Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 201: Sau Cơn Mưa
Cập nhật lúc: 26/02/2026 12:00
Trên núi cả nhà đang thong thả đợi mưa tạnh, nhưng dưới làng thì mọi chuyện chẳng hề dễ dàng như vậy.
Lúc này, trong dãy nhà kho đã có tới bốn mươi, năm mươi người đang trú ẩn. Lương thực, chăn nệm và những vật dụng đáng giá của các gia đình đều được mang theo, xếp chồng gọn gàng vào một góc. Mọi người ngồi bệt dưới đất, kể chuyện mưa gió, bàn chuyện ruộng nương và lo lắng cho nhà cửa. Đó cũng là tất cả những gì xoay quanh cuộc sống của họ.
Vũ Dương mang tới một túi gừng, mượn nồi của Lý Lão Thực để nấu canh gừng, định bụng chia cho mọi người uống để giữ ấm, tránh nhiễm lạnh. Thấy ai nấy đều run cầm cập, Từ Căn Hữu dứt khoát nấu một nồi canh gừng thật lớn, cho thêm cả hành hoa rồi chia cho mỗi người một bát.
Giữa tiếng người ồn ào náo nhiệt, Tần thị vẫn khoác nguyên bộ đồ đi mưa, ngồi ở vòng ngoài cùng của mái hiên kho. Bà ta gục đầu, thu mình lại như một con chim cút. Vốn dĩ bà ta chẳng còn mặt mũi nào để chen chúc trú mưa cùng mọi người, nhưng vì lán trại sắp sập, con trai Từ Căn Khánh cũng không thể bỏ mặc mẹ mình, lúc cuống lên anh ta đã vác thẳng bà tới đây. Tuy vậy, đâu đâu cũng thấy người là người, Tần thị cảm thấy hổ thẹn nên cứ ngồi lì ở bên ngoài, mặc cho gió thổi mưa vùi, ướt đẫm nửa người.
Từ Căn Khánh giận đến nổ đom đóm mắt: "Mẹ, mẹ làm thế này không phải là đang hành hạ bản thân, mà là đang hành con thì có. Nhỡ mà bị nhiễm lạnh, lấy đâu ra thầy t.h.u.ố.c, lấy đâu ra tiền mua t.h.u.ố.c cho mẹ uống bây giờ?"
Lưu thị bưng một bát canh gừng đi tới: "Chị dâu Tần này, đừng có dằn vặt chính mình nữa, cũng đừng để con cái phải lo lắng. Chị mà ngã bệnh ra đấy thì người chịu khổ đầu tiên chính là chị thôi."
Tần thị liếc xéo bà một cái, lầm bầm: "Cần gì bà phải giả nhân giả nghĩa. Lúc tôi bị đ.á.n.h, chẳng thấy bà thốt ra được câu tốt đẹp nào giúp tôi cả!"
Lưu thị vốn tính hiền lành, không chấp nhặt với hạng người như Tần thị, chỉ thúc giục bà ta uống cạn bát canh cho ấm người: "Thôn trưởng Giang là người tốt. Chuyện cũ qua rồi thì thôi, giờ sống cho hiện tại đi. Mình sai thì mình nhận lỗi, đừng có cố chấp với bà ấy làm gì."
Tần thị lạnh đến mức không chịu nổi nữa, nhích m.ô.n.g lại gần một chút nhưng miệng vẫn không chịu nhận sai: "Bà ta thì tốt lành gì, lúc nào cũng chỉ biết hành hạ người khác, chỉ mong cho người ta c.h.ế.t quách đi cho rảnh nợ."
Lưu thị tuy tính tình ôn hòa nhưng là người có nguyên tắc đạo đức rõ ràng. Bà biết sai là sai, ngay cả con dâu mình bà còn dám đuổi đi. Nay nghe Tần thị rõ ràng mình hành xử bất lương mà còn một mực đổ lỗi cho người khác, bà cũng không chịu nổi nữa, vừa đứng dậy vừa lầm bầm: "Chị không uống thì thôi vậy! Dù sao c.h.ế.t thì cũng là chị tự lấp hố cho mình thôi, chẳng liên can gì đến ai cả. Chị có c.h.ế.t đi thì cái làng này mới được thanh thản đôi chút."
