Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 10: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (10)
Cập nhật lúc: 29/06/2026 12:01
Lần này thì Thẩm Dạ tỉnh ngủ hẳn, cậu theo phản xạ né tránh ánh mắt của đối phương.
"Nhìn đi đâu đấy?" Trì Dã cười ghẹo sán lại gần, "Sao tự dưng lại biết ngượng ngùng thế này?"
Thẩm Dạ vỗ bạt mạng vào mặt cậu ta đẩy ra: "Nhìn ch.ó uống nước, thấy đau mắt quá nên thôi đếch nhìn nữa."
Trì Dã sững sờ một chốc, rồi sờ sờ mặt bật cười thành tiếng: "Thẩm Dạ, cái miệng này của cậu đúng là..." độc thật.
Lời còn chưa dứt, ánh mắt cậu ta bỗng vượt qua Thẩm Dạ, nhìn về phía bên kia sân trường.
"Hửm?" Thẩm Dạ nhìn theo hướng mắt của cậu ta.
Chỉ thấy Cố Thanh Hàn đang đứng dưới cây ngô đồng bên rìa sân tập, vạt áo đồng phục bị gió thổi tung nhẹ, trên tay cầm một cuốn sách, nhưng ánh mắt lại ghim c.h.ặ.t về phía hai người họ.
Thẩm Dạ nheo mắt, nhưng vì khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Cố Thanh Hàn, cậu bèn giơ tay vẫy vẫy chào đối phương.
Cậu vừa định cất bước đi về phía cây ngô đồng, cánh tay của Trì Dã đã giăng ngang khoác lên vai cậu: "Đi đâu đấy? Hiệp hai còn chưa đá đâu."
"Liên can đếch gì đến tôi?" Thẩm Dạ nghiêng người né tránh, nhưng Trì Dã lại siết c.h.ặ.t t.a.y, kéo người sát về phía mình thêm một chút.
"Buông ra." Thẩm Dạ nhíu mày.
"Không buông." Trì Dã cúi đầu nhìn cậu, đôi mắt hoa đào ngập tràn vẻ đắc ý, "Cậu còn chưa trả lời tôi đâu, vừa nãy có phải nhìn tôi uống nước thấy đẹp trai quá nên mới ngại đúng không?"
Thẩm Dạ giơ chân đá mạnh vào bắp chân cậu ta: "Đang nhìn ch.ó vẫy đuôi."
Trì Dã né sang một bên: "Thế thì tôi làm ch.ó vậy, gâu gâu gâu."
"...Có biết xấu hổ không?"
Thấy cậu nghẹn họng, Trì Dã càng cười lớn hơn.
Giữa lúc hai người đang đùa giỡn, một giọng nói thanh lãnh vẳng lại từ phía sau: "Thẩm Dạ."
Thẩm Dạ quay ngoắt đầu lại, thấy Cố Thanh Hàn đã bước đến gần từ lúc nào không hay.
Cậu ta đứng cách hai người chừng hai bước chân, trên tay vẫn cầm cuốn sách đó, ánh mắt dừng lại trên bàn tay Trì Dã đang khoác trên vai Thẩm Dạ nửa giây, rồi lại dời đi.
"Yo, Cố đại học thần không lo học hành chăm chỉ, chạy sang lớp của người khác làm gì thế?" Trì Dã hất cằm nói.
"Cố Thanh Hàn!" Thẩm Dạ nhân cơ hội gạt tay Trì Dã ra, bước lên đón Cố Thanh Hàn hai bước, "Sao cậu lại qua đây? Lớp cậu không phải đang có tiết à?"
"Tự do hoạt động." Ánh mắt Cố Thanh Hàn lướt qua khuôn mặt cậu, rồi lại nhìn sang Trì Dã đang cười như không cười nhìn mình ở phía sau, "Qua đây đưa cho cậu cái này."
Cậu ta rút từ trong túi quần ra một cuốn sổ nhỏ đưa qua.
Thẩm Dạ nhận lấy rồi mở ra xem.
