Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 71
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:20
“Mà Thẩm Dao lúc này do sự ám chỉ ban ngày của Tiêu Diễn đã sớm khép hờ cửa để hắn vào cho tiện rồi.”
Quả nhiên chẳng bao lâu sau cô liền nghe thấy tiếng mở cửa rất khẽ.
“Dao Dao…”
Tiêu Diễn đóng cửa xong nhanh chân bước tới bên cạnh Thẩm Dao ánh mắt rực cháy nhìn cô.
Trong phòng không thắp đèn dầu nhưng ánh trăng đêm nay đặc biệt sáng tỏ.
Tiêu Diễn nhìn mỹ nhân trước mắt vừa kiều vừa mị, dường như muốn nói lại thôi chỉ cảm thấy cả trái tim mình trở nên vô cùng nóng bỏng.
Hắn không kìm chế được nữa mà ôm cô vào lòng dịu dàng nói:
“Thực sự muốn ngày mai lập tức thành thân với muội ngay.”
Thẩm Dao khẽ cười thành tiếng dịu dàng nói:
“Tướng quân ngài đợi thêm chút nữa sắp tới rồi ạ.”
……
Đêm khuya.
Thẩm Dao đẩy Tiêu Diễn đang ôm mình ngủ nông một cái khẽ nói:
“Anh nên đi rồi, không đi nữa là muộn đấy.”
Cô bây giờ đôi khi đối với hắn đã không còn dùng kính ngữ nữa.
Tiêu Diễn nghe thấy sự thúc giục của cô lại quyến luyến dán sát thêm một chút hỏi:
“Đêm nay anh có thể không đi không?”
Thẩm Dao:
……
Cô cuối cùng đã biết tại sao trước đây Tề Hách luôn canh chừng hắn rồi.
“Đương nhiên là không được.”
Thẩm Dao kiên quyết nói.
Ôm người ngọc thơm tho trong lòng Tiêu Diễn căn bản không muốn đi, hắn ôm cô càng c.h.ặ.t hơn hùng hồn nói:
“Ngày mai anh sẽ đi giải thích với cậu, nói là anh muốn muội làm quen trước với cuộc sống sau khi thành thân.”
Thẩm Dao:
……
Cậu luôn chú trọng quy tắc, nếu để ông ấy biết những hành động nhỏ nhặt này của Tiêu Diễn thì còn ra thể thống gì?
Nghĩ tới đây cô lại không nhịn được đẩy đẩy hắn nói:
“Mau đi đi nếu không ngày mai anh thực sự bị đ-ánh đấy.”
Tiêu Diễn cười nói:
“Để cậu đ-ánh anh cũng tốt, dù sao bây giờ anh cũng rất chịu đòn mà.”
Thẩm Dao:
……
Sợ Thẩm Dao thực sự tức giận Tiêu Diễn cuối cùng cũng đứng dậy.
“Dao Dao vậy anh đi đây.”
Thẩm Dao ngước mắt nhìn hắn gật đầu nói:
“Trời tối thế này anh đi đường cẩn thận chút nhé.”
Tiêu Diễn:
“Được.”
Nói xong bóng dáng hắn liền nhanh ch.óng biến mất, cửa phòng cũng được đóng lại kỹ càng.
Còn Thẩm Dao thì chỉnh lại y phục trở mình nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Chương 114 Cô v-ú nuôi kiều mị trong phủ vị tướng quân thô kệch 44
Thoắt cái đã tới chính ngày thành hôn.
Tân lang Tiêu Diễn vận một bộ hồng bào khiến dáng vẻ hắn càng thêm cao ráo mạnh mẽ.
Khuôn mặt tuấn tú rạng ngời đó cũng càng thêm thoát tục khiến người ta không thể dời mắt.
Tân nương Thẩm Dao trên người vận một bộ hồng bào như ráng chiều rực rỡ, tôn lên vẻ kiều diễm đoạt mục, nghìn kiều vạn mị của cô.
Khoảnh khắc Tiêu Diễn tới đón dâu Tề Hách cõng Thẩm Dao đi về phía kiệu hoa, dọc đường còn đỏ hoe mắt lén lau nước mắt.
Sau khi cõng Thẩm Dao tới trước kiệu hoa anh ta cẩn thận đặt cô xuống, rồi đỡ cô bước lên kiệu hoa, trong lúc đó không quên trừng mắt lườm Tiêu Diễn vài cái.
“Thực sự là hời cho thằng nhãi cậu rồi.”
Tề Hách nghiến răng nghiến lợi nói.
Tiêu Diễn:
……
Hắn chỉ coi như anh ta không nỡ để em gái gả đi nên nhất thời xúc động nói lời giận dữ.
Tuy nhiên không ngờ được rằng tiếp theo lúc cùng quan khách ngồi cùng bàn chúc mừng niềm vui Tề Hách thực sự mang tâm tư xấu luôn miệng ép hắn uống r-ượu.
Nhưng hắn cũng không ngốc, lúc mời r-ượu thừa lúc những người khác không chú ý hắn đã lén lút đổ phần lớn r-ượu lên áo.
