Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 203: Căn Bệnh Của Hạ Tú Tài
Cập nhật lúc: 26/02/2026 13:03
Nhóm của Nhị Thụy, Tiểu Mãn và Giang Chi cũng đã xuống núi. Vì đường xá bị lũ rừng sạt lở nên họ đi khá chậm, mãi gần trưa mới vào đến làng.
Nhị Thụy vừa tới nơi đã lập tức cùng Điền Quý và mọi người đi tu bổ các bờ đập. Nếu để nước thoát sạch thì việc canh tác sau này sẽ gặp muôn vàn khó khăn. Ở một phía khác, Giang Chi đang hỏi han Lý Lão Thực về những chuyện đã xảy ra trong đêm bão.
Lý Lão Thực cái mồm dẻo quẹo, không ngừng ba hoa về việc mình đã đối đáp với dân làng thế nào, đã làm việc trách nhiệm ra sao: "Chị Giang này, cái lão Từ Trường Minh ấy, lán trại dột nát hết cả, người nhà bảo đi trú nhờ nhất quyết không đi. Cuối cùng lán sập, lão ta bị người ta khiêng tới đây đấy."
Nói đến đây, Lý Lão Thực như sực nhớ ra chuyện gì thú vị lắm, lại cười ha hả: "Tới nơi rồi lão cũng chẳng thèm vào trong, nói thế nào cũng không chịu nhận cái ân tình này. Lão cứ nằm bò ra cạnh cái bệ đá đằng kia kìa, trông chẳng khác gì một con ch.ó già bị ngấm nước mưa."
Giang Chi định cười nhưng lại thôi, quả thật là quá cứng đầu, cũng thật quá hủ bại. Thà chịu khổ chứ nhất định không chịu cúi đầu thừa nhận vai trò của một nữ thôn trưởng như cô, ngay cả việc trú mưa dưới mái hiên nhà cô cũng không cam lòng.
Lạnh c.h.ế.t cũng đáng đời. Lão đã thích như vậy thì cô cũng chẳng quản nổi. Đến con ch.ó lúc mưa còn biết chạy vào chỗ khô ráo, lão ta đã già từng ấy tuổi mà còn muốn diễn vai "chí sĩ tiết liệt" thì cô dĩ nhiên thành toàn cho lão.
Điểm qua một lượt, những người khác trong làng đều quy củ đến trú mưa, tạnh ráo là rời đi ngay, không có gì đặc biệt. Nếu có ai khác thường thì e là chỉ có Tần thị - kẻ có tính khí cũng một chín một mười với Từ Trường Minh. Tần thị cũng học theo lão, cứ ngồi lì ở bên ngoài lán, cố gắng duy trì chút tự trọng quật cường cuối cùng.
Giang Chi hoàn toàn phớt lờ thông tin về bà ta, sống hay c.h.ế.t chẳng liên can gì đến cô. Sau khi nghe xong báo cáo của Lý Lão Thực và nắm được tình hình chung, Giang Chi đứng dậy đi về phía nhà Hạ tú tài trước tiên.
*
Lán trại nhà tú tài cũng bị dột, mà bản thân anhg ta lại vừa phát bệnh giữa đêm giông bão. Ban đầu Lý Lão Thực có ý bảo gia đình họ cứ ở lại kho thêm hai ngày, đợi lán khô ráo hãy về, nhưng Hạ mẫu đã từ chối. Bà bảo lán trại thông thoáng, gió thổi một chút là khô ngay. Lý Lão Thực không tiện giữ nên đành để gia đình họ ra về.
Khi Giang Chi đến nơi, cô thấy cậu bé Hạ Nguyên sáu tuổi đang đứng trước cửa lán, kiễng chân cố phơi một chiếc áo lên giá. Thằng bé người nhỏ thó, chiếc áo vải thô ngấm nước nặng trịch khiến cậu bé lúng túng không lật qua nổi, suýt chút nữa thì làm rơi xuống đất.
Giang Chi rảo bước tiến lại, đỡ lấy chiếc áo phơi lên giúp cậu bé. Nhìn vào gian lán im ắng, cô hỏi khẽ: "Hạ Nguyên, bà nội và mẹ cháu đang làm gì thế?"
