Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 246: Người Nộp Thuế Ưu Tú

Cập nhật lúc: 07/03/2026 13:03

"Mẹ!"

Từ Nhị Thụy vừa về đến nhà, gạt vội nước mưa trên mặt, đã tất tả đi tìm Giang Chi khi cô đang kiểm tra lúa giống.

"Mẹ, chú Điền hỏi, lúa cùng lắm chỉ đợi được ba đến năm ngày nữa thôi, còn ngô thì tuyệt đối không thể chờ thêm, có vài bắp đã bắt đầu nảy mầm rồi, chú ấy hỏi mẹ tính sao?"

Mấy ngày nay Giang Chi cũng đang cân nhắc việc này, bất kể thế nào cũng phải để lương thực được thu về kho. Cô suy tính trước sau, quyết định phải thu hoạch gấp: "Vừa hay lúa giống trên núi đã khô, chúng ta xuống núi bắt đầu gặt thôi. Ngô thì không cần lấy bướp (vỏ ngoài), chỉ lấy bắp trần thôi."

Từ Nhị Thụy lo lắng: "Mẹ, để cả vỏ thì còn treo lên phơi khô được, chứ kho của chúng ta chỉ có bấy nhiêu đó, chất đống hết lên là mốc sạch đấy."

Lương thực thu về lúc còn ướt bắt đầu phải được trải một lớp mỏng ở nơi thông thoáng ngay lập tức. Cả làng toàn là lán tạm, nhà nào cũng chẳng có chỗ nào rộng rãi thoáng gió để phơi phóng, chỉ có mỗi cái lán phơi ngoài kho lương là còn chút không gian thôi. Chỉ riêng chỗ ngô thôi đã không chứa nổi, cộng thêm lúa nữa thì càng không có khả năng.

Nơi mà Giang Chi nghĩ tới không phải làng Từ Gia, mà là huyện thành. Còn thao tác cụ thể thế nào, cô cần phải bàn bạc với nhóm tám người.

Ngay khi cô xuống núi, nhóm tương trợ tám người đã tụ tập dưới lán phơi. Điền Quý và Từ Căn Hữu đều nêu ra cùng một vấn đề: Trời này chưa thể nắng ngay được, ngô và lúa nước cần phải thu hoạch càng sớm càng tốt, nếu không sẽ nảy mầm gây giảm sản lượng. Nếu chỉ có một loại lương thực thì còn dễ xoay xở, đằng này ngô vụ hai và lúa nước lại trùng thời điểm, mọi chuyện càng thêm hóc b.úa.

Cũng may là ngô của dân làng đã được phơi khô đóng bao từ tháng trước, số ngô vụ hai này đều là của nhà Giang thôn trưởng. Tổn thất là điều không thể tránh khỏi, giờ chỉ là giữ được bao nhiêu hay bấy nhiêu thôi.

Giang Chi không vội nói ra ý định của mình mà để mọi người cùng hiến kế.

Từ Căn Hữu bảo: "Chỉ còn cách bẻ ngô trước, bẻ cả vỏ rồi nhà nào có chỗ treo dưới lán thì cứ treo lên."

Từ Căn Sinh lập tức lắc đầu: "Mỗi cái lán tạm được bao nhiêu diện tích đâu, có nhường cả chỗ ngủ ra cũng không đủ. Hơn nữa cột lán chỉ to bằng bắp tay, treo lên chắc chắn là sập cả lán."

Từ Căn Hữu im bặt. Trận mưa rào mùa hè từng làm đổ lán cỏ, khung gỗ bên trong không chịu nổi sức nặng của ngô treo. Bây giờ mưa dầm dề, mái cỏ đã ngấm đủ nước, treo thêm ngô vào thì chỉ có nước sập thêm lần nữa.

Điền Quý hỏi: "Liệu có thể nhờ Trương tuần kiểm giúp đỡ không? Trước đây lều quân y có đắp lò sưởi, hay là mượn tạm mấy ngày để sấy lương thực?"