Cứ thế đợi đến lúc Tề Hách đều uống gục rồi thì hắn vẫn duy trì được bảy phần tỉnh táo.
Khó khăn lắm mới thoát được tất cả quan khách Tiêu Diễn mặt mày rạng rỡ quay về tân phòng của mình.
Cửa “két” một tiếng mở ra, tức khắc đ-ập vào mắt hắn chính là tân nương t.ử ngồi đoan trang trên mép giường đẹp đẽ không gì sánh bằng.
“Dao Dao…”
Hắn dịu dàng khẽ gọi cô một tiếng.
“Tướng quân…”
Thẩm Dao dịu dàng đáp lời.
Tiêu Diễn sải bước từng bước đi về phía Thẩm Dao, trong mắt đầy vẻ mừng rỡ và sự kích động không kìm nén được.
Bà t.ử và nha hoàn trong phòng thấy cảnh này tức khắc rất biết ý lui xuống.
Cửa “két” một tiếng đóng lại.
Nghe thấy âm thanh ám chỉ sắp xảy ra chuyện này khuôn mặt Thẩm Dao dưới khăn trùm đầu đỏ bừng lên, nhịp tim đều tăng tốc có chút bất an khẽ nắm tay lại, vừa căng thẳng vừa mong đợi hành động tiếp theo của Tiêu Diễn.
Quả nhiên Tiêu Diễn sau khi nhìn khăn trùm đầu màu đỏ của cô vài cái liền mỉm cười đi về phía chiếc bàn gỗ lớn được bày biện vô cùng vui mừng, cầm lấy cái cân hỷ rồi quay lại bên cạnh Thẩm Dao.
Hắn dừng lại vài giây sau đó mới có chút căng thẳng mở lời:
“Dao Dao… anh, bây giờ muốn vén khăn trùm đầu ra đây.”
Thẩm Dao nắm c.h.ặ.t t.a.y đáp lời:
“Được ạ.”
Lời cô vừa dứt cái cân hỷ liền từ từ vươn tới, chậm rãi cái khăn trùm đầu rực rỡ diễm lệ đó liền hoàn toàn rời khỏi cô, rồi cùng cái cân hỷ đó bị Tiêu Diễn đặt sang một bên.
Tiêu Diễn quay đầu lại nhìn trân trân vào Thẩm Dao mặt như phù dung lông mày như tranh vẽ, da như mỡ đông, kiều mị động người, trái tim đ-ập thình thịch điên cuồng.
Một luồng nhiệt huyết không thể kìm nén được cuồn cuộn mãnh liệt trong c-ơ th-ể hắn.
Yết hầu Tiêu Diễn trượt lên trượt xuống, có chút khó nén được sự kích động trong lòng, người con gái trước mắt vừa kiều vừa mị khiến hắn nhìn đến mức không thể dời mắt.
Thẩm Dao thấy hắn ánh mắt rực cháy, vẻ mặt không thể dời mắt không kìm được khẽ cười thành tiếng, đưa ngón tay b.úp măng chỉ chỉ vào chén r-ượu hợp cẩn bày trên bàn, nũng nịu nói:
“Phu quân chúng ta còn chưa uống r-ượu hợp cẩn đâu.”
Tiêu Diễn lúc này mới định thần lại đỏ mặt đi lấy r-ượu hợp cẩn, mang qua ngồi xuống cùng Thẩm Dao, đưa một ly vào tay cô để hai người mỗi người cầm một ly.
“Cùng nhau.”
Tiêu Diễn giơ ly r-ượu lên ra hiệu.
“Vâng cùng nhau.”
Thẩm Dao cũng giơ ly r-ượu lên theo.
Lúc cánh tay giao nhau động tác của hai người dường như đều không thành thục, có chút loạn xạ nên không thể xoắn vào nhau được.
Tiêu Diễn tức khắc căng thẳng lên, trên trán đều sắp toát mồ hôi.
Thẩm Dao cười nắm lấy tay hắn dịu dàng nói:
“Không sao đâu đừng căng thẳng, chúng ta cứ từ từ là được không vội.”
Tiêu Diễn lúc này mới thở phào một cái cuối cùng cũng đan xen cánh tay với Thẩm Dao rồi thuận lợi uống cạn ly r-ượu hợp cẩn này.
Chén r-ượu hợp cẩn này tuy có tuổi đời rồi không quá mạnh nhưng cũng không mấy ôn hoà, Tiêu Diễn uống thì không sao nhưng Thẩm Dao thì khác rồi.
Vừa đặt ly r-ượu xuống cô liền cảm thấy cả người mình bắt đầu hơi choáng váng, nhiệt độ trên mặt cũng dần dần tăng cao.
Tiêu Diễn như nhìn ra được sự thay đổi của cô không kìm được ghé sát vào đưa tay ra nhẹ nhàng sờ sờ mặt cô, ân cần hỏi:
“Không thoải mái sao?”
“Cảm thấy đầu hơi choáng.”
Thẩm Dao ngước mắt nhìn hắn mềm mại trả lời.
