Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 99
Cập nhật lúc: 12/04/2026 11:28
“Dao Dao, m.a.n.g t.h.a.i em bé thực sự vất vả quá, anh xót em lắm.”
“Sau này anh sang nước M sẽ hẹn một cuộc phẫu thuật thắt ống dẫn tinh, Dao Dao à, sau lứa này chúng ta không sinh nữa được không?
Anh không đành lòng.”
“Trong thời gian em m.a.n.g t.h.a.i và sinh nở, anh sẽ xin Hạ Minh cho làm việc tại nhà, đích thân anh sẽ chăm sóc mọi sinh hoạt ăn ở đi lại hàng ngày của em, đây là việc anh nên làm.”
“May mà trước đây anh tranh thủ thời gian đổi bằng lái xe Hoa Quốc rồi, như vậy sau này ra ngoài cứ để anh lái xe là được.”
“Dao Dao, m.a.n.g t.h.a.i em bé vất vả quá, anh sẽ cố gắng chăm sóc em thật tốt, nỗ lực giảm bớt gánh nặng cho em.”...
Chuyện Thẩm Dao m.a.n.g t.h.a.i ba mẹ hai bên cũng nhanh ch.óng biết được.
Nghĩ đến hôn lễ sắp sửa diễn ra ngay lập tức, mọi người đều rất lo lắng, thậm chí có ý định muốn lùi lại sau mới tổ chức.
Thẩm Dao suy nghĩ một chút có sự bảo vệ của hệ thống và đạo cụ, lại nghĩ đến việc lùi lại thì bụng to hơn mặc váy cưới không đẹp, vớ lại hoạt động cũng càng không thuận tiện, nên vẫn bàn bạc với họ cứ theo tiến độ như vậy mà tổ chức là được.
Hơn nữa chuyện này đột ngột quá cũng không tiện giải thích với khách khứa.
Mọi người suy đi tính lại thấy lời Thẩm Dao nói cũng có lý, tổ chức nhanh cho xong cũng tốt để tránh sau này càng luống cuống tay chân hơn....
Đến ngày hôn lễ, Thẩm Dao mặc một mẫu váy cưới che chắn phần ng-ực rất kín đáo, lại đi một đôi giày đế bệt, Lục Trạm bấy giờ mới cuối cùng yên tâm được đôi chút.
Buổi hôn lễ đầu tiên bọn họ tổ chức tại Hoa Quốc trước.
Thẩm Dao để Lục Tiêu làm phù dâu, Lục Trạm để Hạ Minh làm phù rể.
Vì Thẩm Dao m.a.n.g t.h.a.i nên Lục Trạm và Lục Tiêu về cơ bản đều đang cẩn thận từng li từng tí bảo vệ cô, sau khi đưa cô đi hết các quy trình cơ bản liền đỡ cô về phòng nghỉ ngơi.
Thẩm Dao trải qua buổi hôn lễ này một cách bình bình ổn ổn.
Sau khi hôn lễ kết thúc, đến đêm khuya, Lục Trạm giúp cô tẩy trang và làm sạch, ôm cô đi tắm mà không chút tạp niệm nào.
Đợi đến khi cả hai đều sạch sẽ sảng khoái quay lại giường, Lục Trạm ôm Thẩm Dao từ phía sau, thỉnh thoảng khẽ vuốt ve bụng nhỏ của cô, nhỏ giọng nói:
“Mấy cái nhóc con này đúng là biết chọn lúc để đến thật đấy, trực tiếp chặn đứng luôn đêm tân hôn lãng mạn và tuần trăng mật của ba mẹ chúng rồi.”
Thẩm Dao nghe thấy vậy liền mỉm cười nói:
“Chồng ơi không sao đâu, đợi sau khi sinh em bé xong em sẽ mặc từng bộ váy cưới anh mua cho anh xem, lúc đó sẽ bù đắp trọn vẹn cho anh một đêm tân hôn.”
Lục Trạm hôn lên dái tai cô, trầm giọng nói:
“Vợ ơi, một đêm tân hôn chắc là không đủ đâu.”
