Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 276: Giấy Vay Nợ

Cập nhật lúc: 21/04/2026 11:01

Tiền công xây nhà cho Từ Căn Bảo cuối cùng cũng được Điền Quý đứng ra định mức: "Hồi thôn trưởng Giang xây nhà là trả năm mươi văn một ngày. Căn Bảo có lòng muốn mọi người có tiền ăn Tết là tốt, chuyện tiền nong nhiều ít hay việc chúng ta phải làm gấp gáp cũng chẳng nên tính toán chi li làm gì, cứ tính năm mươi văn một điểm công đi!"

Có ông đứng ra điều đình, Từ Căn Sinh, Từ Căn Khánh và những người khác cũng không nói thêm gì nữa. Nếu mỗi nhà nhận được hơn một trăm văn, họ có thể mua được hai cân thịt, một cân đường, thêm một cân dầu để ăn một cái Tết tươm tất.

Thế nhưng, ngay cả tâm nguyện nhỏ nhoi ấy cũng chẳng thể thực hiện trọn vẹn!

Từ Căn Bảo trước đó kiếm được năm sáu lượng bạc, nhưng không chỉ phải mua gỗ lạt mà còn phải trả tiền công cho các bác thợ mộc từ dịch trạm, nên giờ không cách nào trả dứt điểm cho từng hộ ngay được. Anh ta đành trả trước mỗi nhà năm mươi văn, số còn lại thì ghi nợ.

Năm mươi văn thì năm mươi văn vậy, cuộc sống thì vẫn phải tiếp diễn thôi! Thế là, những hộ gia đình có tên trong sổ nợ mỗi nhà nhận trước năm mươi văn, nhất thời khiến cả làng xôn xao bàn tán.

Chuyện xảy ra trong làng, ngay ngày hôm sau Giang Chi đã nắm rõ, nhưng cô không xuống núi. Kể từ khi nhà dưới làng xây xong, cô vẫn luôn bận rộn xử lý việc riêng của mình. Tranh thủ mấy ngày trước Tết, cô dọn dẹp lại căn nhà đã bỏ trống trên vách đá. Dược liệu được xếp vào trong phòng, lò sưởi được giữ lại để sau này chuyên dùng để sấy khô đồ đạc. Chuyện trong làng đã có bọn Từ Căn Hữu lo liệu, cô chỉ là thôn trưởng chứ không phải quản gia, không thể ôm đồm hết việc của từng hộ vào mình.

Lý Lão Thực kể lại chuyện Từ Căn Bảo phát tiền cho mọi người, vừa kể vừa cười: "Lần này Vương Tiểu Cúc trông còn giống con người một chút, có bản lĩnh hơn hẳn Từ Căn Bảo, đến cả cái tay 'thánh cà khịa' kia cũng chẳng bắt bẻ được cô ta câu nào."

Từ "thánh cà khịa" này là do Giang Chi dùng để gọi Từ Căn Sinh, Lý Lão Thực học lỏm được rồi cứ thế treo cửa miệng hàng ngày. Giang Chi mỉm cười, Vương Tiểu Cúc là con gái lớn lên trên trấn, luận về mưu mẹo và gan dạ thì Từ Căn Bảo quả thực không bằng. Con người ta biết tự trọng, biết vì một hơi thở mà phấn đấu là điều tốt. Chỉ cần đi vào con đường chính đạo, không nảy sinh tà tâm thì sớm muộn cũng có ngày ngẩng mặt lên được; đáng sợ nhất là kẻ tâm thuật bất chính lại còn buông xuôi tất cả.

Lý Lão Thực nói tiếp: "Từ Căn Khánh tìm tôi vay một lượng bạc, có giấy nợ do Hạ Tú tài viết giùm, lại có Từ Căn Sinh đứng ra bảo lãnh nên tôi đã đưa bạc cho cậu ta rồi. Đây, giấy nợ đây, bạc là tôi ứng trước đấy nhé, chị phải trả lại cho tôi đấy."