Tiêu Diễn đối diện với đôi mắt ướt át của cô chỉ cảm thấy trong đôi mắt đó lấp lánh đầy rẫy bóng hình của mình.
Yết hầu hắn không thể kìm nén được mà trượt lên trượt xuống.
……
—————————————
Moa moa~
)
Chương 115 Cô v-ú nuôi kiều mị trong phủ vị tướng quân thô kệch 45
……
Vài ngày vài đêm sau.
Một buổi sáng đẹp trời.
Thẩm Dao và Tiêu Diễn đã sớm dậy rồi, sau khi dùng xong bữa sáng ăn mặc chỉnh tề, tinh thần rạng rỡ cùng nhau xuất phát tới Trung Vũ tướng quân phủ.
Trong xe ngựa.
Thẩm Dao tựa vào lòng Tiêu Diễn lén lút chọc chọc hệ thống hỏi:
“Hệ thống bảo bảo cậu giúp tôi xác nhận xem trong bụng tôi hiện giờ có mấy hình thái ban đầu của bảo bảo vậy?”
Hệ thống nhìn kỹ một lượt sau đó nghiêm túc trả lời cô:
“Là hai cái đấy ký chủ đại nhân!”
Thẩm Dao lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Không biết tại sao lần này cô dùng tuy chính là 【Song Thai Hoàn】 nhưng trong tiềm thức của cô lại ẩn ẩn có chút bất an, cứ sợ hệ thống lấy nhầm thành nhiều t.h.a.i hơn thì cô thực sự chịu không thấu.
Dù sao đây là ở thế giới cổ đại y học không mấy phát triển, cô cảm thấy giới hạn cô có thể chấp nhận được chính là một lần song t.h.a.i rồi, nhiều hơn nữa cô sẽ thấy rất sợ hãi.
Tuy quá trình m.a.n.g t.h.a.i và sinh con hệ thống sẽ cho cô dùng rất nhiều đạo cụ để cô gần như có thể chặn đứng mọi cảm giác áp lực và đau đớn, thuận lợi sinh nở nhưng ở thời đại như thế này cô cũng sẽ lo lắng ngộ nhỡ.
Tiêu Diễn dường như nhận ra cảm xúc khác thường của cô đột nhiên cúi đầu ghé sát vào mặt cô hỏi:
“Dao Dao sao thế?
Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Thẩm Dao khẽ lắc đầu nói:
“Không sao chỉ là ngủ không ngon nên hơi buồn ngủ chút thôi.”
Tiêu Diễn hơi khựng lại khuôn mặt thoáng qua một tia hối lỗi.......
Chẳng bao lâu sau.
Xe ngựa đã驶tới Trung Vũ tướng quân phủ.
Tiêu Diễn đỡ Thẩm Dao xuống xe ngựa cùng nhau đi vào, Trần An động tác lanh lẹ dỡ tất cả đồ đạc mang theo xuống đi sát theo sau họ cùng vào trong.
Quản gia của Trung Vũ tướng quân phủ nhanh ch.óng nhìn thấy họ, hớn hở hành lễ sau đó gọi người tới giúp họ mang đồ vào tiền sảnh, rồi mỉm cười đi báo cáo với Tề lão thái gia và mọi người.
Trên đường đi tới tiền sảnh họ lại tình cờ gặp Tề Hách đang ngậm cọng cỏ đuôi ch.ó thong dong đ-ánh đu trong vườn hoa.
Thẩm Dao:
!!!
Tiêu Diễn:
……
Tề Hách cũng tinh mắt nhìn thấy họ rồi chào hỏi một cách thong thả:
“Về rồi à.”
Thẩm Dao ngạc nhiên nhìn anh ta, cái xích đu ở đây vẫn là Tề Hoài An đặc biệt làm cho cô, trước khi cô gả đi Tề Hách chưa từng tới dùng lần nào, hôm nay đúng là lạ rồi lại gặp anh ta ở đây.
Còn Tiêu Diễn thì nhìn ra được sự bất thường nhẹ của anh ta lúc này, khẽ nhướn mày định lát nữa sẽ nói chuyện riêng với anh ta một chút.
Tề Hách nhìn cặp đôi trai tài gái sắc trông vô cùng hài hòa trước mắt, trong mắt thoáng qua một tia hâm mộ vụt tắt rồi lại khôi phục vẻ mặt bình thường vẫy vẫy tay với họ nói:
“Chẳng phải là về nhà mẹ đẻ sao?
Mau đi đi ngoại tổ phụ còn có cha mẹ ta ước chừng đã đợi hai người ở tiền sảnh rồi đấy.”
Tiêu Diễn cũng không khách sáo nắm tay Thẩm Dao thẳng thắn nói:
“Vậy ta và Dao Dao đi qua đó trước đây.”
Tề Hách nhìn đ-ánh giá Tiêu Diễn đang đứng bình tĩnh, lại nhìn đ-ánh giá thằng con trai ngốc đang nằm dưới đất nhe răng trợn mắt, thầm thở dài một tiếng.
