Xuyên Sách Về Những Năm 80: Ai Cũng Một Lòng Với Tôi - Chương 121: Nhảy Sông

Cập nhật lúc: 09/02/2026 13:03

Lại là Vưu Thanh sao?

Anh đã trốn về nhà rồi mà vẫn không thoát khỏi cái tên đó!

Lâm Thuật Niên bực bội thở hắt ra một hơi, thổi bay sợi tóc rủ trước trán.

“Cô ấy sao rồi?”

Cái công thức do Vưu Thanh nghĩ ra giúp nhà máy nước giải khát nhà họ Lâm giành được lợi thế ngay đầu hè, món nước mơ đá vừa ra mắt đã cháy hàng, khiến thương hiệu Lâm thị một bước lên mây.

Bây giờ, cô đúng là cánh tay phải đắc lực của Lâm Xuân Sinh. Bất cứ chuyện gì liên quan đến cô, fan số một là giám đốc Lâm đều muốn cập nhật liền tay!

“Chẳng phải hôm nay cậu Thuật Niên về nhà sao, dì mới định nấu bữa cơm t.ử tế. Sáng sớm chạy qua làng bên lấy con gà trống đã đặt trước, ai dè…”

Dì Liễu bắt đầu nhập vai kể lại cảnh Vưu Thanh “nổi đóa” trước cửa nhà Liễu Mai, lại còn thêm mắm dặm muối khiến chuyện càng sống động như thật.

“Chửi hay lắm!”

Lâm Xuân Sinh cũng nổi giận lôi đình sau khi nghe xong.

Chẳng khác gì mấy thứ bẩn thỉu!

Cùng là chị em ruột thịt mà cư xử như thế, nghe mà phát ghê!

Lâm Thuật Niên làm ra vẻ thản nhiên, tay chống trán uống trà, nhưng khoé miệng lại không kìm được nhếch lên một nụ cười đắc ý.

Không hổ danh là “Ớt cay nhỏ” Vưu Thanh.

Cứ như thể cô đang cùng anh trút hết nỗi uất ức vậy.

Cười được mấy giây thì chợt nhớ ra — họ đã chia tay rồi.

Nụ cười tắt ngúm ngay lập tức.

Ban nãy bố anh nói, nhờ có Vưu Thanh giúp chế ra công thức mới mà nhà máy mới ăn nên làm ra.

Bỗng nhiên Lâm Thuật Niên như bị giội nước lạnh — có khi nào, vì công lao đó nên bố anh mới chủ động chia cho cô căn hộ phúc lợi?

Vậy mà hôm đó, anh lại nghi ngờ cô tiếp cận mình chỉ để lợi dụng...

Sắc mặt anh lập tức trầm xuống, lúc đỏ lúc trắng. Một trận hối hận dâng lên không ngừng.

Sao hôm đó lại không suy nghĩ mà vội nói ra những lời tổn thương cô như thế!

“Thuật Niên à, sáng mai con nhớ tới hợp tác xã mua ít quà, mang sang nhà Vưu Thanh cảm ơn đàng hoàng.”

Lâm Xuân Sinh vừa nói chuyện với dì Liễu xong, tiện thể căn dặn con trai.

“Ừ.”

Còn đang ngập chìm trong nỗi hối hận, Lâm Thuật Niên lơ đãng đáp bừa một tiếng.

Đợi tới khi đầu óc kịp xử lý lại nội dung câu nói kia — anh trừng mắt ngẩng đầu dậy:

“Hả?!”

Sáng hôm sau, Vưu Thanh nhớ ra hôm qua Tiền Tống Lan có nhắc đến một chuyện bực mình. Cô cũng đang định đi hợp tác xã mua ít đồ dùng sinh hoạt, nên rời nhà từ sớm.

Mùa hè ở Bích Thành, sáng sớm luôn đẹp như tranh vẽ.

Không khí mát mẻ, mang theo mùi cỏ cây tươi mới như làn nước trong xanh.

Hôm nay, Vưu Thanh b.úi tóc kiểu “gà con sành điệu”, điểm một chút trang điểm nhẹ nhàng. Trên người là bộ đồ màu nâu do Tề Nhụy thiết kế riêng cho cô.

Áo là dạng lửng giả hai lớp có vai ngang sắc sảo, chiết eo tinh tế càng tôn lên vóc dáng thon gọn.