Nói đoạn, ông ta lấy ra một tờ giấy trắng, trên đó là giấy vay nợ do Hạ Tú tài viết, cùng với dấu vân tay của Từ Căn Khánh và Từ Căn Sinh. Giang Chi đã đồng ý cho dân làng vay bạc nhưng phải có giấy nợ và người bảo lãnh. Chỉ cần thỏa mãn điều kiện này, Lý Lão Thực sẽ lập tức đưa một lượng bạc ra ứng cứu. Nếu vay quá một lượng thì phải đợi đến ngày hôm sau, có sự đồng ý của Giang Chi mới được nhận. Cách này vừa giải quyết được việc gấp cho dân làng, vừa không để Lý Lão Thực hứa hẹn bừa bãi.

"Được rồi, sắp Tết đến nơi rồi, ngày mai tôi cũng xuống núi một chuyến, qua chúc Tết sớm Triệu thư lại, cũng để xem tình hình trong làng thế nào!"

Giang Chi nhận giấy nợ, trả lại tiền ứng trước cho Lý Lão Thực. Cô dự định chuyến xuống núi cuối cùng trước Tết này sẽ đi mua thêm ít thịt tươi, dù đồ Tết trong nhà cơ bản đã sắm đủ. Ngoài ra còn phải đi chúc Tết Triệu thư lại và Trương quân đầu. Giang Chi phận thôn phụ dĩ nhiên không tặng bạc, cô đóng gói mộc nhĩ cùng măng khô, nấm khô do Xuân Phượng trồng thành từng bọc riêng. Có được mớ sản vật núi rừng thế này mang đi biếu đã là rất có thể diện rồi.

Lúc này chỉ còn cách Tết năm ngày, công trường dịch trạm vẫn chưa nghỉ, tuy nhiên cũng chỉ còn vài công đoạn cuối cùng chưa hoàn tất. Một dãy nhà ngăn nắp dựng trên khoảng đất trống ven đường, nơi rộng nhất vẫn là chuồng gia súc, trên bãi đất gỗ đá vứt ngổn ngang, công trường vẫn còn rất lộn xộn.

So với vẻ ung dung tự tại của một tháng trước, Triệu thư lại — người chịu trách nhiệm giám sát — giờ đây trông đầu bù tóc rối và nóng nảy hơn hẳn. Ông ta đang vỗ bàn mắng xối xả đám cai thợ và dân phu đến báo cáo: "Có mỗi bấy nhiêu việc mà các người bắt làm đi làm lại mấy lần, còn muốn về ăn Tết nữa không hả!"

Cai thợ phân bua: "Đám người bên dưới chỉ muốn về nhà, thực sự là làm không nổi nữa rồi!"

Giang Chi rất thấu hiểu cho nỗi bực bội của Triệu thư lại. Sát Tết đến nơi mà vẫn không được về nhà, phận "làm công ăn lương" phải tăng ca thì tâm trạng chẳng ai tốt nổi.

"Làm không nổi thì dùng roi mà quất! Tôi chỉ cho các người cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay phải hoàn thành. Nếu tối nay tôi đi nghiệm thu mà vẫn không đạt, thì đừng trách tôi xuống tay độc ác!" Triệu thư lại đưa ra tối hậu thư.

Gã cai thợ mếu máo rời đi. Giờ đã quá nửa ngày, muốn xong trong tối nay thì phải dốc sức mà làm. Gã vừa đi vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa, đám dân phu dưới trướng không chịu bỏ sức, chỉ muốn làm cho xong chuyện. Những việc thế này vốn dĩ đã quá quen thuộc, trước đây đi phu đều làm như vậy, một nhóm người ở bên ngoài câu giờ cho hết ngày rồi về, việc không xong thì đợi nhóm sau đến làm tiếp. Nhưng lần này không có ai đến thay công, làm không xong là không được về!