Mặt Thẩm Dao đỏ bừng, khẽ khắng một tiếng rồi nói:
“Cái đó... dù sao chẳng phải có năm bộ váy cưới sao?
Nếu anh muốn thì... năm đêm tân hôn... dường như cũng không phải là không thể?”
Lục Trạm cười đầy ẩn ý nói:
“Vậy quyết định thế đi, nhất ngôn cửu đỉnh.”
Thẩm Dao:
“Nhất ngôn cửu đỉnh.”...
Sau khi tổ chức xong buổi hôn lễ ở Hoa Quốc, một tuần sau bọn họ lại sang nước M tổ chức thêm một buổi nữa.
Buổi hôn lễ ở nước M tổ chức khá nhẹ nhàng, quy mô cũng không lớn bằng buổi ở Hoa Quốc, Thẩm Dao không thấy mệt mỏi cho lắm, nhanh ch.óng kết thúc.
Ba mẹ hai bên sau khi các công việc của hôn lễ kết thúc bắt đầu bàn bạc xem dưỡng t.h.a.i cho Thẩm Dao như thế nào.
Chương 159 Sau khi chung sống, cô được niên hạ sói con cưng chiều đến điên 38
Dự định của Lục Trạm là trên cơ sở đích thân anh chăm sóc Thẩm Dao sẽ thuê thêm một dì giúp việc ở lại nhà để hỗ trợ lúc anh bận rộn không xuể.
Thế là trực tiếp nói ra suy nghĩ của mình với họ.
Mẹ Lục suy nghĩ một chút, thấy bản thân mình cũng đi theo họ về Hoa Quốc thì tốt hơn, không thể để xảy ra một chút sai sót nào được.
Thẩm Dao nghĩ nghĩ, đợi đến lúc cô m.a.n.g t.h.a.i những tháng cuối thì mẹ chồng sang là được, cũng không cần thiết phải sang sớm như vậy.
Lục Trạm cũng nghĩ như vậy:
“Mẹ ơi, chúng con cứ xem tình hình thế nào đã, đợi sau khi ổn định hơn chút mẹ hãy sang sau cũng được ạ.”
Mẹ Lục nghĩ cũng đúng, nếu bây giờ bà đi theo về luôn thì bao nhiêu chuyện ở nước M này cũng không có ai giúp bà thu dọn tàn cuộc, thôi thì cứ đợi thêm chút vậy....
Một buổi sáng sớm nọ.
Chú ch.ó ngoan Lucky giống như mọi khi đứng canh ở cửa phòng của Thẩm Dao và Lục Trạm, đợi Lục Trạm dắt nó ra ngoài đi dạo.
Dạo gần đây Lục Trạm về cơ bản đều đi dạo vào khung giờ này nên nó cũng đã quen với việc ngồi đây đợi anh.
Tuy nhiên ——
Hôm nay nó phải đợi lâu hơn bình thường hơn một tiếng đồng hồ mới rốt cuộc đợi được Lục Trạm mở cửa.
Vừa nhìn thấy Lục Trạm đi ra nó liền có chút kích động muốn sủa gâu gâu với anh vài tiếng, nhưng Lục Trạm đột nhiên cúi người xuống xoa đầu nó, còn làm động tác “suỵt” với nó, nhỏ giọng nói:
“Mẹ vẫn còn đang ngủ, con đừng làm ồn đến mẹ.”
Lucky rất hiểu chuyện nín bặt tiếng sủa gâu gâu, rồi đi theo Lục Trạm lạch bạch xuống lầu....
Lúc Thẩm Dao tỉnh dậy, khuôn mặt tràn đầy sắc hồng nhuận và vẻ phong tình quyến rũ.
Lúc rửa mặt cô nhìn mình trong gương, không hiểu sao đều thấy thẹn thùng hẳn lên, cái này chỉ cần là người từng trải tinh ý một chút nhìn cô cái là có thể đoán ra điều gì đó ngay.