Phía dưới là chiếc váy xếp ly màu nâu vừa chạm gối, viền ren trắng tạo điểm nhấn mềm mại, cả người toát lên vẻ ngọt ngào pha chút sành điệu.

Vừa bước chân vào hợp tác xã, cô đã thấy Tiền Tống Lan đang hì hục lau nhà. Mấy người khác thì đứa đếm hàng, đứa dọn kho, chỉ có Tiểu Khúc là đang tựa lên quầy hàng, thì thào cười cợt với một người đàn ông ngoài hai mươi tuổi.

Người đàn ông đó tóc vuốt keo bóng lưỡng, chẻ ngôi 3/7 rõ ràng, kẹp cái túi da đen bên nách, dáng vẻ đúng kiểu “trơn tru ba phải”.

Hai cái đầu gần như dính vào nhau thì thầm cười khúc khích, nhìn mà nổi da gà.

“Dì Tống Lan!”

Vưu Thanh tươi cười gọi một tiếng, bước nhanh về phía Tiền Tống Lan.

Tiền Tống Lan đang vịn lưng vì mỏi, nghe giọng cô liền ngẩng đầu, mặt mày hớn hở vẫy tay như bắt được vàng.

Một làn hương trái cây ngọt mát thoảng qua, khiến người đàn ông đang “mắt mũi tình tứ” cũng không nhịn được mà ngoái nhìn theo bóng lưng Vưu Thanh.

Vai thon lưng thẳng, eo nhỏ m.ô.n.g cong, hai chân dài trắng mịn như men sứ — cảnh đẹp nhân gian, mấy khi gặp được?

Anh ta bất giác nuốt nước miếng.

Khúc Lệ Hoa thấy ánh mắt ti hí của anh ta bị người khác “móc mất hồn”, tức đến nghiến răng, nhưng cũng không dám phát tác, chỉ dám túm cổ áo anh ta kéo về phía mình.

“Gửi đi được chưa dì?”

Vưu Thanh hạ giọng, ghé tai Tiền Tống Lan hỏi nhỏ.

Tiền Tống Lan bĩu môi, chán nản lắc đầu, hất cằm ra hiệu nhìn về phía Khúc Lệ Hoa.

“Từ sáng mở cửa tới giờ, hai đứa nó dính như sam thế kia, tụi dì là ‘nô tì hèn mọn’ làm sao mà chen vào cho được.”

“Phì!”

Vưu Thanh bật cười vì câu than vãn hài hước của dì, rồi nói mình đến để mua vài món đồ, nhờ dì giới thiệu giúp.

Hai người vừa cười nói đi về phía quầy, bỗng sau lưng vang lên tiếng quát như sấm:

“Khúc Lệ Hoa, cô dám đội nón xanh cho tôi hả?!”

Vưu Thanh và Tiền Tống Lan đang bận rộn quay đầu lại thì thấy một người đàn ông cao gầy, gương mặt hằm hằm, sải bước hùng hổ lao về phía Khúc Lệ Hoa.

Anh ta mặc bộ đồ lao động xanh cũ kỹ, mặt mũi lấm lem bụi bặm, nhìn kỹ thì cũng có nét thật thà, chất phác.

“C-c-cậu ta đó!” Tiền Tống Lan hấp tấp kéo tay Vưu Thanh, nói nhỏ như ăn trộm: “Thanh Thanh, đó là hôn phu ở quê của Khúc Lệ Hoa, tên Hồ Thường Tín đó!”

Vưu Thanh tròn xoe mắt, hồi hộp mím c.h.ặ.t môi, không dám chớp mắt sợ bỏ lỡ màn kịch hấp dẫn.

Hồ Thường Tín cao hơn Khâu Toàn – nhân viên thu mua – tới cả hai cái đầu, ngày thường lại quen lao động nặng ngoài nắng, nên thể lực khỏi bàn.

Chỉ một cú đ.ấ.m đã khiến đầu Khâu Toàn lệch hẳn sang một bên, rồi tóm lấy cà vạt kéo anh ta lại, vẫn chưa hả giận, định đ.ấ.m tiếp cú nữa.

“Đồ mất nết!”

Hồ Thường Tín gầm lên như sấm, giận dữ tới cực điểm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.