Bất ngờ thấy thôn trưởng, Hạ Nguyên giật mình nhưng không hề hoảng hốt, trái lại còn đưa tay ra dấu im lặng, thì thào bằng giọng cực nhỏ: "Cha cháu vừa mới ngủ thiếp đi ạ!"
Giang Chi lấy làm lạ, giữa trưa thế này Hạ tú tài còn ngủ nghê gì, vả lại trong lán chắc vẫn còn ẩm ướt?
Đúng lúc đó, người trong lán đã nhận ra Giang Chi tới. Hạ mẫu và vợ tú tài rón rén bước ra, không quên xoay người nhẹ nhàng khép cánh cửa lại. Nhìn điệu bộ cẩn trọng ấy, Giang Chi cũng bất giác nín thở theo.
Hạ mẫu đi đến trước mặt Giang Chi, hạ thấp giọng: "Thôn trưởng Giang cứ yên tâm. Hôm qua Thư Ngôn phát bệnh hơi lâu, lúc nãy vừa cho nó uống t.h.u.ố.c mới ngủ được. Chỉ cần tỉnh dậy là sẽ không quấy phá nữa."
Chỉ sau một đêm mà Hạ mẫu trông già sạm đi vì mệt mỏi, giọng nói cũng trở nên thều thào mất sức. Tuy vậy, lúc này bà không hề oán trời trách đất mà còn quay sang an ủi Giang Chi.
Bên cạnh, vợ tú tài tuy cũng tiều tụy không kém nhưng vẫn tỏ ra điềm tĩnh: "Đa tạ thôn trưởng đã quan tâm. Thời gian ở trong làng, nhà cháu đã khá hơn trước rất nhiều. Chỉ là không chịu nổi sự kích động của mưa bão nên mới mất trí nhất thời, không có gì đáng ngại."
Giang Chi khẽ nhíu mày, nghiêm giọng hỏi: "Nếu đã có t.h.u.ố.c, sao không cho uống sớm, lại để dây dưa mãi đến tận bây giờ?"
Nghe Lý Lão Thực kể lại, lúc Hạ tú tài phát bệnh rất hung dữ, khác hẳn với vẻ lầm lì ngây ngô thường ngày. Khi mưa chưa tạnh, anh ta cứ bồn chồn lo âu, tự c.ắ.n môi c.ắ.n lưỡi đến bật m.á.u, m.á.u me đầm đìa khiến dân làng đi trú mưa không ai dám lại gần. Lẽ nào loại t.h.u.ố.c nam gia đình họ dùng quá đắt đỏ nên không nỡ uống? Vạn nhất sau này phát bệnh chạy loạn đả thương người khác thì tính sao?
Nhưng theo quan sát của cô, mẹ con Hạ mẫu vốn biết nếu Hạ tú tài gây họa thì họ phải chịu trách nhiệm, chắc chắn sẽ không vô cớ mạo hiểm.
Nhận ra sự không hài lòng trong giọng điệu của thôn trưởng, Hạ mẫu vội vàng giải thích: "Thôn trưởng, không phải chúng tôi cố tình làm kinh động dân làng. Chỉ là hôm qua thấy có chỗ nhà kho che chắn, Thư Ngôn vẫn còn tỉnh táo đôi chút nên chưa muốn cho uống t.h.u.ố.c ngay. Ai ngờ lần này bệnh tình không thuyên giảm, nên chúng tôi mới..."
Nói đến đó, Hạ mẫu thở dài một tiếng rồi im lặng. Giang Chi nhớ lại lời Lý Lão Thực, hôm qua tuy Hạ tú tài có kích động nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát của mẹ và vợ mình, chỉ quanh quẩn ở một góc phòng. Suốt cả đêm ngoài việc tự làm đau chính mình thì anh ta không có hành vi gây hại cho người khác. Lời mẹ anh ta nói là thật lòng.
Giang Chi cũng không muốn trách móc thêm người mẹ khốn khổ này nữa, chỉ dặn dò sau này nếu bệnh tái phát thì đừng có tiếc t.h.u.ố.c. Hạ mẫu và cô con dâu vội vàng gật đầu lia lịa, hứa chắc chắn sẽ không để anh ta làm người khác sợ hãi nữa.
