Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 11: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (11)
Cập nhật lúc: 29/06/2026 12:01
Trì Dã là người đầu tiên đ.á.n.h vỡ bầu không khí im lặng này.
Cậu ta nở nụ cười nửa miệng, nhướng mày trêu chọc Cố Thanh Hàn: "Cố đại học thần, khéo quá nhỉ."
Cố Thanh Hàn thu hồi ánh mắt lạnh lùng, quay sang hỏi Thẩm Dạ: "Chẳng phải bảo tan học đợi tôi sao?"
"Vẫn chưa tan học mà." Thẩm Dạ theo phản xạ giải thích, "Tôi chỉ là bám theo cậu ta đi trả quả bóng thôi."
"Trả bóng mà cũng cần đóng cửa à?" Cố Thanh Hàn nói đầy ẩn ý.
Thẩm Dạ: "..."
[Đây đúng là tin vui chấn động trời đất!]
[Cố Thanh Hàn biết ghen rồi!]
Hệ thống lộ ra đôi mắt hạt đậu: [Thấy rồi, miễn làm phiền.]
Trì Dã chẳng chút khách khí lại khoác tay lên vai Thẩm Dạ: "Hai đứa tôi nói vài câu chuyện thầm kín, không muốn bị người khác quấy rầy, đóng cái cửa thì có làm sao?"
Ánh mắt Cố Thanh Hàn ghim c.h.ặ.t vào bàn tay đang đặt trên vai Thẩm Dạ của Trì Dã.
Trì Dã thấy vậy, chẳng những không buông ra, mà còn kéo người sát về phía mình thêm một chút.
"..." Đốt ngón tay cầm sách của Cố Thanh Hàn khẽ siết c.h.ặ.t lại.
Còn Trì Dã thì cười với vẻ mặt vô tội, đôi mắt hoa đào tràn ngập sự khiêu khích trắng trợn.
"Trì Dã." Thẩm Dạ khẽ nhích vai, ra hiệu, "Buông tay."
"Được rồi." Trì Dã cũng nghe lời buông ra, nhưng không hề lùi lại, cứ đứng sát sạt bên sườn Thẩm Dạ, vai kề vai.
Cố Thanh Hàn lườm cậu ta một cái lạnh thấu xương, rồi nói với Thẩm Dạ: "Đi thôi."
Thẩm Dạ còn chưa kịp mở miệng đáp lời, Trì Dã đã nhanh nhảu hỏi trước: "Đi đâu?"
Cố Thanh Hàn chẳng thèm chấp cậu ta, chỉ liếc nhìn Thẩm Dạ một cái, rồi đi đầu xoay người bước ra ngoài.
Thẩm Dạ đang định cất bước đuổi theo, Trì Dã bỗng vươn tay chộp lấy cậu: "Thẩm Dạ."
Cước bộ của cả Cố Thanh Hàn và Thẩm Dạ đều khựng lại.
Chỉ nghe giọng Trì Dã vẳng lại từ phía sau hai người: "Những lời tôi vừa nói đều là thật lòng, cậu nhất định phải cân nhắc cho kỹ đấy."
Thẩm Dạ ngay tắp lự bày tỏ lập trường: "Đếch thèm cân nhắc nhé."
Cậu mới không muốn làm kẻ nằm dưới đâu.
Cố Thanh Hàn xoay người lại, ánh mắt rơi xuống bàn tay Trì Dã đang giữ c.h.ặ.t Thẩm Dạ, rồi từ từ dời lên, nhìn thẳng vào mắt Trì Dã.
Trì Dã ngậm ý cười nơi khóe môi, không chút e dè đón nhận ánh nhìn của cậu ta.
Ánh sáng trong phòng thiết bị tối hẳn xuống, mặt trời đã bị mây che khuất quá nửa.
Thẩm Dạ xoay xoay cổ tay, phát hiện không tài nào rút ra được.
"Buông tay." Cố Thanh Hàn gằn giọng lạnh lùng.
Trì Dã hất cằm nhìn xéo cậu ta: "Cậu quản nổi chắc?"
"Cổ tay cậu ấy đỏ lên rồi." Cố Thanh Hàn nhíu mày.
Thẩm Dạ lúc này mới chậm lụt cúi đầu nhìn xuống cổ tay mình, quả thật có hơi đỏ lên thật.