"Không được! Trương tuần kiểm sẽ không đồng ý đâu." Giang Chi dứt khoát phủ nhận.

Vấn đề này Giang Chi đã nghĩ tới khi còn ở trên núi. Lúa giống trên núi chính là dùng lò sấy, dùng lò là chắc chắn nhất. Nhưng đó là giường lò để cả trạm tuần kiểm ngủ nghê, đâu phải cái bàn cái ghế nhà ai mà thích mượn là mượn. Lương thực dưới núi nhiều, một hai ngày sấy không xuể, người ta nhường lò ra thì mấy ngày liền khỏi ngủ à? Ở đây làm gì có chuyện "quân dân như cá với nước" thắm thiết đến thế! Muốn phiền một mình Trương quân đầu còn dễ nói, chứ đây là đảo lộn cả ổ của đội ngũ tuần tra, người ta mắc gì phải giúp mình.

Gặp chuyện cần đến kinh nghiệm thế này, cả Nhị Thụy, Tiểu Mãn, Vũ Dương cho đến Tú tài Hạ đều giữ im lặng. Thực ra, tình cảnh này dù là ông nội Tiểu Mãn cũng chỉ có hai cách: một là thông gió phơi khô, hai là sấy nóng.

Thấy ý kiến của hai người kia đều không ổn, Lý Lão Thực đứng bên cạnh cứ vò đầu bứt tai, bộ dạng muốn nói lại thôi. Từ Căn Sinh thúc ông ta một cái: "Ông xem tính sao đi?"

Lý Lão Thực hì hì cười: "Cách của tôi đơn giản lắm, cứ bắc giàn ở lán phơi này rồi xếp ngô lên. Các người bảo không thoáng gió thì vô dụng à? Đừng vội, cứ bảo dân làng mỗi người ra đây cầm quạt nan mà quạt, từ sáng đến tối không nghỉ, người cứ đứng san sát nhau..."

Chưa đợi ông ta nói xong, Từ Căn Sinh đã nhảy dựng lên: "Không được không được, người đông thì chắn hết cả gió, chỗ đứng còn chẳng có nữa là. Với lại, anh quạt tôi cũng quạt, hướng quạt khác nhau thì gió nó 'đánh nhau' thì sao? Gió đ.á.n.h nhau thì sao thổi khô được ngô? Vạn nhất ngô chưa khô mà người đã bị quạt cho trúng gió thì tính thế nào..."

Lý Lão Thực: "..." Gió to đến mức đó cơ à?

Từ Căn Hữu: "..." Chỉ có mỗi một gian phòng, bắc giàn xếp ngô xong thì lấy đâu ra chỗ cho người đứng nữa.

Điền Quý và mấy người khác cũng nhìn nhau ngơ ngác: Gió đ.á.n.h nhau?

Thấy câu chuyện càng lúc càng xa rời thực tế, Giang Chi tằng hắng một cái: "Chúng ta cứ thu hoạch lương thực xuống đã, việc chuyên môn cứ để người có chuyên môn làm. Năm nay Chương huyện lệnh miễn thuế, nhưng sang năm kiểu gì cũng phải nộp, bên chúng ta cứ tranh làm 'người nộp thuế ưu tú', nộp thuế trước một năm vậy."

Mấy người nghe xong lại ngớ người ra. Xưa nay toàn thấy huyện xuống làng thúc giục thu thuế, chưa thấy nhà ai lại tự nguyện nộp thuế trước bao giờ. Hơn nữa, lại còn dùng lương thực ướt chưa phơi phóng, huyện lệnh mà cũng chịu nhận sao? Còn câu "người chuyên môn làm việc chuyên môn" nghĩa là thế nào?

Giang Chi giải thích: "Nếu nói về nơi phơi phóng nhanh nhất và rộng rãi nhất, chắc chắn là kho lương của Chương huyện lệnh, giờ đang trống huơ trống hoác đến mức chuột chạy cũng không vấp. Còn chỗ sấy khô cũng có, đó là hiệu t.h.u.ố.c của nhà họ Hoắc. Để đảm bảo thảo d.ư.ợ.c luôn khô ráo và để chế biến d.ư.ợ.c liệu, trong xưởng t.h.u.ố.c đều có giàn sấy chuyên dụng, nhân lực cũng là người có tay nghề."