Cô nghĩ bụng hôm nay tốt nhất là không nên ra ngoài thì hơn để tránh gặp người quen lại thấy ngượng ngùng.
Vốn dĩ cô còn định hôm nay đến cửa hàng xem qua một chút, giờ thấy thôi bỏ đi vậy, cứ để vài ngày sau hãy tính tiếp.
Tuy nhiên ——
Mặc dù hôm nay cô không ra ngoài nhưng vẫn không ngăn được việc trong nhà hôm nay có khách tới.
Khi dì giúp việc trong nhà đến nói với Thẩm Dao rằng mẹ cô, bà Bạch Ngữ Ngưng hiện đang ở dưới lầu, đầu tiên cô ngẩn người ra một lúc, rồi không hiểu sao bắt đầu thấy có chút căng thẳng.
Cuối cùng cô vẫn phải cứng đầu đi xuống lầu.
Quả nhiên bà Bạch Ngữ Ngưng ngay cái nhìn đầu tiên thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng của cô đã không kìm được mà bắt đầu ấp ủ xem nên nói gì.
Đợi Thẩm Dao vừa đi đến bên cạnh bà ngồi xuống bà liền tâm huyết dâng trào mở lời:
“Dao Dao à, giờ con thân thể nặng nề, phàm việc gì cũng phải biết kiềm chế, thậm chí là cấm đoán, con có hiểu không?”
Thẩm Dao yếu ớt gật đầu nói:
“Mẹ, con hiểu mà.”
Bạch Ngữ Ngưng lại nói:
“Cả hai đứa đều phải biết kiềm chế mới được, không thể chỉ mình con hiểu, còn Lục Trạm đâu?
Sao không thấy nó đâu cả?”
Thẩm Dao:
“Lục Trạm ra ngoài dắt ch.ó đi dạo rồi ạ, lát nữa là về ngay thôi, hay là mẹ cứ thong thả chút đợi anh ấy về rồi mẹ cùng nói luôn?”
Bạch Ngữ Ngưng:
...
Chẳng bao lâu sau Lục Trạm liền dắt Lucky quay về.
Vừa bước vào nhà anh đã cảm nhận được bầu không khí khác thường.
Bạch Ngữ Ngưng tinh mắt nhìn thấy anh, nghiêm giọng nói:
“Lục Trạm, con qua đây đi, mẹ có lời muốn dặn dò con và Dao Dao.”
“Dạ vâng thưa mẹ.”
Lục Trạm nói xong liền cúi người xuống xoa đầu Lucky, rồi chỉ chỉ về phía phòng của nó bảo nó tự về chơi đồ chơi trước, rồi đi rửa tay một cái mới đi đến trước mặt Bạch Ngữ Ngưng và Thẩm Dao.
“Ngồi đi.”
Bạch Ngữ Ngưng ra hiệu bảo anh ngồi xuống trước.
Lục Trạm ngồi xuống bên cạnh Thẩm Dao cách ra một khoảng vì anh đã quen dắt ch.ó về là phải tắm rửa thay quần áo trước mới lại gần Thẩm Dao, nên giờ chỉ có thể ngồi cách ra một chút.
Bạch Ngữ Ngưng nhìn cậu con rể rõ ràng vẫn còn rất non nớt đột nhiên có chút nghẹn lời không biết nên mở lời thế nào cho phải.
Lục Trạm chủ động nói:
“Mẹ ơi, có chuyện gì mẹ cứ nói ạ.”
Chương 160 Sau khi chung sống, cô được niên hạ sói con cưng chiều đến điên 39
Bạch Ngữ Ngưng sau vài lần ngập ngừng rốt cuộc cũng ngượng ngùng mở lời:
“Cái đó...
Lục Trạm à, Dao Dao giờ thân thể nặng nề, có rất nhiều chuyện là không tiện làm, chuyện này con biết chứ?”
Lục Trạm nghiêm túc gật đầu nói:
“Mẹ ơi, chuyện này con chắc chắn là biết ạ, mẹ yên tâm, bất cứ việc gì trong nhà con cũng không để Dao Dao phải bận tâm hay động tay vào đâu ạ.”
