Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang - Chương 91: Da Rắn Đổi Cân Tiểu Bằng

Cập nhật lúc: 23/01/2026 05:16

Đón những làn gió thu mát rượi, quãng đường xuống núi khi không mang nặng trôi qua rất nhanh. Khi hai người tới thôn Từ gia thì mặt trời cũng vừa leo lên tới đỉnh núi.

Lúc này, đám lưu dân đang trú ngụ trong làng cũng đã ra ngoài tìm cái ăn. Những mảnh ruộng quanh làng bị người ta đào xới kỹ lưỡng, khoai môn trước cửa sau nhà đã sớm chẳng còn một củ, ngay cả các loại rau dại mọc ngoài đồng cũng bị đào sạch sành sanh.

Sự xuất hiện của Giang Chi và Tiểu Mãn lại thu hút không ít ánh nhìn: có đói khát, ngưỡng mộ và cả ghen tị. Thế nhưng, rất nhanh sau đó có người ở lều quân y đi tới, những ánh mắt ấy lập tức tản đi.

Hứa Đông tỏ ra rất hài lòng với số d.ư.ợ.c liệu được mang tới. Tuy thời điểm khan hiếm nhất đã qua, nhưng hắn vẫn thích nhìn những loại thảo mộc vừa mới hái về, còn vương hơi thở tươi mới của núi rừng. Quan trọng nhất là hắn không phải tự mình đi tìm.

Hôm nay có chút đặc biệt, Giang Chi có món hàng muốn giao dịch riêng với Hứa Đông.

"Ái chà chà, đây chẳng phải là một bộ da rắn lớn hay sao!"

Lần này ngoài d.ư.ợ.c liệu thường, Giang Chi còn mang theo da rắn nhặt được từ mấy tháng trước. Xà thoái (da rắn) vốn là lớp biểu bì tự nhiên bong ra của loài rắn cạp nong hoặc rắn nước, chỉ cần làm sạch bùn cát, phơi khô là có thể làm t.h.u.ố.c.

Nó có công dụng khu phong định kinh, tan màng mắt, giảm ngứa, giải độc tiêu sưng. Trong lâm sàng, đây là vị t.h.u.ố.c thường dùng để trị chứng kinh phong co giật ở trẻ em và các bệnh về mắt. Da rắn còn có thể trừ phong thấp độc khí trong cơ thể, phòng ngừa đau xương khớp và viêm khớp. Ngoài ra, nó cũng là vị t.h.u.ố.c trị sưng đau, mụn nhọt và ngứa ngoài da; khi cần thiết có thể tán thành bột mịn bôi trực tiếp lên vùng bị thương.

Da rắn trong núi không hiếm gặp, nhưng loại to và đẹp như bộ mà Giang Chi mang tới thì thật sự hiếm có. Hứa Đông mân mê lớp da rắn mềm mại như lụa, lại có hoa văn bóng loáng trong tay, không tiếc lời tán thưởng trước mặt Giang Chi: "Đúng là món bảo bối hiếm gặp!"

Tấm da rắn này hoàn chỉnh không một vết rách, lại rất lớn, người trong nghề nhìn qua là biết giá trị không hề nhỏ.

Giang Chi nói: "Hứa y quan, tấm da rắn này rất khó tìm được cái thứ hai. Nay tôi mang ra là vì có mấy thứ vật dụng đang cần gấp, muốn đổi với ông."

Tấm da rắn này nếu để ở bất kỳ tiệm t.h.u.ố.c nào cũng đều là vật trấn cửa tiệm. Nếu không phải hiện tại nó không có ích gì cho cô, mà cô lại chẳng còn món gì khác đáng giá để đem trao đổi, thì cô cũng chẳng nỡ bỏ đi.

Hứa Đông luyến tiếc thu lại ánh nhìn: "Bà muốn đổi gì?"

Da rắn thường bán theo lạng, dù đắt đến mấy cũng có giá cố định, nhưng tấm da trước mắt này thì không thể tính như vậy. Hứa Đông là một lang trung, làm sao nỡ bỏ qua món đồ tốt này. Hắn đã hạ quyết tâm, nếu người phụ nữ nhà quê này mà hét giá trên trời, có lẽ hắn sẽ phải nói lời trái với lương tâm.

Tất nhiên, nếu giá không cao, trong khả năng của mình, hắn sẽ đồng ý giao dịch ngay. Dù sao cũng không nên tuyệt đường lui, biết đâu sau này còn nhận được thêm đồ tốt từ tay những người dân núi rành nghề bốc t.h.u.ố.c này.

