Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 361
Cập nhật lúc: 12/04/2026 16:21
...
Cũng may Thẩm Dao không hề nghi ngờ cái gì chỉ đơn giản tìm hiểu một chút liền bỏ qua.
Kỳ Vân Kiêu thầm thở phào nhẹ nhõm.......
Hoàng cung.
Điện Nghị Sự.
Cảnh Nguyên Đế vừa phê duyệt xong tấu chương Tôn công công đứng hầu bên cạnh liền tiến lên châm trà cho ông.
Cảnh Nguyên Đế bưng chén trà lên đặt cạnh môi nhấp một hớp nhỏ liền đặt xuống trầm giọng nói:
“Mấy ngày nay phía Hoàng hậu tình hình thế nào rồi?
Vẫn là đóng cửa niệm Phật không chịu gặp trẫm sao?”
Tôn công công tâm treo lên uyển chuyển mở miệng:
“Hoàng hậu nương nương chắc hẳn là nhớ nhung Nhị hoàng t.ử thiết tha......”
Cảnh Nguyên Đế:
“Trẫm rõ rồi vậy phía Nhàn phi thì sao?
Có chịu yên phận chút nào chưa?”
Tôn công công đáp lại:
“Nhàn phi mấy ngày nay không còn qua đưa canh thang nữa rồi ạ.”
Cảnh Nguyên Đế ừ một tiếng, “Nếu bà ta lại tới cứ nói trẫm không rảnh cũng không nghĩ xem chẳng lẽ chỉ dựa vào mấy bát canh thang đó của bà ta liền có thể khiến trẫm sắc phong Đại hoàng t.ử làm Thái t.ử rồi sao?
Dù có sốt ruột đến đâu cũng phải có chừng mực chứ Nhị hoàng t.ử vừa mất tích bà ta liền vội vã nịnh nọt......”
Tôn công công không dám nói nhiều chỉ lên tiếng đáp ứng:
“Nô tài ghi nhớ rồi ạ.”
“Ừm bày bữa đi.”
Cảnh Nguyên Đế đứng dậy nói.......
Thừa An Hầu phủ.
Chuyến đi Giang Nam rất nhanh đã có sắp xếp xác thực.
Phía Thẩm Dao sẽ mang theo Khê Xuân, Nguyệt Trúc, Mặc Xuyên và Lăng Túc.
Phía Hầu phu nhân mang theo người nhiều hơn Thẩm Dao một chút cơ bản đều là Hầu gia tuyển chọn kỹ càng.
Chuyến đi lần này Hầu gia vì có công vụ triều đình trên người tự nhiên là không có cách nào cùng đi được chỉ có thể vào ngày xuất phát tiễn đưa bọn họ.
Vừa bước lên thuyền Thẩm Dao liền cảm thấy đầu mình bắt đầu choáng váng xem ra thuyền lớn cổ đại này không hề ổn định cho lắm nhỉ.......
——————
Chương 583 Hoàng t.ử phúc hắc vs Mỹ nhân câu hệ 26
Vì đường xá xa xôi cộng thêm phải cân nhắc vấn đề bổ sung vật tư nên cứ cách mấy ngày bọn họ sẽ cập bờ nghỉ lại một hai ngày thời gian nghỉ ngơi tốt sau đó lại tiếp tục lên đường.
Lần đầu tiên cập bờ nghỉ lại là ở một bến cảng phố chợ khá náo nhiệt Hầu phu nhân để lại hai hộ vệ canh giữ thuyền sau đó liền dẫn Thẩm Dao bọn họ lên bờ.
Vì không muốn trên đường nảy sinh thêm chuyện gì hoặc là bị kẻ cướp nhắm vào nên chuyến đi lần này cách ăn mặc của cả đoàn người bọn họ đều vô cùng thấp thỏm Hầu phu nhân và Thẩm Dao thậm chí ngay cả trang sức đều không đeo mấy cái đẹp đẽ gì cái gì giản dị liền dùng cái đó màu sắc và kiểu dáng y phục cũng cố gắng lấy nhạt lấy đơn giản làm chủ cố gắng không bắt mắt.
