Xuyên Thành Bà Mẹ Cực Phẩm Trong Văn Niên Đại - Chương 5
Cập nhật lúc: 21/02/2026 04:01
Chu Linh Lan vẻ mặt hiền hậu, xoa đầu Trần Trần:
“Trần Trần nhà ta cũng thông minh giống cha nó, dạy một lần là biết ngay."
Trước đây Tô Đào Đào không thích nghe bà lảm nhảm những chuyện này, nói đúng hơn là căn bản không thèm nói chuyện với họ, lúc nào cũng mang vẻ mặt hất mặt lên trời.
Lúc cô có tiền thì lên trấn ăn cơm, cả ngày không chạm mặt nhau cũng là chuyện bình thường.
Lúc không có tiền thì đến giờ cơm mới xuất hiện đúng lúc, ngoài việc kén chọn ra thì là phàn nàn về thức ăn, hoặc là tranh ăn với trẻ con.
Việc nói chuyện một cách ôn hòa như bây giờ thật sự là lần đầu tiên.
Thực ra lúc Tô Đào Đào mới gả vào cũng không phải như vậy.
Nếu cô để lộ bản tính ngay từ đầu thì Phó Chinh Đồ đã không cưới cô.
Nói đi cũng phải nói lại, đúng là sau khi Phó Chinh Đồ đi thì cô mới biến thành thế này.
Đối với sự thay đổi của Tô Đào Đào, Chu Linh Lan vô cùng vui mừng, chỉ sợ cô không được bao lâu lại chứng nào tật nấy.
Tô Đào Đào gật đầu, đúng như cô nghĩ, Trần Trần thông minh hơn nhiều so với những đứa trẻ bình thường.
Tô Đào Đào xoa đầu Trần Trần, bảo bé đi cùng bà nội nghỉ ngơi.
Cô thực ra muốn luôn mang bé bên mình, nhưng hiện tại Trần Trần vẫn còn hơi bài xích cô, cứ từ từ vậy.
Sau khi họ đi hết, việc đầu tiên Tô Đào Đào làm là tìm gương để xem diện mạo của “mình".
Vừa nhìn vào gương cô suýt nữa không cầm chắc gương.
Cuối cùng cô đã biết tại sao Trần Trần lại có thể xinh đẹp đến thế, ít nhất một nửa nhan sắc của Trần Trần là di truyền từ khuôn mặt trong gương này.
Khuôn mặt này lại có vài phần giống với diện mạo kiếp trước của cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, làn da trắng như mỡ đông, sống mũi cao và thẳng.
Tuy nhiên đôi mắt kiếp trước của cô tròn hơn, to hơn, mang lại cảm giác thiếu nữ ngây thơ, còn khuôn mặt trong gương này đúng là Tô Đắc Kỷ tái thế, sở hữu một đôi mắt cáo câu hồn đoạt phách, đuôi mắt hơi xếch lên, chỉ cần khẽ liếc một cái là đã mang theo vạn chủng phong tình đầy quyến rũ.
Hai hàng lông mi dày và dài của Trần Trần chính là di truyền từ nguyên chủ.
Nhưng ở thời đại này, xinh đẹp như thế này không hẳn là một chuyện tốt.
May mà nguyên chủ không biết cách ăn mặc, tết một b.í.m tóc lớn, lại để phần tóc mái rất dày, tinh thần không được tốt nên đã giảm bớt sức công phá của nhan sắc.
Cộng thêm tính cách thật sự quá đáng ghét, cho nên dù cực kỳ xinh đẹp nhưng cũng không đến mức trở thành hồng nhan họa thủy, gây ra những vụ bê bối tình ái nào.
Cô cúi đầu nhìn l.ồ.ng ng-ực phập phồng của mình, lắc lắc hai bên, rồi lại bóp bóp m-ông mình, không biết nên kinh hãi hay vui mừng.
Thật sự là rất biết cách mọc thịt, thức ăn kém như vậy, trên mặt và những chỗ khác không có mấy lạng thịt, ngay cả cái eo sau khi sinh con xong cũng nhỏ nhắn như nắm tay.
Đại khái là thịt toàn thân đều tập trung mọc vào hai chỗ này rồi.
Tô Đào Đào ôm mặt, diện mạo này cộng với vóc dáng này đúng là vừa gợi cảm vừa quyến rũ, nếu cô là đàn ông cũng rất khó lòng không thích.
Hiếm có thì hiếm có thật, nhưng tiếc là sinh nhầm thời đại.