Giang Chi coi như không thấy sự biến hóa trên gương mặt của Hứa Đông, điềm nhiên nói: "Tôi muốn đổi với Hứa y quan một bộ cân tiểu bằng và một cái nồi đồng!"

"Cân tiểu bằng? Chỉ có cân thôi sao?" Hứa Đông tưởng mình nghe nhầm, không nhịn được hỏi lại.

Cân tiểu bằng là loại cân nhỏ chuyên dùng để cân d.ư.ợ.c liệu, vàng bạc hoặc hương liệu, thường làm bằng đồng, cũng có loại làm bằng ngà voi. Thứ Giang Chi muốn là loại để cân t.h.u.ố.c, tuy giá trị khoảng một lạng bạc nhưng so với bộ da rắn nghìn năm có một này thì chẳng thấm tháp vào đâu.

Hứa Đông không tin cuộc giao dịch lại dễ dàng đến thế, chắc chắn bà ta phải còn yêu cầu khác. Thấy hắn không phản ứng gì, Giang Chi nói tiếp: "Đúng vậy, nếu thuận tiện, tôi xin thêm một bộ thuyền tán t.h.u.ố.c và d.a.o cầu thái t.h.u.ố.c nữa!"

Hứa Đông càng thêm kinh ngạc, chút ý định muốn "nuốt trọn" món hời trong lòng cũng tan biến. Những thứ Giang Chi yêu cầu tuy người bình thường khó tìm được nhưng với hắn thì không phải việc gì quá khó khăn, hiện tại trong lều quân y đều sẵn có. Cân tiểu bằng là vật bất ly thân để bốc t.h.u.ố.c, tiệm t.h.u.ố.c thường có dư vài bộ. Còn d.a.o cầu, thuyền tán bằng sắt là công cụ bào chế t.h.u.ố.c cơ bản luôn có sẵn trong các y quán. Thôn Từ gia này lập lều quân y, đương nhiên sẽ có đầy đủ những trang thiết bị này.

"Giang tẩu t.ử, bà muốn những thứ này là định..."

Nói đến đây thì đúng là cuộc trao đổi giữa những người trong nghề với nhau rồi. Nghĩ lại những loại d.ư.ợ.c liệu được bà sơ chế quy củ, ngăn nắp, Hứa Đông nhìn người phụ nữ thôn quê có diện mạo bình thường, mờ nhạt trước mắt bằng ánh mắt khác, giọng điệu bất giác trở nên khách khí hơn.

Giang Chi đáp: "Tôi có biết chút ít về bào chế t.h.u.ố.c, nên muốn thử tự mình làm vài loại t.h.u.ố.c thông thường."

Hứa Đông động tâm, đặt bộ da rắn xuống, nghiêm túc hỏi: "Giang tẩu t.ử định làm cao dán hay là luyện đơn d.ư.ợ.c?"

Dân gian thường có cao nhân ẩn dật, nhìn cách bà xử lý d.ư.ợ.c liệu là biết người phụ nữ này thực sự hiểu về t.h.u.ố.c. Vạn nhất bà có phương t.h.u.ố.c gia truyền nào đó... Hứa Đông càng nghĩ càng thấy phấn khích.

Giang Chi lại không hề ngẩng mặt lên, cười khổ nói: "Tôi chỉ biết mấy thứ cây cỏ t.h.u.ố.c nam thôi, đâu có hiểu gì về thuật luyện đơn! Chỉ là đi lại trong núi khó tránh khỏi va chạm, nên muốn làm ít t.h.u.ố.c bột thông thường, lỡ có bị thương thì còn có cái mà dùng."

Cổ nhân có câu "tài bất lộ bạch" (có của không nên khoe khoang), Giang Chi không thể nói hết kế hoạch của mình cho hắn biết. Hứa Đông nghe vậy có chút thất vọng, Kim Sang d.ư.ợ.c trị ngoại thương thì đâu đâu cũng giống nhau, thậm chí một nắm tro hương cũng có thể cầm m.á.u.

Nếu nói nhà nào có phương t.h.u.ố.c tốt, đương nhiên vẫn là t.h.u.ố.c trong quân đội, dù sao tân quân dùng là bí phương của Vương phủ.

Tuy công cụ bào chế trong lều quân y có dư nhưng cũng không thể tùy tiện để người ta mang đi. Đổi thành hình thức "mượn" thì sẽ thuận tiện hơn, còn bao giờ trả... thì chắc là xa vời vợi.