Thời gian hôm nay vừa hay là gần buổi trưa giờ cơm Thẩm Dao bảo Lăng Túc đi phía trước hỏi thăm người địa phương một chút quanh đây quán cơm nào danh tiếng khá tốt nếu cách không xa thì bọn họ liền trực tiếp đi bộ qua vì xe ngựa hiện tại còn chưa kịp thuê.
Lăng Túc nhận lệnh nhanh ch.óng rời đi.
Nhưng không lâu sau hắn liền hỏi thăm được tin tức quay về, “Phu nhân, tiểu thư đi thẳng về phía trước thêm một lát nữa là có mấy quán cơm cách không hề xa ạ.”
Hầu phu nhân gật gật đầu:
“Được rồi vậy liền trực tiếp đi qua đi.”
Quả nhiên bọn họ không đi bao lâu liền thấy được mấy quán cơm Thẩm Dao lặng lẽ bảo hệ thống giúp đỡ chọn ra quán hương vị tốt nhất, lương thiện nhất sau đó liền chỉ định với Hầu phu nhân:
“Nương chúng ta tới quán kia đi ạ.”
Hầu phu nhân tự nhiên là đồng ý rồi:
“Được rồi đều nghe con.”
Cả đoàn người cứ như vậy trước sau đi vào.
Nhưng Thẩm Dao ở lúc bước qua ngưỡng cửa không biết sao bước chân không vững đột nhiên nghiêng người một cái đúng lúc Kỳ Vân Kiêu liền ở bên cạnh gần nhất phản ứng còn nhanh hơn Khê Xuân một bước đỡ lấy nàng, “Cẩn thận.”
Đợi tới khi đỡ vững người rồi nhịp tim hắn mặc dù chưa bình phục nhưng vẫn nhanh ch.óng buông tay ra.
Hầu phu nhân nghe thấy động tĩnh quay người nhìn qua lúc đó Thẩm Dao đã đứng vững rồi Khê Xuân cũng đã dìu lấy Thẩm Dao trong miệng đang nói:
“Tiểu thư cẩn thận chút em tới dìu người ạ.”
Hầu phu nhân lắc đầu cười khổ nói:
“Là vừa xuống thuyền chưa thích ứng sao?
Cũng may chưa thật sự ngã.”
Thẩm Dao ngượng ngùng mỉm cười.
Ở quán cơm dùng xong bữa trưa sau đó hộ vệ nhà bọn họ cũng tới rồi là Lăng Túc và Kỳ Vân Kiêu đi đón đầu bọn họ còn thuê sẵn xe ngựa cùng đi tới.
“Dao Dao chúng ta đi thôi tới quán trọ nghỉ ngơi trước.”
Hầu phu nhân nói.
“Vâng ạ.”
Lên xe ngựa sau đó Thẩm Dao vén một góc rèm cửa chiêm ngưỡng phong tục tập quán dọc đường không thể không nói khu phố này vẫn rất náo nhiệt bán một số món đồ nhỏ trông cũng rất thú vị sau này nàng nghỉ ngơi tốt rồi có thể mang theo Khê Xuân và Nguyệt Trúc bọn họ cùng đi dạo một chút ồ đúng rồi còn có Kỳ Vân Kiêu.
“Dao Dao mấy ngày nay cùng nương lên đường có mệt không?”
Hầu phu nhân thấy nàng hứng thú vẫn khá tốt bèn hỏi.
Thẩm Dao mỉm cười lắc lắc đầu nói:
“Có nương đi cùng con không mệt đâu ạ.”