Tần thị nghe vậy thì cuống lên, vội giật lấy bát canh gừng uống ực một hơi cạn sạch, rồi chùi miệng đầy hậm hực: "Tôi còn lâu mới c.h.ế.t, tội gì mà phải c.h.ế.t cho thuận ý bà già họ Giang kia chứ."
Ở một góc xa hơn Tần thị còn có một người khác, cũng đang gục đầu, thu mình lại giả c.h.ế.t, có điều tai lão ta chẳng được yên ổn chút nào. Từ Căn Sinh ngồi xổm bên cạnh, không ngừng lải nhải: "Ông ơi, cháu bảo ông này, ông khổ sở thế này để làm gì cơ chứ!"
Lán trại của Từ Trường Minh đã sập rồi. Lão ta vừa được người ta bới từ trong đống đổ nát ra rồi khênh tới đây. Từ Trường Minh nhắm nghiền mắt, coi như chẳng nghe thấy gì. Nhưng trên đời này dường như chỉ mình Từ Căn Sinh là có miệng, anh ta cứ thế khoe khoang suốt cả ngày không biết mệt.
"Ông nội à, trước đây cháu đã bảo rồi, thím Giang đi ra ngoài học được vài ngón nghề, vậy mà ông cứ nhất quyết không tin. Giờ thì ông thấy thế nào! Bất kể ai làm thôn trưởng, cứ mưa to gió lớn mà trên đầu có ngói che, dưới chân có đất khô, thì người đó mới chính là người có bản lĩnh!"
"Người có bản lĩnh thì không phân biệt đàn ông hay đàn bà đâu! Ông thấy cháu nói có đúng không?"
Mặt già của Từ Trường Minh giật giật liên hồi, sắc mặt lão lúc này chẳng rõ là trắng, đen hay xám nữa, chỉ hận không thể một tay bịt cái mồm đang "quạc quạc" không ngừng của thằng cháu họ kia lại.
Cơn mưa lớn kéo dài suốt một ngày một đêm, đến khi trời sáng mới bắt đầu nhỏ dần rồi tạnh hẳn. Thấy mưa sắp dứt, mọi người trú ngụ trong kho cả đêm đồng loạt kéo ra ngoài. Họ lo lắng cho ruộng nương và nhà cửa của mình; người tuy có chỗ lánh nạn nhưng toàn bộ gia sản đều đang ở ngoài kia.
Chẳng cần đợi đến lúc thôn trưởng Giang đích thân tới đốc thúc, nhóm tám người gồm Điền Quý, Từ Căn Hữu đã chủ động đi kiểm tra tình hình trong làng. Ngoại trừ bảy tám nhà bị dột, còn có hai cái lán cỏ đã sập hoàn toàn. May mà vì lán dột nên mọi người đã sang kho trú ẩn từ trước, nên không có ai bị thương, chỉ là cần phải dựng lại từ đầu. Những nhà còn lại lán trại chỉ bị dột nhẹ, tu bổ lại đôi chút là xong.
Điền Đào đứng trước lán trại nhà mình, việc đầu tiên là mở chuồng thỏ được che chắn kỹ càng ra để cho thỏ ăn cỏ, sau đó thả đàn gà con ra cho ăn. Nhà họ Điền nuôi cả gà lẫn thỏ. Tuy chuồng thỏ dựng bên ngoài lán nhưng Điền Quý làm việc rất cẩn thận: nền chuồng được xây bằng đá, bên trên là l.ồ.ng tre nhốt gà bao quanh. Làm vậy vừa khiến thỏ không thể đào hang thoát ra ngoài, vừa không lo ch.ó dại nhảy vào c.ắ.n xé. Đàn gà ở "tầng hai" cũng được thông thoáng khí trời. Từ lúc gió bắt đầu nổi, Điền Quý đã dùng cành cây và củi gỗ che kín phía trên l.ồ.ng tre, nên dù mưa to đến mấy cũng không lo gà bị ướt.
Điền Đào thấy lũ thỏ vẫn bình an vô sự thì băm nhỏ lá rau, trộn với cám gạo rồi rắc xuống đất, đàn gà con vừa ra khỏi l.ồ.ng đã "chiếp chiếp" ăn đầy phấn khởi. Con bé nhìn sang bên cạnh một lát, rồi chạy vào trong nói khẽ với mẹ: "Mẹ, cái lán bên cạnh sập rồi đấy. Cũng may là người ta đi rồi, chứ không thì bị chôn vùi bên trong mất."