Nét chữ khải thể ngay ngắn, sắc sảo của Cố Thanh Hàn lập tức đập vào mắt, dày đặc chữ, toàn bộ đều là kế hoạch học tập cậu ta chuẩn bị riêng cho cậu: "..."
"Chẳng phải cậu muốn học hành t.ử tế sao?" Cố Thanh Hàn thản nhiên nói, "Cái này là tôi đặc biệt chuẩn bị cho cậu."
Thẩm Dạ ngẩn người.
Sáng nay cậu chỉ thuận miệng nói đùa, cứ ngỡ lúc đó Cố Thanh Hàn không thèm để ý đến mình là không có ý định giúp. Nào ngờ, cậu ta lại lập ra bản kế hoạch học tập này nhanh đến thế.
"Cảm ơn nhé." Trong lòng Thẩm Dạ dâng lên một nỗi ngọt ngào khôn tả.
Trì Dã từ phía sau nhàn nhã bước tới: "Cố Thanh Hàn, tôi cũng định gột rửa tâm hồn, học hành chăm chỉ đây, bản kế hoạch này cậu làm thêm một phần đi, tôi bỏ tiền ra mua."
Cố Thanh Hàn chẳng thèm đoái hoài đến cậu ta, chỉ dặn dò Thẩm Dạ: "Chiều tan học đợi tôi, cùng nhau về."
"Được chứ." Thẩm Dạ vội vàng gật đầu với cậu ta, "Dù cậu không nói thì tôi cũng sẽ đợi cậu mà."
"Thế tôi qua bên kia trước." Cố Thanh Hàn chuẩn bị quay người đi về, bỗng nhiên nhìn vào cổ áo sau của Thẩm Dạ, giọng điệu mập mờ, "Cổ áo đồng phục của cậu bị lệch rồi."
Nói xong câu đó, cậu ta liền đi thẳng về phía lớp mình.
Thẩm Dạ theo phản xạ sờ sờ cổ áo sau, quả nhiên có một đoạn bị lộn vào trong.
Cậu vừa mới chỉnh lại xong, Trì Dã lại sáp tới: "Cậu ta để ý đến cậu phết nhỉ."
Thẩm Dạ lườm cậu ta một cái: "Liên quan gì đến cậu?"
"Tò mò chứ sao." Trì Dã đút hai tay vào túi quần, hất hằm về hướng Cố Thanh Hàn bỏ đi, "Rốt cuộc hai người có mối quan hệ gì?"
"Đã bảo là bạn bè rồi."
"Bạn bè?" Trì Dã rõ ràng là không tin, "Bạn bè mà lại đi lo lắng thành tích cậu tốt hay xấu? Lại còn để ý xem cổ áo cậu có bị lệch hay không?"
Thẩm Dạ nhướng mày: "Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"
"Chẳng có gì." Trì Dã lùi lại một bước, nháy mắt với cậu, "Tôi chỉ cảm thấy... người bạn này của cậu, kết giao tốt đấy."
Thẩm Dạ: "..."
Hiệp hai của trận bóng rổ diễn ra cực kỳ nảy lửa.
Trì Dã hệt như được tiêm m.á.u gà, cướp bóng, đột phá, ném ba điểm, một mình ghi liền mười hai điểm, đ.á.n.h cho phe đối diện không kịp trở tay.
Thẩm Dạ tựa lưng vào cột rổ nhìn mà ngáp ngắn ngáp dài.
Trời nắng đẹp, chiếu lên người khiến người ta lười biếng hẳn đi.
Cậu nheo mắt, ánh mắt vô thức liếc về phía cây ngô đồng bên rìa sân tập.
Dưới cây đã không còn bóng người nữa rồi.
Thẩm Dạ thong thả thu hồi ánh mắt, tiếp tục xem bóng.
Hơn mười phút sau, trận đấu kết thúc.
Đội của Trì Dã thắng đậm, cậu ta bị mấy người đồng đội vây quanh reo hò, mãi mới thoát ra được.
"Đi thôi." Trì Dã nhặt chiếc áo khoác vắt lên vai, hất cằm với Thẩm Dạ, "Đi trả bóng."