Hầu phu nhân trong lòng thấy an ủi xoa xoa đầu nàng, “Nếu cảm thấy mệt chúng ta có thể ở lại đây nghỉ ngơi thêm một ngày rồi lại tiếp tục xuất phát.”
Thẩm Dao:
“Không sao đâu nương theo sắp xếp ban đầu của người là được rồi ạ.”
Hầu phu nhân mỉm cười:
“Được rồi vậy liền ngày mai tiếp tục xuất phát đi.”
Thẩm Dao không có ý kiến:
“Vâng con nghe nương ạ.”......
Cả đoàn người tới quán trọ sau đó đều trước tiên quay về phòng của mình.
Thẩm Dao thấy hành lý đã đưa tới rồi bèn bảo Khê Xuân và Nguyệt Trúc trước tiên tìm ra một bộ y phục thay giặt sau đó hầu hạ nàng tắm rửa.
Có điều thấy bọn họ cũng có vẻ mệt nàng liền không để bọn họ hầu hạ lâu ở lúc nước nóng chuẩn bị xong liền bảo bọn họ về nghỉ ngơi trước một lát nàng còn phải ngâm từ từ bọn họ không cần phải luôn ở đây trông coi.
Khê Xuân thì có mấy phần do dự hiện tại đi ra ngoài một mình nàng và Nguyệt Trúc một người cũng không ở bên cạnh tiểu thư sao được?
Nàng nghĩ nghĩ bèn nói thẳng:
“Tiểu thư em không mệt đâu muốn ở lại đây đợi người tắm xong rồi mới về ạ.”
Nguyệt Trúc cũng nói:
“Tiểu thư chuyện nghỉ ngơi em không vội muốn cùng Khê Xuân ở lại đây đi cùng người ạ.”
Thẩm Dao chỉ mỉm cười nói:
“Không sao đâu ta một mình là hoàn toàn có thể mà các em liền yên tâm về đi hơn nữa ta lúc này càng muốn ở một mình hơn vì muốn nghĩ chút chuyện hửm?”
Khê Xuân và Nguyệt Trúc đành phải đồng ý rồi.
“Lúc đi nhớ giúp ta đóng cửa kỹ nhé.”...
Lúc này ở một căn phòng ngay tầng dưới Kỳ Vân Kiêu cũng đang tắm rửa.
Hắn lúc này đang nghĩ chuyện hôm nay ở bên ngoài lúc dọc đường nghe thấy một số lời bàn tán của người địa phương.
【Năm nay lễ Thu Xã này Hứa gia lão gia bỏ tiền túi ra tài trợ nói là muốn tổ chức rầm rộ hơn mọi năm một chút để cầu mong mùa màng năm sau bội thu hơn thuận tiện để mọi người cùng nhau chung vui náo nhiệt.】
【Chứ còn gì nữa chuyện này hiện tại ai mà không biết?
Phải nói vị Hứa gia lão gia này thật sự là một người hào phóng ông xem không nhìn thấy những trang trí trên phố Bình Tân sao?
Mỗi một món đều là tốn tiền lớn đấy.】
【Phố Bình Tân?
Vậy ta phải nhanh ch.óng qua đó xem xem mới được.】
【Nhanh đi đi tranh thủ lúc hiện tại chưa chính thức bắt đầu bên đó người còn chưa nhiều ông muốn xem thế nào thì xem.
Chứ nếu tới chập tối rồi铁 định là người chen chúc người lúc đó ông muốn chen vào xem kỹ một chút cũng khó đấy.】
【Ây đúng rồi ta sao còn nghe nói tối hôm nay sẽ có hoạt động ngắm pháo hoa và cầu nguyện?
