào vậy?”

Thẩm Dao tìm tòi chính là thu-ốc uống nhiều cũng không tốt.

Kỳ Vân Kiêu nghĩ tới thang thu-ốc kia hiệu quả là giáng táo khứ hỏa liền cảm thấy dù thế nào cũng không nói ra miệng được.

Hắn nghĩ nghĩ đổi một cách nói khác:

“Thang thu-ốc đó chủ yếu là dùng để trợ ngủ ạ.”...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.