Mẹ Điền Đào đang thoăn thoắt dọn dẹp giường chiếu, nghe con gái nói về nhà Tần thị bên cạnh, bà vội lườm con một cái: "Đừng có nói xấu sau lưng người ta. Nếu không phải cha con dựng lán chắc chắn thì trận mưa này cũng chẳng chịu nổi đâu, con không thấy chân lán nhà mình cũng bị nước tràn vào rồi à."
Điền Đào dùng chân gạt đống đất trên mặt đất để lấp chỗ vũng nước, chun mũi bảo: "Tay nghề dựng lán của cha con đúng là luyện ra được đấy ạ. Ngày xưa nhà mình toàn ở lán, còn bác cả với chú ba thì được ở nhà gạch."
Nhắc đến chuyện xưa, sắc mặt mẹ Điền Đào thoáng chùng xuống. Trước đây ba anh em ở chung một nhà, người già trong nhà bảo nhà chật không đủ chỗ, nhất quyết bắt bà và Điền Quý phải dọn ra ở lán ngoài bìa ruộng ngay sau ngày cưới, nói rằng ở đó rộng rãi lại thuận tiện làm lụng sớm tối. Thế mà cái "tạm" đó kéo dài tới hơn mười năm, bao nhiêu việc đồng áng trong nhà họ đều gánh hết, mấy đứa con cũng sinh ra lớn lên trong cái lán bìa ruộng ấy.
Giờ đây con gái lớn đã mười một tuổi mà vẫn phải ở lán. Nếu không phải bố mẹ chồng bảo Điền Đào lớn rồi, có thể tính chuyện gả chồng sớm để "tống khứ" đi, thì bà và Điền Quý cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đi làm dân tha hương. Bây giờ ngẫm lại, làm dân tha hương cũng tốt, tuy không nơi nương tựa, bữa cơm chỉ có cháo rau qua ngày, nhưng ít nhất ba đứa trẻ được ăn no, không còn phải lo bị chị em dâu lườm huýt chê ăn nhiều, lại càng không phải nghe mẹ chồng đập mâm xô bát mỗi bữa cơm với cái bản mặt đen kịt chưa bao giờ giãn ra.
Hiện tại Điền Quý đã thân thiết hơn với những người trong làng, thôn trưởng cũng là người tốt, chỉ trong vài tháng đã giúp dân làng có lương thực để ăn. Mẹ Điền Đào xoa xoa cái bụng bầu đã nhô cao, vừa thở dài lại vừa thấy vui mừng. Làm dân lưu lạc ở làng Từ Gia, cái bụng vốn mấy năm chẳng động tĩnh gì của bà nay lại có tin vui. Đứa trẻ này đến thật chẳng đúng lúc chút nào, giữa thời buổi binh đao loạn lạc, lại còn đang lưu lạc xứ người, bữa no bữa đói.
Nhưng Điền Quý đã nói đi nói lại mấy lần rằng đứa trẻ này là đứa có phúc, đã đến với nhà mình thì phải nuôi nấng cho tốt. Người ta thường bảo đứa trẻ đầu t.h.a.i đều tự mang theo khẩu phần ăn của mình, mẹ Điền Đào trước giờ vốn chẳng tin. Bà đã sinh ba đứa, trong nhà hễ cứ bảo thiếu lương là lại đổ tại lũ trẻ ăn quá nhiều. Thế nhưng từ lúc m.a.n.g t.h.a.i đứa này, lần đầu tiên Điền Quý đi mua lương thực, vốn dĩ ngay cả trấn Lê Hoa cũng chẳng vào nổi, vậy mà lại tình cờ gặp được thôn trưởng. Về làng lại có việc để làm đổi lấy lương thực, từ đó nhà bà chưa bao giờ đứt bữa ngô khoai. Tuy vẫn là húp cháo loãng, nhưng bữa nào cũng được ăn no bụng.
Giờ đây mẹ Điền Đào thực sự tin rằng đứa trẻ này mang theo khẩu phần ăn của riêng nó mà đến, bà không còn lo lắng bị người ta mắng là "quỷ c.h.ế.t đói đầu thai" nữa.