Triệu thư lại cũng ôm một bụng hỏa. Một đoạn đường cần mở rộng trên quan lộ cứ bị sạt lở liên tục, mép đường đắp lên không vững chãi, đã phải làm đi làm lại mấy lần. Nếu là trước kia, dĩ nhiên sẽ cưỡng chế thu thuế "dùng bạc thay công", bỏ tiền ra thuê thợ xịn về làm, quan lại huyện nha còn được xơ múi chút đỉnh. Nhưng nay Chương Huyện lệnh vừa nhậm chức đã miễn thuế, không có tiền nên mới ra nông nỗi này!

Tuy nhiên, khi nhìn thấy mớ sản vật núi rừng Giang Chi mang biếu, Triệu thư lại lại nở nụ cười hiền hòa, hết lời khen ngợi, rồi còn đưa ra một yêu cầu: "Thôn trưởng Giang này, làng của bà có thể nộp thuế lương sớm, vậy có thể đi phu dịch sớm được không? Cho dân làng đi phu luôn cho phần của năm sau đi?"

Người làng Từ Gia làm việc rất giỏi, một tháng có thể dựng được mười mấy nóc nhà, nếu điều họ sang làm hai ngày thì công việc của ông ta có thể bàn giao xong xuôi.

Giang Chi lập tức từ chối: "Năm ngoái chúng tôi đã đi phu trước rồi. Hầy, Triệu thư lại không biết đấy thôi, cái chức thôn trưởng này của tôi suýt nữa bị người ta dùng nước bọt dìm c.h.ế.t đấy. Lúc đó một đám lưu dân đói ăn lại khó bảo, gian nan lắm cơ!"

Cô dùng vài câu khéo léo để thoái thác cái việc chẳng béo bở gì này. Thịt kho tàu (hồi oa nhục) thì ngon thật, chứ việc cũ làm lại (hồi oa sự) thì chẳng ra cái thể thống gì, lại còn là cái bãi chiến trường của người khác để lại. Thong thả chờ ăn Tết chẳng tốt sao, việc gì phải tự tìm bực vào thân!

Sau khi bàn giao xong với Triệu thư lại và Trương quân đầu, Giang Chi trở về làng. Giờ đây nhà mới đã xây xong, diện mạo cả ngôi làng nhỏ thay đổi hoàn toàn. Cô vừa đi đến đầu làng đã gặp mấy đứa trẻ đang chạy chơi bên ngoài. Điền Tiểu Tuyền và Thạch Hầu T.ử đang nấp sau một đống rơm, thấy Giang Chi mới nhảy ra: "Thôn trưởng Giang!"

Giang Chi nhìn hai chiếc gùi đầy cỏ bên cạnh bọn trẻ, rồi nhìn khuôn mặt đang rét đến mức nước mũi chảy dài: "Cắt cỏ xong thì mau về nhà đi, còn nấn ná ở ngoài này làm gì?"

Từ Trường Minh canh gác ở đầu làng suốt một tháng, nay nhà cửa trong làng đã xong nên vị trí này cũng dẹp bỏ. Chỉ có cái lán cỏ là chưa dỡ, đám trẻ con trong làng thỉnh thoảng lại kéo ra đây, tiện thể theo dõi động tĩnh của đám dân phu. Sau một tháng canh phòng cẩn mật, đám dân phu đã biết làng Từ Gia không cho người ngoài vào. Lại có thêm đám trẻ con canh chừng, nên giờ cơ bản không còn ai bén mảng đến thăm dò nữa.

Thạch Hầu T.ử kéo lại gấu quần, dùng mu bàn tay quệt nước mũi, cười hì hì: "Tần Thị cướp tiền của chị Liên Hoa để đi chợ Tết, chúng cháu đang đợi ở đây xem bà ta mua được cái gì về."

Chân mày Giang Chi lập tức nhíu lại. Tần Thị yên ổn được mấy ngày nay, cô cứ ngỡ bà ta đã sửa tính, sao giờ lại bắt đầu cướp tiền của Liên Hoa nữa rồi.

"Bà ta cướp thế nào? Các cháu còn biết chuyện gì nữa không?" Giang Chi bắt đầu dò hỏi những "vệ tinh nhỏ" của Lý Lão Thực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.