Cái này mọi năm đều không có đâu nhé.】
【Tin tức này của ông thật đúng là nhạy bén đấy tôi vẫn là hôm nay mới vừa nghe nói chuyện này thôi này chẳng phải sao tôi lúc này đang định về nhà nói với mẫu thân và mấy cô em gái tôi đây bọn họ chắc chắn sẽ muốn đi đấy đặc biệt là mấy cô em gái tôi phận nữ nhi mà đều thích ngắm pháo hoa nhưng lại không thường xuyên được ngắm ồ đúng rồi còn có cầu nguyện nữa cũng rất có ý nghĩa.】
【Thành vậy tôi liền không làm mất thời gian của ông nữa ông à hãy mau về đi.】
Pháo hoa......
Cầu nguyện......
Phận nữ nhi đều thích......
Ánh mắt Kỳ Vân Kiêu đầy vẻ trầm tư vậy hắn không bằng mang tin tức này nói cho Thẩm Dao nghe xem nàng nghĩ thế nào.......
Lúc này Thẩm Dao đang một khuôn mặt lười biếng và thư giãn nằm trong bồn tắm tận hưởng sự thoải mái khi tắm bồn.
Hệ thống chu đáo dùng đạo cụ giúp nàng kiểm soát tốt nhiệt độ nước đảm bảo ngâm lâu đến đâu cũng không bị lạnh người đồng thời còn dùng cho nàng mấy đạo cụ xoa bóp thư giãn giúp nàng xua tan mệt mỏi bôn ba ngày hôm nay.
Lúc này Thẩm Dao tự tại đến mức đều muốn trực tiếp nhắm mắt ngủ thiếp đi rồi nhưng nghĩ tới tắm vẫn là không thể ngâm quá lâu bèn dập tắt ý nghĩ này chỉ có từng câu từng chữ nói chuyện với hệ thống.
Đợi nàng rốt cuộc ngâm đủ rồi đang định đứng dậy mặc đồ thì cửa phòng đột nhiên bị người gõ vang.
“Ai?
Là Khê Xuân, Nguyệt Trúc sao?”
Nàng lên tiếng hỏi.
“Là ta tìm nàng là có chuyện muốn nói.”
Giọng của Mặc Xuyên cách cánh cửa và bức bình phong truyền vào.
“Được rồi huynh trước tiên ở bên ngoài đợi một lát ta xong ngay đây.”
Thẩm Dao vừa nói vừa từ bồn tắm đứng dậy.
Mà lúc này đứng ngoài cửa Kỳ Vân Kiêu vì thính lực cực tốt bèn nghe thấy tiếng nước ào ào kia.
Cho nên...... nàng lúc này đang...... tắm rửa?
Kỳ Vân Kiêu khựng lại đột nhiên cảm thấy mình tới thật không đúng lúc.
Theo nguyên tắc phi lễ vật thính hắn lùi ra xa vài bước đứng cách vị trí cửa xa một chút để tránh lại nghe thấy tiếng gì khác không nên nghe.
Trong phòng Thẩm Dao vừa đem những giọt nước trên người lau khô đang cúi người cầm lấy cái yếm màu nhạt đặt bên cạnh quấn lên nửa thân trên.
Lúc thắt dây nàng chỉ cảm thấy trước ng-ực một阵阵 căng thẳng khẽ cau mày theo bản năng lẩm bẩm nói:
“Sao đột nhiên lại trở nên chật vậy nhỉ?
Chẳng lẽ là Khê Xuân và Nguyệt Trúc lúc thu dọn y phục lấy nhầm rồi?
Lấy phải cái cũ trước kia rồi?”
Hay là...... lại to ra rồi?
Chắc là không, không đâu nhỉ?
Nàng hiện tại đều đã hai mươi tuổi rồi còn thay đổi gì nữa chứ?
Thôi vậy đổi một cái khác vậy.
Thẩm Dao vừa nghĩ vừa cúi người tìm kiếm những bộ đồ nhỏ khác trong hành lý.
Cũng may bộ đồ nhỏ mới tìm thấy kích cỡ vừa vặn lúc thắt dây hoàn toàn không còn cảm giác căng thẳng khó chịu của bộ trước đó nữa.
