Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 70
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:20
Chương 112 Cô v-ú nuôi kiều mị trong phủ vị tướng quân thô kệch 42
Thẩm Dao về nghỉ ngơi một lát sau đó mới tới chỗ mợ.
Tưởng Nhu vừa thấy cô tới liền đặt tờ danh sách đang xem trong tay xuống, ân cần chào cô ngồi xuống bên cạnh mình.
Thẩm Dao cười híp mắt ngồi qua đó.
Sau đó Tưởng Nhu đưa mấy bản vẽ đã chuẩn bị sẵn cho Thẩm Dao nói:
“Dao Dao đây là những kiểu váy cưới đang thịnh hành cháu xem xem cháu thích kiểu nào hơn?”
Thẩm Dao tò mò lật xem bản vẽ trong tay, trong lòng thầm tán thưởng từng cái cảm giác đều rất đẹp.
Trong lúc cô lật xem Tưởng Nhu ở bên cạnh nói:
“Sau khi xác định xong kiểu dáng ta có thể bảo thợ thêu chuyên nghiệp bắt đầu may gấp rồi, tuy ngày thành hôn của cháu và Tiêu Diễn vẫn chưa định nhưng ta thấy cái điệu bộ không đợi nổi của nó thì ước chừng cũng chẳng cần bao lâu nữa đâu.”
Nghe vậy Thẩm Dao đỏ bừng mặt…
Mợ thực sự là người thấu hiểu mà…
Sau đó cô lại lén ngước mắt nhìn mợ một cái, thấy bà khí sắc hồng nhuận có độ bóng, cả người đều toả ra phong vị độc đáo của một người phụ nữ được cưng chiều, vừa kiều mỹ diễm lệ vừa柔tình như nước…
Nghĩ tới đây… mợ sống cũng rất hạnh phúc nhỉ…
Tưởng Nhu lại tiếp tục nói:
“Có những cô nương lúc gả đi váy cưới là tự mình may lấy, thế nào?
Dao Dao có muốn tự tay may không?”
Nói rồi Tưởng Nhu liền hồi tưởng lại thời mình còn trẻ dịu dàng nói:
“Hồi ta gả cho cậu cháu ấy, từng vì tin lầm vài lời bâng quơ của người khác mà tưởng ông ấy chỉ là một gã đàn ông thô lỗ vụng về, tính tình tệ còn không biết thương xót người, hơn nữa ông ấy còn lớn hơn ta tận tám tuổi.
Vì đủ loại nguyên nhân mà lúc đó ta đã nảy sinh ý định không gả cho ông ấy nữa.
Nhưng người nhà ta lại không cho phép ta phản kháng nửa phần, cho nên lúc đó ta đã đ-ánh cược chọn bừa một bộ váy cưới, thậm chí không muốn thêm một đường kim mũi chỉ nào lên đó.
Sau này gả cho cậu cháu rồi ta mới cuối cùng phát hiện ra điểm tốt của ông ấy…”
Nói tới đây Tưởng Nhu lại nhớ tới cảnh tượng tối qua Tề Hoài An luống cuống ôm bà luôn miệng dỗ dành dịu dàng…
Bà đỏ mặt vội vàng lảng sang chuyện khác:
“Hồi ta sinh Hách nhi đã làm tổn thương c-ơ th-ể, sau này không sinh được con nữa.
Dần dần mấy người đồng liêu của cậu cháu đại khái đã đoán ra được, rồi bắt đầu khuyên cậu cháu nạp thiếp để thiếp thất tiếp tục nối dõi tông đường cho ông ấy.
Cậu cháu lần nào cũng tức giận phản bác họ, nói ông ấy mới không nạp thiếp, một đứa con trai thì một đứa con trai đã sao.”
Tưởng Nhu khẽ cười thành tiếng:
“Thực ra cậu cháu và ta rất muốn có thêm một đứa con gái nữa, nhưng không có thì thôi, sau này chúng ta sẽ coi cháu như con gái của mình vậy.”
Thẩm Dao trong lòng ấm áp dịu dàng nói:
“Hay quá ạ, cháu nhất định sẽ hiếu kính người và cậu ạ.”
Tưởng Nhu cười híp mắt nói:
“Đợi sau này cháu sinh con rồi năng dẫn lũ trẻ về đây chơi với ta chính là hiếu kính ta rồi.
Dù sao biểu ca cháu ta cũng lười trông mong rồi, chỉ có thể trông mong vào cháu nhiều chút thôi.”
Thẩm Dao cười thành tiếng hỏi:
“Biểu ca anh ấy sao thế ạ?”
Tưởng Nhu khẽ thở dài nói:
“Biểu ca cháu trông chính là hạng người không ra gì, đã từng này tuổi rồi vẫn không đồng ý đi xem mắt các cô nương, cứ trì hoãn mãi đến giờ.
Ta nghĩ đợi thêm vài năm nữa nó già hơn rồi thì càng khó xem mắt, đến lúc đó còn cô nương nào chịu gả cho một người già như vậy chứ?