Trì Dã cũng liếc nhìn một cái, khẽ cau mày, rốt cuộc cũng chịu buông tay ra.
Thẩm Dạ vừa mới thở phào một cái, đã cảm thấy cổ tay mình bị một bàn tay khác hơi lành lạnh nắm lấy.
Ngón tay cái của Cố Thanh Hàn khẽ mơn trớn lên chỗ đỏ ửng của cậu một cái, rồi sầm mặt nói với Trì Dã: "Kẻ thô bạo."
Nói xong câu đó, cậu ta liền dắt Thẩm Dạ đi thẳng ra ngoài.
Trì Dã: "..."
Thẩm Dạ bị cậu ta dắt tay lôi đi, không nhịn được ngoái đầu nhìn Trì Dã một cái.
Người kia vẫn đứng chôn chân tại chỗ, ngược sáng, không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt cậu ta ra sao.
Nhưng trực giác mách bảo Thẩm Dạ rằng, tên này sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.
Cố Thanh Hàn bước đi rất nhanh, Thẩm Dạ bị cậu ta lôi cho loạng choạng vài bước mới sải chân đuổi kịp.
"Cố Thanh Hàn." Thẩm Dạ gọi cậu ta với vẻ mặt đầy tật giật mình.
Cố Thanh Hàn không dừng lại.
"Cố Thanh Hàn!" Thẩm Dạ lại gọi thêm một tiếng, tiện đà rút tay mình về.
Bước chân Cố Thanh Hàn khựng lại, rốt cuộc cũng chịu dừng bước.
Cậu ta xoay người lại hỏi: "Sao thế?"
Thẩm Dạ xoa xoa cái cổ tay đang nóng rát, sán lại gần hỏi: "Cậu giận rồi à?"
"Không có."
"Thế cậu đi nhanh như vậy làm gì?"
Cố Thanh Hàn im lặng một giây: "Tiết thể d.ụ.c sắp hết rồi."
Thẩm Dạ nhướng mày nhìn cậu ta, luôn cảm thấy tên này đang lảng sang chuyện khác.
Cậu bước lên một bước, tiếp tục áp sát Cố Thanh Hàn: "Những lời Trì Dã nói vừa rồi, cậu đều nghe thấy hết rồi chứ?"
Cố Thanh Hàn nín lặng.
Thẩm Dạ lại sáp tới gần hơn một chút, nghếch đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang hơi rũ xuống kia: "Cậu ta bảo tôi cân nhắc một chút, cậu xem... tôi có nên cân nhắc không?"
Hàng mi của Cố Thanh Hàn khẽ run lên một cái: "Chuyện riêng của cậu, hỏi tôi làm gì?"
Thẩm Dạ nhếch môi: "Chẳng phải cậu hỏi tôi trước là trả bóng sao lại đóng cửa đó sao? Tôi còn tưởng... cậu bị bẻ cong rồi cơ đấy."
Cố Thanh Hàn mím mím đôi môi mỏng: "Chẳng nhẽ cậu không phải?"
Thẩm Dạ giả vờ ngơ ngác: "Không phải cái gì cơ?"
"Top một thẳng băng của Giang Thành." Cố Thanh Hàn nói huỵch toẹt ra, "Cậu không phải đang theo đuổi tôi sao?"
!!!
Thẩm Dạ chợt mở to hai mắt: "Cậu... nhìn ra rồi à?!"
"Ừ, nhìn ra rồi. Cho nên... Thẩm Dạ, cậu có muốn nhận anh chàng bạn trai này không?"
Thẩm Dạ: "..."
[Ơ hay, cái tên này sao không chịu diễn theo kịch bản thế nhỉ?]
[Cậu đây còn cả trăm phương ngàn kế bẻ cong người ta chưa kịp mang ra xài cơ mà!]
Thẩm Dạ vẫn còn đang chìm đắm trong sự ngỡ ngàng chưa kịp hoàn hồn, Cố Thanh Hàn đã tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người chớp mắt đã thu hẹp lại trong gang tấc.
"Thẩm Dạ." Cố Thanh Hàn hạ giọng nói với cậu, "Cậu nói cậu muốn nhìn bộ dạng tôi không cắm mặt vào sách vở, cậu muốn làm vấy bẩn tôi. Vậy thì bây giờ tôi nói cho cậu biết, tôi sẵn lòng để cậu làm vấy bẩn."