Thẩm Dạ liếc nhìn quả bóng rổ trên tay cậu ta, cau mày nói: "Tự cậu không biết đi à?"
"Đi chung đi." Trì Dã bước tới, không nói hai lời chộp lấy cổ tay cậu kéo đi, "Vừa nãy cậu làm móc treo quần áo cho tôi suốt cả tiết học, tôi chẳng nhẽ không nên mời cậu uống nước để tỏ lòng cảm ơn sao?"
Thẩm Dạ bị cậu ta lôi tuột về phía phòng thiết bị: "Tôi xin nhận lòng thành, là tự cậu cứ thích vứt áo lên người tôi đấy chứ."
"Thế thì càng phải cảm ơn."
Hai người vừa đi vừa đấu khẩu, đi đến phòng thiết bị bên rìa sân tập.
Phòng thiết bị là một căn nhà cấp bốn, bên trong chất đầy bóng rổ, dây nhảy, t.h.ả.m tập, trong góc còn có một vòi nước.
Trì Dã đẩy cửa bước vào, ném quả bóng rổ vào sọt, quay đầu lại thấy Thẩm Dạ tựa vào khung cửa không chịu vào.
"Đứng đấy làm gì? Vào đi chứ."
"Không vào." Thẩm Dạ khoanh tay trước n.g.ự.c, ngoảnh mặt ra ngoài, "Bên trong toàn mùi mồ hôi với mùi bụi bặm, tôi đếch vào chịu tội đâu."
"Đủng đỉnh." Trì Dã sải bước lao tới, một tay lôi tuột người vào trong, tiện tay đóng sầm cửa lại.
Ánh sáng trong phòng thiết bị chớp mắt tối sầm xuống, chỉ có ô cửa sổ nhỏ trên cao hắt vào vài tia sáng le lói, lờ mờ soi tỏ tình hình trong phòng.
Thẩm Dạ bị cậu ta lôi cho loạng choạng, sau khi đứng vững liền nhíu c.h.ặ.t mày lườm cậu ta cháy mặt: "Cậu đóng cửa làm cái quái gì?"
"Sợ cậu chạy mất." Trì Dã buông cổ tay cậu ra, lùi lại một bước, tựa lưng vào đống t.h.ả.m tập, đôi mắt hoa đào chằm chằm nhìn cậu, "Này Thẩm Dạ, tôi hỏi cậu chuyện này."
Thẩm Dạ sa sầm mặt mũi tựa vào cánh cửa phía sau: "Có rắm thì thả nhanh lên."
"Cậu với Cố Thanh Hàn, thực sự chỉ là bạn bè bình thường thôi à?"
Thẩm Dạ nhướng mày: "Nếu không thì sao?"
[Còn không phải là phải bẻ cong cậu ta trước, rồi mới có thể thừa nhận người ta là bạn trai của mình sao?]
"Thế thì được." Trì Dã nhếch môi, mặt dày hỏi, "Nếu hai người đã là bạn bè bình thường, vậy thì tôi theo đuổi cậu, chắc là không ảnh hưởng gì chứ?"
"???" Thẩm Dạ đột ngột ngước mắt nhìn Trì Dã.
Người kia đang dựa vào đống t.h.ả.m tập, dáng vẻ lười nhác, khóe miệng vẫn ngậm ý cười, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến lạ kỳ.
"...Mẹ cậu lại lên cơn điên gì thế?"
"Không lên cơn." Trì Dã đứng thẳng người lên, tiến lại gần cậu hai bước, "Thật ra ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy cậu, tôi đã cảm thấy cậu rất hợp nhãn của tôi rồi. Sau đó cậu nói cái gì mà Top một, tôi có lên mạng tra thử, rồi vừa nãy lúc chơi bóng rốt cuộc tôi cũng nghĩ thông suốt rồi, tôi đây là... nhất kiến chung tình với cậu rồi."
Hệ thống lập tức cười như heo chọc tiết trong đầu cậu: [A ha ha, ngài còn muốn nằm trên người ta, nhưng cái tên Trì Dã này, nhìn một cái là biết muốn đè ngài ra rồi ký chủ ơi!]
