Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 120: Hoa Mộc Lan
Cập nhật lúc: 09/02/2026 12:05
Cô chẳng thèm đôi co, chỉ hừ nhẹ một tiếng rồi đưa chân đá mấy tấm cửa gỗ cũ dưới đất.
“Hôm nay tôi không đến để đòi tiền. Mấy cánh cửa này coi như quà ra mắt trước cho ngôi nhà mới của các người nhé.”
Vưu Thanh cười nửa miệng:
“Không nhận cũng không được đâu,” cô giơ ngón trỏ lắc lắc, “Tôi cũng là muốn tiết kiệm tiền cho mấy người thôi đấy, lặn lội từ xa chở tới bằng xe ba gác, dù gì thì cũng có công chứ!”
Nói rồi, cô quay đầu nháy mắt với Đoàn Mộng – đang phồng má thổi kẹo cao su – ra hiệu leo lên xe.
“À phải rồi, mợ năm,” cô như sực nhớ ra điều gì, ngoảnh đầu lại nhìn Liễu Mai.
Đoàn Mộng cũng tung mình nhảy lên thùng xe, lườm hai mẹ con nhà kia với ánh mắt “liên minh thù địch”.
Liễu Mai bị ánh mắt đó dọa sợ, vội quay mặt sang hướng khác, không dám đối diện.
“Về sau ấy,” Vưu Thanh chậm rãi nói, giọng đầy mỉa mai,
“Mợ có thể nghĩ cách khác để kiếm tiền, chứ đừng chăm chăm cào vào em gái ruột của mình nữa.”
“Mẹ tôi chỉ là tốt bụng, chứ không phải ngu.”
“Một lần lại một lần như thế, mẹ tôi đã đau lòng đến không còn nước mắt rồi. Lần sau ấy hả, e là không dễ bị lừa nữa đâu.”
Nói xong, Vưu Thanh lạnh lùng quăng lại mấy câu rồi siết tay lái, chở Đoàn Mộng nghênh ngang rời đi, bụi mù cuốn theo sau.
Không hề dây dưa, chỉ đơn thuần là… xả giận!
Chỉ còn lại Tạ Quân và Liễu Mai đứng đó, mặt đỏ bừng, vội vàng đóng sập cánh cổng lại trước ánh mắt tò mò – khinh bỉ của hàng xóm láng giềng.
Mấy cánh cửa mục nát kia, đổi lại danh tiếng bẽ bàng và mối thân tình tan nát — Vưu Thanh thấy... quá xứng đáng.
Tại nhà họ Lâm.
“Lên đại học rồi, con có gặp lại mẹ không?”
Lâm Xuân Sinh vừa về đến nhà từ xưởng, đang tráng nước chè đầu tiên, rồi mới đổ nước sôi lần hai vào ấm.
Hơi nước bốc nghi ngút, che khuất ánh mắt của Lâm Thuật Niên đang cúi đầu, giấu đi cảm xúc.
Hôm nay vừa về nhà, anh đã tắm rửa xong rồi ngủ bù cả ngày.
Không hiểu sao, kể từ sau khi nói lời chia tay với Vưu Thanh, anh cứ cảm thấy cả người như bị rút cạn sức lực.
Lẽ nào yêu đương với cô gái ấy, lại khiến mình “hút cạn nguyên khí” thật sao?
Anh không phục!
“Có gặp.”
Lâm Thuật Niên ngáp dài một cái, buồn chán lật lật mấy trang báo.
“Bà ấy sao rồi?”
Lâm Xuân Sinh thấy bộ dạng uể oải của con trai thì không nhịn được, tiếp tục hỏi.
“Cũng bình thường thôi.”
Lâm Thuật Niên thừa biết ông ấy muốn hỏi đến chuyện tình cảm hiện tại của mẹ.
Nhưng anh không muốn trả lời.
Nửa năm ở Yến Kinh, mẹ anh từng cố gắng hẹn gặp vài lần để hâm nóng tình cảm mẹ con, nhưng anh đều làm ngơ.
Một số chuyện, phải tận mắt nhìn thấy, người ta mới hoàn toàn hết hy vọng.
Đối với tình thân ấy à – Lâm Thuật Niên đã dứt tâm rồi.
Anh cũng mong ông Lâm sẽ dứt lòng như mình.