Lấy của công làm việc tư chính là như vậ

Hai người bàn bạc thêm một hồi, Hứa Đông lặng lẽ cất tấm da rắn đi, sau đó mới gọi Trương quân đầu tới, nói muốn giúp lều quân y nấu một ít t.h.u.ố.c cao.

Trương quân đầu nhìn hắn đầy giễu cợt: "Ái chà, lão Hứa, hiếm khi thấy ông đòi tự tay làm t.h.u.ố.c đấy. Là mới ngủ dậy trên cối đá nên tỉnh ra rồi à? Hay là thấy thím Giang biết làm t.h.u.ố.c nên định sai bảo người ta?"

Hắn quá hiểu Hứa Đông, y thuật khá nhưng tính tình lười biếng, thiếu t.h.u.ố.c cũng chẳng thèm lên núi hái, giờ sao có thể chủ động đòi chế t.h.u.ố.c được.

Hứa Đông không muốn nhắc chuyện mình không thạo nhận mặt t.h.u.ố.c, mặt không đổi sắc đáp: "Hiện tại đang độ vào thu, tiết trời hanh khô dễ gây ho, tôi muốn chế ít cao lá tỳ bà cho thương binh dùng."

Hắn không phải mù tịt về bào chế, chỉ là biết và làm là hai chuyện khác nhau, hơn nữa bào chế t.h.u.ố.c rất vất vả.

Nay hắn muốn bào chế t.h.u.ố.c cũng là để xem người đàn bà này thực sự hiểu biết đến đâu, sau này cũng biết có thể kết giao sâu đến mức nào. Hiện giờ thương binh trong lều quân y thường xuyên bị ho, cao lá tỳ bà đúng là thứ phù hợp nhất.

Vì là việc nấu t.h.u.ố.c, vốn thuộc quyền quản lý của Hứa Đông nên Trương quân đầu đương nhiên đồng ý ngay.

Lá tỳ bà, xuyên bối mẫu, tâm sen, mạch môn đông, huyền sâm... tổng cộng tám vị t.h.u.ố.c, Hứa Đông chuẩn bị đầy đủ từng loại một. Cân đo phối ngũ xong xuôi, đem nghiền vụn rồi cho vào nước sắc, nước cạn lại châm thêm, cứ thế đun liên tục trong hai tiếng đồng hồ. Trong thời gian đó, Giang Chi đi chuẩn bị lá tỳ bà.

So với việc chỉ nhận mặt thảo d.ư.ợ.c theo kiểu gia truyền, Giang Chi vốn là người được đào tạo bài bản về bào chế Đông d.ư.ợ.c; việc xử lý các dạng Cao, Đơn, Hoàn, Tán, Cao động vật, Rượu t.h.u.ố.c, Nước chưng cất, Thuốc thỏi cô đặc cô đều nắm vững.

Việc Hứa Đông muốn nấu cao lá tỳ bà bây giờ đối với cô chỉ như một bài tập thực hành bình thường. Thôn Từ gua đã bị hỏa hoạn thiêu rụi nhưng vẫn có vài cây tỳ bà thoát nạn, quả đã bị người ta hái sạch từ lâu nhưng lá vẫn còn, cô dễ dàng hái được một đống lớn.

Cách làm cao lá tỳ bà cũng đơn giản. Đợi các vị t.h.u.ố.c trước sắc được hai tiếng thì lọc bỏ bã, sau đó cho lá tỳ bà vào nước t.h.u.ố.c đun tiếp hai tiếng nữa. Một mẻ cao t.h.u.ố.c này nấu xong cũng gần như sập tối. Nói là để Giang Chi chế t.h.u.ố.c nhưng thực ra đã có đám binh lính tạp dịch làm tay chân, Hứa Đông và Giang Chi chỉ cần giám sát lửa.

Thời gian nấu t.h.u.ố.c kéo dài, Giang Chi không dám bỏ mặc Tiểu Mãn xuống núi cùng mình. Sau khi dặn dò binh lính trông lửa, cứ lúc nào rảnh tay là cô lại vội vàng đi tìm Tiểu Mãn, báo cho cậu ta biết hôm nay sẽ về muộn vì lo cậu đợi lâu sẽ chạy lung tung.

Giang Chi cứ ngỡ Tiểu Mãn sẽ sốt ruột lắm, nhưng thực tế lúc này Tiểu Mãn lại như chuột sa hũ mật, vui sướng đến mức chẳng biết trời đất là đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.