Bạch Ngữ Ngưng cảm thấy Lục Trạm có lẽ chưa hiểu thấu ý tứ mình muốn diễn đạt, thế là lại bổ sung thêm:
“Ngoài chuyện trong nhà ra, hai đứa... chuyện riêng tư của hai đứa cũng nhất định phải biết chừng mực, hiểu chưa?”
Lục Trạm tích cực đáp lời:
“Con hiểu mà mẹ.”
Bạch Ngữ Ngưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc lại thản nhiên của Lục Trạm, nhất thời không đoán được là anh thực sự hiểu hay giả vờ hiểu.
Thẩm Dao nãy giờ cứ như đang xem kịch nhìn cuộc đối thoại giữa Bạch Ngữ Ngưng và Lục Trạm, nghe đến đây rốt cuộc không nhịn được mà “phụt” một tiếng bật cười thành tiếng.
Dựa vào hiểu biết của cô về Lục Trạm, bọn họ căn bản là không cùng một tần số luôn, bánh xe của bà Bạch Ngữ Ngưng sắp nghiến qua mặt Lục Trạm luôn rồi mà anh vẫn còn đang “Maka Paka” ở đó.
Nhưng sau tiếng cười này của Thẩm Dao cộng thêm ánh mắt rõ ràng đầy ẩn ý của cô, Lục Trạm nhanh ch.óng nhận ra có chỗ nào đó không đúng.
Đợi đến khi anh nghĩ thông suốt được ý tứ mà Bạch Ngữ Ngưng muốn diễn đạt mặt liền bừng bừng đỏ lên, vừa ngượng ngùng vừa xấu hổ xin lỗi bà:
“Con xin lỗi mẹ, sau này con sẽ chú ý ạ.”
Bạch Ngữ Ngưng bấy giờ mới thấy nói đúng trọng tâm rồi, hài lòng gật gật đầu....
Đến tháng thứ sáu Thẩm Dao mang thai, Lục Trạm vừa vặn cũng đã tròn hai mươi hai tuổi, bọn họ cùng nhau đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn.
Vào ngày lĩnh chứng Lục Trạm kích động không thôi, hận không thể tuyên bố với cả thế giới rằng anh và Thẩm Dao là vợ chồng hợp pháp.
Thế là anh bắt đầu khoe khoang trên WeChat.
Đầu tiên anh gửi ảnh giấy chứng nhận kết hôn vào nhóm gia đình mình và nhóm gia đình Thẩm Dao, rồi bắt đầu phát hết bao lì xì này đến bao lì xì khác.
Sau khi nhận được lời chúc phúc của người thân anh lại đi tìm Hạ Minh.
【 Lục Trạm:
Ảnh chụp 】
【 Lục Trạm:
Tớ và vợ tớ lĩnh chứng rồi. 】
【 Lục Trạm:
Ngay trong hôm nay luôn. 】
【 Hạ Minh:
... 】
【 Hạ Minh:
Biết rồi, cái đồ thích thể hiện. 】
【 Hạ Minh:
Hôm nay tớ không muốn nói chuyện với cậu vì tớ đang ghen tị đấy, nên là tạm biệt nhé! 】
【 Lục Trạm:
Chuyển khoản WeChat:
Vui lòng nhận tiền ¥666.66 】
【 Hạ Minh:
!!! 】
【 Hạ Minh:
Đã nhận tiền 】
【 Hạ Minh:
Chúc mừng chúc mừng nhé Lục Trạm, chúc cậu lĩnh chứng vui vẻ! 】
【 Hạ Minh:
Cậu và Thẩm Dao nhất định sẽ trường trường cửu cửu, bạc đầu giai lão! 】
【 Hạ Minh:
Chúc hai người hạnh phúc! 】
【 Lục Trạm:
“Ừm. 】...”
Buổi tối Lục Trạm ôm Thẩm Dao vào giấc ngủ, trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc đong đầy.
