Xuyên Thành Bà Mẹ Cực Phẩm Trong Văn Niên Đại - Chương 4
Cập nhật lúc: 21/02/2026 04:01
“Tô Đào Đào còn muốn nói gì đó thì Chu Linh Lan bưng một bát gì đó đẩy cửa bước vào, theo sau là một thiếu niên cao đến vai Chu Linh Lan.”
“Đào Đào tỉnh rồi à?"
Chu Linh Lan đặt bát lên tủ đầu giường bên cạnh, quan sát kỹ cô:
“Hoàng Lục xem qua nói con không có gì đáng ngại, cứ nghỉ ngơi vài ngày, chú ý giữ ấm là được."
Tô Đào Đào không biết phải nói gì, lo lắng nếu mình nói thêm những lời khách sáo nào đó lại làm bà sợ, đành ngồi dậy gật đầu với bà.
Chu Linh Lan thở phào, chỉ vào chiếc bát trên tủ đầu giường rồi nói tiếp:
“A Hàng bắt được mấy con cá nhỏ, mẹ nấu cho con bát cháo cá, đã lọc sạch xương rồi, còn cho thêm gừng và tiêu vào nấu cho khỏi tanh, con tranh thủ ăn lúc còn nóng nhé."
Vẫn là giọng điệu cẩn thận từng li từng tí.
Ở thời đại thiếu thốn vật chất thế này mà còn đặc biệt nhấn mạnh việc lọc sạch xương cá, cho thêm gừng và tiêu vào nấu, không cần hỏi cũng biết nguyên chủ chắc chắn rất kén chọn, không ít lần làm khó họ vì những chuyện như vậy.
Sao cô lại xuyên vào một kẻ cực phẩm như thế này chứ?
Không thể nghĩ kỹ được, hễ nghĩ kỹ là lại muốn đ-ánh người.
Tô Đào Đào nhìn bát cháo trắng sánh mịn có cả váng cháo, cuối cùng không nhịn được mà hỏi:
“Còn mọi người thì sao?
Đã ăn chưa?"
Đừng nói là Chu Linh Lan, ngay cả Phó Viễn Hàng cũng cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
Hai mẹ con nhìn nhau, đều thấy rõ sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Chu Linh Lan hít một hơi, gật đầu nói:
“Ăn, ăn rồi."
Ăn thì đã ăn rồi, chỉ có điều thức ăn không giống nhau.
Cá vốn dĩ không lớn, mấy con cá nhỏ chỉ to bằng hai ngón tay cũng chẳng được mấy con, thịt cá chỉ có bấy nhiêu.
Lương thực tinh trong nhà đều là khẩu phần ăn của Tô Đào Đào và Trần Trần.
Thức ăn của Chu Linh Lan là dùng đầu cá, đuôi cá và xương cá còn lại nấu canh, một nửa dùng để nấu cháo cho Tô Đào Đào, một nửa cho thêm chút lương thực thô cùng với Phó Viễn Hàng ăn kèm với dưa muối.
Đối với họ, đây đã là một bữa ăn rất hiếm hoi và ngon lành rồi.
Tô Đào Đào thầm thở dài, nghĩ cũng biết chuyện là thế nào.
Nếu lấy được người con dâu biết lo toan nhà cửa, dựa vào số tiền và phiếu mà Phó Chinh Đồ để lại thì cả nhà ăn no mặc ấm không thành vấn đề, tiếc là lại vấp phải một kẻ cực phẩm như nguyên chủ.
Cứ từ từ thôi, ngày tháng rồi cũng sẽ ổn thôi.
Tô Đào Đào bước xuống giường, ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ, ôm Trần Trần vào lòng.
Cô dùng thìa gạt một miếng cháo cá ở mép bát, đưa lên môi thổi nhẹ, cảm thấy nhiệt độ vừa phải mới đưa đến bên miệng Trần Trần:
“Trần Trần nhà ta ăn trước nào."
Đôi mắt to tròn xoe của Trần Trần vẫn đầy rẫy dấu hỏi, thậm chí còn khẽ nhíu mày thể hiện sự khó hiểu, quay đầu nhìn Chu Linh Lan.
Chu Linh Lan xoa xoa hai bàn tay, vẻ mặt căng thẳng nói:
“Mẹ, mẹ có để lại cho Trần Trần một bát nhỏ rồi, hay là con đưa đứa nhỏ cho mẹ, con ăn trước đi."
Tô Đào Đào không tiếp lời bà, dùng thìa chạm nhẹ vào miệng Trần Trần, lách vào giữa kẽ môi bé một chút:
“Ăn đi, ngon lắm đấy."
Trần Trần theo bản năng há miệng, ngậm miếng cháo đó vào, chưa kịp phản ứng gì đã nuốt xuống bụng.
Tô Đào Đào hài lòng mỉm cười, lại đi múc thìa thứ hai.
Có lẽ cảm nhận được hương vị thơm ngon đã lâu không được ăn, Trần Trần đã hạ thấp cảnh giác, ăn hết nửa bát cháo cá từ tay Tô Đào Đào mới lắc đầu tỏ ý mình đã no.
Tô Đào Đào hài lòng tìm một chiếc khăn sạch lau miệng cho đứa nhỏ.