Đầu óc Thẩm Dạ nổ tung những tiếng ong ong.
Cái tên này mà là học thần á?
Đây rõ ràng là đại vương sến súa thì có?!
"Cái đó..." Thẩm Dạ hiếm khi nói chuyện bị lắp bắp, "Cậu chắc chắn cậu nghiêm túc chứ?"
Cố Thanh Hàn đi bóng thẳng thừng thế này, ngược lại làm cậu có phần chưa kịp thích nghi.
Tính tới tính lui, hai người họ mới quen biết nhau được vỏn vẹn một ngày trời chứ mấy.
Cố Thanh Hàn khẽ "ừ" một tiếng, đưa đầu ngón tay chạm nhẹ lên ba chiếc khuyên trên vành tai cậu: "Nghiêm túc."
Cảm giác ngứa ngáy truyền đến tai, Thẩm Dạ hơi nghiêng đầu né tránh, đôi vành tai đỏ ựng lên gật đầu đáp lại: "Được rồi... bạn trai."
Chuyện Cố Thanh Hàn đi làm thêm ở quán trà sữa, tận ba ngày sau Thẩm Dạ mới biết.
Hôm đó trước tiết tự học buổi tối, cậu theo thói quen sang lớp 1 tìm người đi ăn tối chung, kết quả là chỗ ngồi của Cố Thanh Hàn trống không.
Cậu giữ một bạn nữ lớp 1 lại hỏi thăm, bạn nữ kia nhìn cậu với ánh mắt hệt như nhìn sinh vật ngoài hành tinh: "Cố thần á? Cố thần đi làm thêm ở quán trà sữa rồi, cậu không biết sao?"
Thẩm Dạ đờ người.
Cậu quả thực là không biết.
Hai ngày nay cứ tan học là Cố Thanh Hàn lại bảo có việc, bảo cậu cứ về trước, cậu cứ ngỡ cậu ta đến thư viện tự học, căn bản là không mảy may nghĩ theo hướng này.
Sau khi hỏi rõ địa chỉ, Thẩm Dạ phi thẳng đến con phố ăn vặt ở cổng sau trường học.
Đây là một quán trà sữa mang phong cách trang trí khá tươi mới, dễ chịu, có tên là "Trà Nhan".
Giờ này trong quán không có khách khứa mấy, Thẩm Dạ đẩy cửa bước vào, lập tức liếc thấy bóng người đang đứng sau quầy thu ngân.
Cố Thanh Hàn đang mặc chiếc tạp dề đồng phục của quán trà sữa, chủ đạo là màu xanh xám, dây buộc ngang eo được thắt thành một hình nơ bướm vô cùng ngay ngắn.
Cậu ta đang cúi đầu pha chế trà sữa, động tác trông cực kỳ thuần thục.
"Cố Thanh Hàn."
Cố Thanh Hàn nghe thấy tiếng gọi, ngẩng lên nhìn cậu một cái, rồi lại tiếp tục công việc trên tay: "Sao cậu lại tới đây?"
"Cậu làm thêm ở đây à?" Thẩm Dạ rảo bước tiến lại gần, tì người lên quầy hỏi cậu ta, "Cậu thiếu tiền sao?"
"Ừ."
"Thiếu bao nhiêu?"
Cố Thanh Hàn liếc nhìn cậu một cái, đóng nắp ly trà sữa trên tay lại, rồi đưa cho anh shipper đang đứng đợi bên cạnh.
Thẩm Dạ lúc này mới sực nhận ra mình vừa hỏi một câu ngu ngốc.
Cố Thanh Hàn hiện tại đang ở nhà cậu, ăn đồ của cậu dùng đồ của cậu, dẫu Thẩm Dạ chẳng bận tâm chút tiền mọn này, nhưng Cố Thanh Hàn rõ ràng là có để tâm.
"Tôi có thể cho cậu..."
"Không cần đâu." Cố Thanh Hàn khẽ khàng ngắt lời cậu, ngay sau đó lách người từ sau quầy bước ra, đứng trước mặt cậu với vẻ mặt tràn ngập sự nghiêm túc, "Tự tôi có thể kiếm được."