Còn về việc Chương huyện lệnh có chịu nhận hay không... Giang Chi tin là ông ta sẽ bằng lòng. Tuy lương thực ướt có hơi phiền phức, nhưng với một huyện Bình Xuyên đang thiếu bạc thiếu lương, cái không thiếu nhất chính là nhân công. Lương thực ở chỗ cô không nhiều, phiền phức chẳng đáng là bao, lại có thể giảm bớt tình cảnh túng quẫn của huyện nha, quan trọng hơn là có thể làm gương cho người khác. Sớm muộn gì cũng đến ngày thu thuế, đó là việc không thể trốn tránh, chạy trước thì có quả ngọt, chạy sau thì có roi vọt.

Số ngô này đều là của Giang Chi, cô hoàn toàn có quyền quyết định. Điền Quý và những người khác không còn cách nào khác, đành phải làm theo. Tuy nhiên, trước khi gửi lương thực đi, Giang Chi đã nhờ Trương quân đầu chuyển lời đến huyện nha. Đường sá khó đi, vạn nhất Chương huyện lệnh không nhận thì cô không thể đi công không được.

"Bà định nộp thuế trước? Lại còn bằng lương thực ướt?" Trương quân đầu nghe cái ý tưởng kỳ quái này mà kinh ngạc đến sững sờ, nhất thời không biết nói gì.

Bảo bà ta nộp thuế trước thì đúng là người tốt, nhưng lại dùng lương thực ướt chưa phơi. Nếu Chương huyện lệnh không nhận, thì cũng phải đợi đến sang năm mới có thuế lương nhập kho. Đối với mấy tòa kho lương mà nói, lương thực ướt cũng chẳng phải chuyện gì quá lớn, chỉ cần ba năm ngày là khô, vẫn là lương thực cả. Hơn nữa đây lại là thuế nộp trước hẳn một năm, Chương huyện lệnh còn phải khen ngợi vài câu ấy chứ.

Vừa chiếm được cái danh, vừa giữ được cái lợi, người đàn bà nhà quê này đúng là gian xảo hết chỗ nói! Trương quân đầu cũng muốn xem Chương huyện lệnh ứng phó với bà ta thế nào, thế là liền sai người cưỡi ngựa đội mưa đến huyện nha đưa tin.

Tin tức quay lại rất nhanh, quả nhiên đúng như Giang Chi dự đoán, Chương huyện lệnh chịu nhận, hơn nữa có bao nhiêu nhận bấy nhiêu. Trọng lượng sau khi sấy khô sẽ lấy mẫu nhỏ làm tiêu chuẩn để tính toán.

Điền Quý và mọi người nghe tin cũng mừng cho Giang thôn trưởng, thế là tổn thất đã giảm đi đáng kể. Vậy là nhân lúc mưa tạnh, cả làng lại cùng nhau cử động, ăn cơm nồi lớn, làm việc tập thể, bắt đầu giẫm bùn lội nước đi bẻ ngô.

Mỗi người đều thấy lạ lẫm khôn cùng: Nộp thuế trước, dùng lương thực ướt, đặt vào những năm trước thì làm gì có chuyện đó. Nhưng nay đã khác xưa, "một đồng tiền cũng làm khó bậc anh hùng", nếu có lương thực tốt thì Chương huyện lệnh chắc chắn không muốn làm cái việc phiền phức này đâu.

Lại có một chuyện mà Giang Chi không ngờ tới, Chương huyện lệnh quả nhiên muốn tuyên truyền rầm rộ, thậm chí còn sai xe chở lương của kho huyện đến đón. Khi Giang Chi nhìn thấy Hướng Đức Kim đi theo áp tải xe, cô chỉ cảm thấy như bầu trời bỗng chốc bừng sáng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.