Giang Chi ngẫm nghĩ một lát rồi dịu giọng hỏi: "Có phải gia đình đang túng thiếu tiền mua t.h.u.ố.c không? Nếu không đủ thì cứ bảo tôi một tiếng."
Nghĩ đến một tài năng thiên bẩm mà đột nhiên ra nông nỗi này, đúng là khiến người nghe phải rơi lệ, người thân trong nhà chắc chắn còn đau xót gấp bội. Nếu nhà họ Hạ vì thiếu tiền mà phải dè xẻn t.h.u.ố.c, cô sẵn lòng đứng ra ứng trước. Đợi sau này Hạ tú tài khỏi bệnh, dạy bảo lũ trẻ trong làng đọc sách chữ nghĩa, coi như dùng đó làm tiền học phí (thúc tu) để trả lại cũng được.
Thấy thôn trưởng không hề khiển trách mà còn hỏi han chuyện tiền nong, vợ tú tài cảm kích hành lễ: "Nhà cháu được một vị danh y ở phủ Dụ Châu kê đơn t.h.u.ố.c, hiệu quả rất tốt, hiệu t.h.u.ố.c thường không có bán. Thuốc này chỉ dùng khi phát bệnh, số viên t.h.u.ố.c hoàn sẵn có trong nhà vẫn còn dư, chưa cần mua thêm. Nếu sau này dùng hết, chắc chắn sẽ phải cậy nhờ thôn trưởng giúp đỡ."
Hạ mẫu sợ Giang Chi hiểu lầm mình có t.h.u.ố.c mà cố tình không cho uống, vội vàng giải thích thêm: Năm xưa khi Hạ Thư Ngôn phát bệnh ở phủ Dụ Châu, gia đình đã khánh kiệt tài sản để chữa trị. Ngặt nỗi tâm bệnh khó chữa, danh y chỉ có thể bào chế t.h.u.ố.c hoàn để dự phòng. Số t.h.u.ố.c này đã tiêu tốn những đồng bạc cuối cùng từ việc bán nhà cửa ruộng vườn, nhưng bù lại hiệu quả rất mạnh. Mỗi lần phát bệnh chỉ cần dùng một viên, ngủ một giấc thật sâu, sau khi tỉnh dậy tinh thần sẽ bình ổn lại, có điều sẽ bị chán ăn, người uể oải suốt một thời gian dài.
Nửa năm về làng Từ Gia, bệnh tình của Hạ tú tài khá ổn định, bình thường không cần dùng t.h.u.ố.c. Hơn nữa lần phát bệnh này anh ta vẫn còn chút tỉnh táo, bản thân anh ta cũng muốn gồng mình vượt qua chứ không muốn phải uống thứ "hổ lang chi d.ư.ợ.c" (thuốc cực mạnh có tác dụng phụ lớn) kia nữa, nên mới trì hoãn đến tận giờ.
Nghe đến đây, Giang Chi mới thực sự hiểu tại sao Hạ mẫu lại chần chừ. Các loại t.h.u.ố.c liên quan đến tâm thần thường có tác dụng phụ rất lớn. Ví dụ như Chu Sa vốn là khoáng vật chứa thủy ngân, dùng liều cao lâu ngày sẽ tàn phá cơ thể. Các vị hoàng đế ngày xưa dùng đan d.ư.ợ.c cầu trường sinh cũng lấy đan sa làm chủ vị là vì lẽ đó. Thuốc của Hạ tú tài hiệu quả càng mạnh thì tác dụng phụ càng lớn, bớt được lần nào hay lần ấy. Suy cho cùng đối với tâm bệnh, t.h.u.ố.c chỉ là hỗ trợ, quan trọng nhất vẫn là tự điều chỉnh tâm thế của bản thân.
Biết nhà họ Hạ đã có chuẩn bị, Giang Chi không hỏi thêm nữa, chỉ nói mình có một ít hoa Hợp Hoan vừa mới thu hái.
"Trước đây tôi có tìm được một cây Hợp Hoan, hái hoa về phơi khô. Mọi người có thể sang lấy một ít về pha trà cho Hạ tú tài uống hàng ngày."
Hoa Hợp Hoan có tác dụng an thần giải uất, vỏ cây thì dùng trị thương tích, lấy hoa pha nước uống vô cùng phù hợp với những người bị trầm uất, phiền muộn, mất ngủ như Hạ tú tài.