[Cái hình tượng đóa bạch liên hoa kiên cường độc lập gì thế này?]
Trong lòng Thẩm Dạ bỗng chốc mềm nhũn ra như nước.
Con người này ban ngày thì đi học, trước tiết tự học tối còn phải chạy đi làm thêm, đêm về nhà lại còn phải cắm cúi giải bài tập thi học sinh giỏi. Một ngày cậu ta ngủ được mấy tiếng đồng hồ chứ?
Nghĩ đến đây, Thẩm Dạ lại xót xa không chịu nổi.
"Thế thì cậu cũng phải ăn cơm chứ." Thẩm Dạ nhíu mày, "Đã mấy giờ rồi, cậu chắc chắn chưa ăn tối đúng không?"
"Không đói."
"Nhưng tôi đói." Thẩm Dạ không nói hai lời chộp lấy cổ tay cậu ta, "Đi, cậu đi ăn với tôi."
Cố Thanh Hàn đứng im: "Tôi còn phải đứng ca hai tiếng nữa."
Thẩm Dạ cau mày: "Cái ca làm rách nát này cứ nhất thiết phải đứng sao?"
"Nhất thiết phải đứng."
Hai người nhìn nhau một chốc, thấy trong ánh mắt Cố Thanh Hàn không chút gợn sóng, Thẩm Dạ khẽ thở dài một tiếng.
Tên này... là nghiêm túc thật rồi.
Cậu đành phải buông tay ra: "Được rồi. Thế cậu làm cho tôi một ly trà sữa đi, tôi vừa uống vừa ngồi đây bầu bạn với cậu."
Hàng mi Cố Thanh Hàn khẽ rung lên một cái: "Muốn uống vị gì?"
"Cậu làm vị gì cũng được."
Cố Thanh Hàn quay người trở lại sau quầy, Thẩm Dạ liền tì người lên quầy lẳng lặng chiêm ngưỡng cậu ta pha trà sữa.
Đong trà, đổ sữa, lắc bình shaker... động tác gãy gọn dứt khoát, không giống tay mơ chút nào.
"Từng luyện qua à?" Thẩm Dạ nhướng mày.
"Chưa, mấy hôm trước xem video rồi học theo thôi."
Thẩm Dạ: "..."
[Đầu óc của học thần, đúng là nhạy bén thật.]
Trà sữa chẳng mấy chốc đã làm xong, bàn tay với những đốt ngón tay thon dài, rõ ràng của Cố Thanh Hàn cầm lấy thân ly, nhẹ nhàng đẩy đến trước mặt cậu: "Ít đường."
Thẩm Dạ cúi đầu nhìn xuống, phát hiện cậu ta vậy mà lại dùng lớp kem mặn trên mặt ly vẽ thành một hình trái tim nhỏ méo mó, vẹo vọ.
Cậu không kìm được mà bật cười thành tiếng, còn Cố Thanh Hàn thì vành tai đã đỏ ựng lên từ lâu, quay người đi lau dọn bàn pha chế.
Mãi cho đến khi Cố Thanh Hàn hết ca làm thêm, hai người mới kề vai sát cánh đi bộ về trường, rồi ai về lớp nấy.
Còn về phía Trì Dã, cậu ta luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng cho lắm.
Cụ thể là bắt đầu từ ngày nào thì cậu ta không nói rõ được, dẫu sao mấy ngày nay, cậu ta luôn thấy bầu không khí giữa Thẩm Dạ và Cố Thanh Hàn kỳ quái hết sức.
Ăn cơm thì ngồi chung, đi đường thì sóng đôi, lúc nói chuyện còn cố tình sán lại rất gần.
Hoang đường nhất là ngày hôm qua, cậu ta tận mắt chứng kiến Cố Thanh Hàn dùng chung ly nước của Thẩm Dạ để uống nước.
Theo như cậu ta quan sát, một kẻ mắc chứng cuồng sạch sẽ như Thẩm Dạ, lại có thể để người khác đụng vào ly nước của mình sao?
Cho đến khi Thẩm Dạ hớn hở xách ly trà sữa quay trở lại lớp, nỗi nghi ngờ kìm nén suốt cho tới khi hết tiết tự học tối thứ hai, Trì Dã rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa.