Cháu nhìn nó xem hàng ngày cứ đi theo Tiêu Diễn, chẳng biết học hỏi chút nào, người ta Tiêu Diễn sắp lập gia đình rồi, nó thì hay rồi vẫn như đứa trẻ nằm dưới đất đòi cha nó uống nước.”
Thẩm Dao không kìm được trực tiếp cười thành tiếng, sự mô tả của mợ cũng quá buồn cười rồi.
Tưởng Nhu lắc đầu nói:
“Tuỳ nó vậy, ta và cậu cháu là hết cách rồi, ngoại tổ phụ cháu trước đây cũng tìm nó nói chuyện vài lần nhưng nó chính là hạng người dầu muối không vào.
Đến cuối cùng ngoại tổ phụ cháu cũng bực mình không còn đeo bám khuyên bảo nó nữa.”
Nghe tới đây Thẩm Dao đột nhiên tò mò hỏi:
“Vậy biểu ca anh ấy chưa từng có cô nương mình thích sao ạ?”
Tưởng Nhu suy nghĩ kỹ lại một lượt nói:
“Đại khái là năm năm trước hình như có một người, nhưng cô nương đó sau đó không một tiếng động gả tới một nơi rất xa, cách Bắc Thành chúng ta xa lắm, từ sau lúc đó ta chẳng thấy biểu ca cháu có động tĩnh gì nữa.”
Thẩm Dao ngạc nhiên trợn tròn mắt, hoá ra trên người Tề Hách còn có trải nghiệm như vậy.
Tưởng Nhu ngay sau đó lại nhắc tới một chuyện:
“Cháu có biết biểu ca cháu năm đó theo đuổi cô nương người ta cố chấp đến mức nào không?
Nó ấy à, nghe nói người ta thích ăn nho liền hăm hở đi mua một mảnh đất lớn ở ngoại thành rồi bắt đầu loay hoay nghiên cứu cách trồng nho.
Chỉ là đáng tiếc thay nó còn chưa kịp nghiên cứu thấu đáo chuyện trồng nho thì cô nương đó đã đột ngột gả đi phương xa.
Sau này ta còn đặc biệt hỏi biểu ca cháu có đau lòng không, có hối tiếc không.
Biểu ca cháu chỉ nói từ lúc cô ấy gả đi thì nó không còn thích cô ấy nữa.
Sau đó chúng ta thấy nó vẫn sinh hoạt bình thường, không lộ ra vẻ đau lòng gì nên cũng không quan tâm những chuyện đó nữa.
Thời gian trôi qua cũng thật nhanh nhỉ, chớp mắt đã qua năm năm rồi.”
Thẩm Dao theo sau cảm khái:
“Vâng thời gian trôi qua thật nhanh, năm năm trước cháu còn bị ép gả cho lão góa phụ đấy, giờ đây mọi thứ đều đang tốt đẹp lên rồi.”
Tưởng Nhu vỗ vỗ tay cô một cách an ủi dịu dàng nói:
“Chuyện đã qua rồi thì không còn là rào cản nữa Dao Dao ạ, cháu phải nhớ luôn luôn hướng về phía trước là được.”
Thẩm Dao gật đầu nói:
“Cháu biết rồi thưa mợ.”
Nói xong cô liền chỉ kiểu váy cưới mình đã chọn cho mợ xem, cười nói:
“Chính là nó rồi mợ thấy thế nào ạ?”
Tưởng Nhu nhìn qua một lượt rồi nói:
“Dao Dao cứ theo ý thích của cháu là được.”
Thẩm Dao cười nói:
“Vậy chính là nó ạ.”
Tưởng Nhu cẩn thận cất bản vẽ đó đi nói:
“Vậy thì chọn nó rồi, vậy sau đó là ta tìm thợ thêu may gấp hay là cháu tự mình làm?”
Thẩm Dao đương nhiên là không chút do dự chọn thợ thêu rồi, nên nói:
“Tay nghề thêu thùa của cháu không tốt lắm nên chỉ có thể vất vả mợ giúp tìm thợ thêu may gấp rồi ạ.”
Tưởng Nhu đáp lời:
“Được thôi, nhưng cháu có cần để lại chỗ nào tự mình thêu bổ sung không?”
Thẩm Dao vừa định nói không cần thì nghe thấy âm thanh khẩn cầu đáng thương của hệ thống:
“Ký chủ đại nhân, có thể cho tôi thêu bổ sung một phần không?”
Thẩm Dao:
!!!
“Cậu cũng biết cái này sao?”
Hệ thống ngoan ngoãn gật đầu nói:
“Tôi biết, tuy tôi cũng không biết tại sao mình biết nhưng tôi chính là biết.”
Thẩm Dao vội vàng đồng ý:
“Được được được, vậy tôi để lại vị trí một hình thêu cho cậu nhé, đến lúc đó cậu phải để tâm đấy, ngàn vạn lần không được làm hỏng đâu.”