Càng nhìn càng thấy yêu thích nhóc con ngoan ngoãn đến lạ thường này, đặt bé trở lại giường rồi mới nói:
“Trần Trần ăn no rồi đến lượt mẹ ăn, con tự chơi một lát nhé."
Kiếp trước Tô Đào Đào từng trông cháu ngoại của anh họ, việc chăm trẻ cũng khá thành thạo.
Bây giờ cô chỉ muốn nhanh ch.óng nuôi dưỡng nhóc con này thật khỏe mạnh trắng trẻo giống như đứa cháu ngoại kiếp trước.
Tuy nhiên, hai mẹ con đang đứng bên cạnh nhìn Tô Đào Đào đã sững sờ đến mức miệng há to có thể nhét vừa một quả trứng gà.
Nếu không phải vừa mới mời bác sĩ chân đất đến xem qua một lượt, Chu Linh Lan còn muốn đi mời người ta đến xem lại lần nữa.
Chỉ là rơi xuống nước thôi mà, sao lại thay đổi lớn đến thế?
Cứ như là đổi thành một người khác vậy.
Tô Đào Đào nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của mẹ chồng và em chồng, cô đã không biết nói gì cho phải.
Việc đút cơm cho con mình vốn dĩ là trách nhiệm cơ bản nhất của một người mẹ, vậy mà vẻ mặt của họ cứ như thể cô đã làm một việc gì đó động trời không bằng.
Dù sao thì Tô Đào Đào cũng đã chấp nhận thiết lập nhân vật của mình trong mắt người khác.
Cô không bao giờ có thể biến thành một kẻ cực phẩm như nguyên chủ, chỉ có thể để họ thích nghi với sự “thay đổi" của mình.
Cô từ tốn húp hết nửa bát cháo còn lại, lau sạch miệng rồi mới nói với vẻ mặt nghiêm túc:
“Mẹ, Viễn Hàng, việc Chinh Đồ rời đi là một cú sốc lớn đối với con, cộng thêm việc anh ấy bặt vô âm tín suốt bấy lâu nay.
Từ lúc m.a.n.g t.h.a.i cho đến lúc sinh con đều là một mình con gánh vác, mấy năm nay suy nghĩ của con có chút lệch lạc, hồ đồ làm nhiều việc có lỗi với mọi người.
Sau khi rơi xuống nước con đã suy nghĩ rất nhiều, từ nay về sau con sẽ đối xử tốt với Trần Trần, cũng không nghĩ đến chuyện về thành phố nữa.
Cả nhà chúng ta sẽ sống thật tốt, không nấu riêng hai loại cơm nữa, cứ ưu tiên cho Trần Trần là được.
Chờ Chinh Đồ về, ngày tháng của chúng ta sẽ tốt lên thôi."
Tô Đào Đào đã nắm rõ rồi, trụ cột của gia đình này đáng lẽ phải là người chồng hờ Phó Chinh Đồ của cô.
Người già trẻ nhỏ đều không có chủ kiến, người vừa đi là gia đình này loạn cào cào ngay, vì vậy mới để nguyên chủ dễ dàng dắt mũi, đè đầu cưỡi cổ họ làm mưa làm gió.
Đã như vậy thì sau này gia đình này chỉ có thể trông cậy vào cô thôi.
Cô phải nghĩ ra một cái cớ hợp lý cho sự thay đổi của mình, nếu không họ cứ nhìn cô với vẻ mặt như thấy ma thì cô cũng chịu không thấu.
Dù sao cô cũng không thể giải thích được tại sao linh hồn Tô Đào Đào này lại xuyên vào c-ơ th-ể Tô Đào Đào kia.
Tóm lại bây giờ cho dù ông trời có xuống đây thì cô vẫn là Tô Đào Đào, vì vậy chỉ có thể để họ nhanh ch.óng thích nghi với Tô Đào Đào hiện tại.
Chu Linh Lan nghe cô nói xong thì mắt đã đỏ hoe, không ngừng gật đầu:
“Được, được, được, mẹ biết nỗi khổ của con, con không có lỗi với chúng ta, là Chinh Đồ nhà ta có lỗi với con.
Sau này cả nhà chúng ta đều sống thật tốt, mọi người đều bình an vô sự."
Phó Viễn Hàng thì không dễ bị lừa như vậy.
Cậu nửa tin nửa ngờ, thầm nghĩ chẳng lẽ người chị dâu suốt ngày quấy phá này lại định thay đổi chiêu trò mới để gây chuyện?
Lần này lại định giở trò quỷ gì đây?
Chương 4 Tô Đắc Kỷ tái thế
Tô Đào Đào vốn muốn hỏi kỹ về tình hình của Trần Trần, nhưng nghĩ lại cũng không cần vội vàng lúc này để tránh làm lộ thêm chuyện khác.
Lúc Chu Linh Lan bế bé đi, cô thuận miệng bảo bà mang cả đồ gấp giấy về cho bé chơi.
Chu Linh Lan cười nói:
“Cứ để ở trong phòng con đi, trong phòng mẹ còn nhiều lắm.
Trước đây cha của Chinh Đồ rất thích gấp những thứ này, Chinh Đồ bị ảnh hưởng bởi ông ấy nên cái gì cũng biết gấp, nhưng mẹ vụng về, chỉ học được chút da lông thôi."