"...Mi câm mồm vào cho ta."
Thẩm Dạ bị cậu ta ép sát vào cánh cửa, khoảng cách giữa hai người chớp mắt bị kéo lại gần.
Trì Dã cao hơn cậu nửa cái đầu, lúc này giam hãm cậu trong khoảng không gian chật hẹp thế này mang lại một áp lực cực kỳ lớn.
"Thế nào hả bạn cùng bàn?" Giọng của Trì Dã trầm ấm và đầy nam tính, đang không chút khách khí phô diễn cái vẻ quyến rũ, câu dẫn trước mặt Thẩm Dạ, "Có sẵn lòng cho tôi một cơ hội không?"
Thẩm Dạ vội vàng giơ tay chống lên n.g.ự.c cậu ta, ngăn không cho cậu ta tiến lại gần hơn: "Trì Dã, cậu nói thật đấy à?"
"Nói thật chứ." Trì Dã mặc kệ lực cản, lại sán tới gần thêm một chút, "Để tôi làm Top một, đảm bảo cậu sẽ hạnh phúc. Thế nào, cân nhắc chút đi chứ?"
Thẩm Dạ: "..."
Cậu chỉ muốn kéo đóa hoa cao ngạo xuống khỏi thần đàn, sao cái tên lão luyện Trì Dã này lại còn nhanh hơn Cố Thanh Hàn một bước, tự mình dâng tận cửa thế này???
Vẻ mặt cậu sa sầm xuống: "Trì Dã, cậu có biết tôi là loại người gì không? Mà cậu cũng dám theo đuổi?"
"Cậu là loại người gì?" Trì Dã nhướng mày vặn hỏi.
"Tôi..." Thẩm Dạ khựng lại một nhịp, "Tôi là Top."
Trì Dã thoạt tiên sững sờ, rồi ngay sau đó bật cười thành tiếng đầy kinh ngạc: "Cậu chắc chứ?"
"Ừ." Thẩm Dạ ngước đầu nhìn cậu ta, "Chắc chắn."
"Ha ha ha ha..." Trì Dã càng cười ngặt nghẽo hơn.
Thẩm Dạ bất mãn nhíu mày: "Buồn cười lắm à?"
"Thế thì không phải." Trì Dã lập tức ngừng cười, nhưng ý cười dưới đáy mắt vẫn còn nguyên, "Tôi chỉ cảm thấy... cậu tự định vị bản thân chưa được chuẩn cho lắm. Dù sao thì, theo như tôi quan sát, con người cậu, rất lười..."
Lời còn chưa dứt, tầm mắt cậu ta đã vượt qua Thẩm Dạ, rơi vào cánh cửa phía sau lưng cậu.
Thẩm Dạ nương theo ánh mắt cậu ta quay đầu lại.
"Thẩm Dạ."
Là giọng của Cố Thanh Hàn.
Thân hình Thẩm Dạ cứng đờ.
Cậu xuyên qua ô kính nhỏ trên cánh cửa, nhìn thấy Cố Thanh Hàn đang đứng ngay bên ngoài.
Trên người Cố Thanh Hàn được bao phủ bởi một vệt sáng mờ ảo từ ánh nắng hắt vào.
Khuôn mặt cậu ta không chút cảm xúc, lúc này ánh mắt xuyên qua lớp kính, ghim thẳng vào hai người đang ở trong phòng thiết bị.
Không khí bỗng chốc đông cứng lại.
Thẩm Dạ theo phản xạ đẩy Trì Dã ra, quay người kéo cửa.
Cửa vừa mới mở ra một khe nhỏ, đã bị Cố Thanh Hàn từ bên ngoài nhanh ch.óng đẩy mạnh ra.
Cậu ta đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Thẩm Dạ, rồi lại đổ dồn vào Trì Dã ở phía sau cậu.
Ánh nắng rọi vào từ ô cửa sổ nhỏ, trong vệt sáng, vẫn còn những hạt bụi li ti đang lơ lửng.