Hệ thống gật đầu như giã tỏi:
“Tôi bảo đảm tôi nhất định sẽ làm tốt mà!”
Thẩm Dao định thần lại đặc biệt làm ra vẻ vừa mới suy nghĩ kỹ xong cười nói với Tưởng Nhu:
“Vậy cháu để lại một hình thêu tự mình làm ạ.”
————————————
Hàng ngày quỳ cầu thêm vào giá sách, đ-ánh giá năm sao và quà tặng~
Moa moa đát~
>o..
Chương 113 Cô v-ú nuôi kiều mị trong phủ vị tướng quân thô kệch 43
Tưởng Nhu lại trải bản vẽ ra lần nữa hỏi Thẩm Dao:
“Cháu muốn để lại những hình thêu nào để ta ghi lại, sau đó bảo thợ thêu đặc biệt để trống ra.”
Thẩm Dao chỉ vào mấy đóa hoa mẫu đơn rực rỡ lộng lẫy nối liền nhau ở gấu váy nói:
“Cứ để lại chỗ này đi ạ.”
Tưởng Nhu ghi lại rồi gọi Lý ma ma đứng gác ngoài cửa dặn dò vài câu xong bảo bà cất mấy thứ này đi.
Lý ma ma cất đồ xong đột nhiên hỏi Tưởng Nhu một câu:
“Phu nhân, mấy cuốn sổ mà người bảo tôi thu dọn vài ngày trước ấy…”
Tưởng Nhu lúc này mới nhớ ra bà còn món đồ quan trọng này chưa đưa cho Thẩm Dao.
“May mà bà nhắc ta, vậy thì lát nữa bà mang hết mấy cuốn sổ đó qua đây đi.”
Tưởng Nhu dặn dò.
“Dạ vâng, tôi đi ngay đây.”
Lý ma ma cười đáp lời.
Sau khi Thẩm ma ma đi khuất Thẩm Dao thuận miệng hỏi Tưởng Nhu:
“Mợ ơi người bảo ma ma lấy cuốn sổ gì thế ạ?”
Tưởng Nhu hơi khựng lại ánh mắt lóe lên vẻ do dự không biết nên mở lời thế nào thì tốt hơn.
Thẩm Dao thầm nghĩ ngàn vạn lần đừng là mấy cuốn sách khuyên bảo nữ nhi phải tam tòng tứ đức gì đó là được.
Sau đó cô liền thấy Tưởng Nhu nhấp một ngụm trà rồi trấn tĩnh mở lời:
“Mấy cuốn sổ đó vốn dĩ nên để sau khi cháu gả qua đó mới xem, nhưng sau đó ta suy nghĩ một hồi thấy có một số chuyện nói trước với cháu có lẽ sẽ tốt hơn, cũng để tránh cho cháu lúc đó phải chịu khổ vô ích.”
Thẩm Dao gật đầu ra vẻ hiểu mà như không hiểu.
Trong lúc trò chuyện Lý ma ma thần bí mang năm cuốn sổ nhỏ tới đặt chồng lên bàn bên cạnh Tưởng Nhu rồi lẳng lặng lui xuống.
Tưởng Nhu tự mình tiện tay cầm lấy một cuốn lật xem qua loa, rồi khuôn mặt dần dần đỏ ửng lên không xem tiếp được nữa.
Bà “phạch” một tiếng khép cuốn sổ nhỏ lại đặt về chỗ cũ rồi nói với Thẩm Dao:
“Ờ…
Dao Dao… cháu có biết… ta… muốn nói gì với cháu không…”
Thẩm Dao ngây ngô lắc đầu nói:
“Cháu không biết ạ.”
Tưởng Nhu nhìn vẻ mặt ngây ngô của cô càng không biết mở lời thế nào.
Hồi lâu sau bà mới cuối cùng vượt qua được sự không tự nhiên trong lòng nói với Thẩm Dao:
“Mợ muốn nói cho cháu biết là sau khi thành thân cách chung sống với phu quân.”
……
Nửa canh giờ sau.
Thẩm Dao ôm mấy cuốn sổ nhỏ được bọc kín mít đỏ mặt quay về viện của mình.
Ngày thành hôn nhanh ch.óng được định xong, vào một ngày lành tháng tốt để gả cưới hơn hai tháng sau.
Tiêu Diễn theo đúng quy trình từng bước chuẩn bị sính lễ vô cùng vô cùng kỹ lưỡng.
Còn phía Thẩm Dao thì Tề lão thái gia, Tề Hoài An, Tưởng Nhu và Tề Hách đều góp sức lo liệu của hồi môn cho cô, dành cho cô sự thể diện và yêu thương mười phần.
Vào đêm trước ngày thành hôn mười ngày.
Tiêu Diễn lại một lần nữa leo tường bao của Trung Vũ tướng quân phủ một cách thành thục.
Lần này cuối cùng không còn ai canh chừng hắn nữa.
Tiêu Diễn không giấu được ý cười trong mắt rạng rỡ nhanh chân bước tới viện của Thẩm Dao.