Chỉ là, giờ anh không còn hơi sức đâu mà thảo luận chuyện đó với ông ấy. Dù giờ hai cha con đều là “anh em đồng cảnh” – cùng bị phụ nữ lừa đau đớn cả…
Lâm Xuân Sinh lườm con trai một cái, rồi tự rót một ngụm trà nóng, chuyển chủ đề.
“Sao không đưa con bé Vưu Thanh đến ăn tối, bố nhớ rõ đã dặn tài xế Tiểu Dương rồi mà?”
Lâm Xuân Sinh nhíu mày hỏi.
“Chú ấy có nói.”
Lâm Thuật Niên nghe nhắc đến tên Vưu Thanh, tim bất giác thắt lại, má phồng lên vẻ ấm ức.
“Nhưng người ta có nhà, cớ gì phải tới nhà mình?”
“Con với chả cái!”
Lâm Xuân Sinh giơ tay định gõ đầu con trai, Lâm Thuật Niên chậm chạp né qua bên, mắt uể oải liếc ông ấy một cái.
“Thằng ranh không dạy dỗ được! Con có biết năm nay con bé Vưu Thanh đã giúp bố mày lớn đến cỡ nào không hả?”
Lâm Xuân Sinh bực bội gõ tay lên mặt bàn, giọng đầy tiếc rẻ.
Lâm Thuật Niên nhướng mày một cách quen thuộc, liếc ông ấy một cái rồi quay đi.
Lâm Xuân Sinh lập tức mở máy kể chuyện:
Thì ra vào mùa xuân năm nay, khi Vưu Thanh đang gọi điện trò chuyện với mẹ là Liễu Cầm, vô tình nghe được chuyện nhà máy nước ngọt đang gặp khó.
Thành phố lân cận vừa tung ra loại nước ngọt vị lê, bán chạy rần rần.
Nhưng nếu mải chạy theo xu hướng vị lạ, không chừng lại “sấp mặt” vì phản ứng tiêu cực.
Còn không đổi mới thì nguy cơ tụt hậu, đ.á.n.h mất thị phần cũng không nhỏ.
Vưu Thanh liền gọi điện cho Lâm Xuân Sinh, trịnh trọng đề nghị:
"Làm nước sơn trà (tương tự nước mơ – thảo d.ư.ợ.c truyền thống) đi chú!"
Nghe đến đó, Lâm Xuân Sinh bỗng cảm giác như mùa xuân tràn về!
Lý do cực kỳ hợp tình hợp lý:
Thành phần quen thuộc, dễ tiếp cận người dùng;
Thị trường chưa có sản phẩm tương tự – ai ra tay trước, người đó thắng lớn;
Đặc biệt là có yếu tố "tốt cho sức khỏe", ăn điểm gấp đôi trong mắt người tiêu dùng!
Không những thế, Vưu Thanh còn gợi ý cải tiến công thức cổ truyền:
Ngoài ô mai, sơn tra, trần bì, cam thảo và đường phèn, thêm chút bạc hà, hoa quế khô, hoa atiso đỏ và dâu tằm sấy.
Khi mẻ đầu tiên ra lò, vừa nguội bớt là Lâm Xuân Sinh đã không nhịn được tu ngay một hớp.
Cái vị chua ngọt, mát lạnh, tầng tầng lớp lớp lan tỏa trong khoang miệng…
Tay ông ấy run run nắm c.h.ặ.t cốc đo lường, lại cúi xuống kiểm tra công thức trong sổ tay – giọng khàn đặc, phấn khích thốt lên:
“Cả xưởng tới nếm thử đi!”
Vị này… làm nên chuyện rồi!
Lâm Xuân Sinh kể tới đây, ánh mắt sáng rỡ như đèn pha, nhìn con trai đầy xúc động:
“Con bé Vưu Thanh ấy, ai cưới được về thì đúng là… trúng số độc đắc!”
Lâm Thuật Niên cúi mặt, hàng mi cụp xuống – trong lòng lại trào lên một nỗi cô đơn không tên.
Đúng lúc đó, cửa đại sảnh kêu “két” một tiếng.
Dì Liễu – người giúp việc – xách giỏ rau tươi từ ngoài bước vào, vừa đi vừa xuýt xoa:
“Ối giời ơi! Con bé Vưu Thanh đúng là Hoa Mộc Lan thời hiện đại!”