Tô Đào Đào lập tức quyết định giữ nguyên vẻ đờ đẫn này của nguyên chủ, thậm chí có thể dùng chút thủ đoạn để khiến mình trông xấu đi một chút, quê mùa một chút.
Tóm lại không thể để người ta cảm nhận được sự gợi cảm và quyến rũ.
Dù sao trong nhà người già thì già, trẻ thì trẻ, vạn nhất bị tên lưu manh nào đó nhắm trúng thì cô chẳng có lấy một chút khả năng tự vệ nào, rất dễ gây rắc rối, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Tiếp theo, Tô Đào Đào kiểm kê lại tài sản của mình.
Thật sự là nghèo quá đi.
Cô làm theo trí nhớ của nguyên chủ tìm khắp mọi nơi có thể giấu tiền, chỉ tìm thấy được mười ba đồng tám hào năm xu, lại còn tìm thấy trong một chiếc hộp sắt không hay dùng.
Những tờ phiếu rải r-ác cũng chẳng có mấy tờ, phiếu lương thực hay phiếu thịt thì càng chẳng thấy đâu.
Tô Đào Đào dở khóc dở cười, khoản “tiền khổng lồ" này ước chừng là bị nguyên chủ bỏ quên mất rồi.
Ở thời đại này mười ba đồng tám hào năm xu có thể làm được gì?
Có thể mua được mười mấy cân thịt đấy.
Nếu nguyên chủ mà nhớ ra thì làm sao còn để sót lại, sớm đã tiêu sạch sành sanh rồi.
Tô Đào Đào thở dài, dứt khoát dọn dẹp lại căn phòng bừa bộn từ trong ra ngoài một lượt.
Phải nói là nguyên chủ thật sự luộm thuộm.
Cứ lấy cái khăn trải gối mà nói, nó còn đen hơn cả giẻ lau bát, có lẽ cô ta không cho Chu Linh Lan giặt, Chu Linh Lan cũng không dám tùy tiện động vào đồ đạc của cô.
Trên khăn trải gối còn dính một lớp dầu đầu!
Nghĩ đến việc mình đã ngủ trên cái khăn trải gối này lâu như vậy, Tô Đào Đào thầm niệm một trăm lần “vật tư thiếu thốn không được lãng phí lương thực" mới không nôn bát cháo cá vừa ăn ra.
Quần áo cũng vứt lung tung khắp nơi, quần áo bốn mùa xuân hạ thu đông lẫn lộn chất thành một đống.
Tô Đào Đào lục lọi một hồi, so với thời đại mà quần áo trung bình của mỗi người đều có vài miếng vá này, quần áo tốt của cô lại không ít, chỉ là kiểu dáng đủ loại gây nhức mắt.
Thời đại này chẳng phải luôn đề cao sự giản dị mộc mạc sao?
Đào đâu ra mấy bộ quần áo sặc sỡ thế này?
Tô Đào Đào cúi đầu nhìn quần áo mình đang mặc, cũng là hoa hòe hoa sói như đổ bảng màu vào vậy.
Cô lựa tới lựa lui một hồi lâu mới tìm thấy được một bộ quân phục màu xanh và hai chiếc áo sơ mi trắng.
Áo bông to thì mộc mạc, chỉ là loại áo bông quân đội bình thường nhất, trông có vẻ đã có tuổi rồi, ước chừng là mang theo lúc xuống nông thôn.
Tô Đào Đào cầm lên xem thử, có vài chỗ thậm chí đã bị mốc, phía sau túi áo còn cộm lên một miếng.
Tô Đào Đào dùng tay nắn nắn, cảm giác có chút không đúng, không phải cảm giác của bông, giống như là khâu thứ gì đó bên trong.
Cô nghĩ ngợi một hồi, tìm thấy một chiếc kéo rỉ sét, từ từ cắt đường chỉ khâu ra, lấy thứ được khâu bên trong ra xem, nhất thời ngây người...
Chương 5 Một tờ giấy nợ
Khâu sau túi áo lại là một tờ giấy nợ và một bức ảnh đen trắng!
Người khâu thứ này vào áo bông rất cẩn thận, dùng giấy dầu chống thấm bọc lại kỹ càng.
Dù nguyên chủ có yêu sạch sẽ đem giặt áo bông đi chăng nữa thì đồ vật bên trong ước chừng cũng không bị ướt.
Trên giấy nợ ghi rõ tên, ngày tháng năm sinh, địa chỉ nhà chi tiết của người vay, có những người thân trực tiếp nào, vay đồng chí Tô Đông Hán hai trăm đồng vào lúc nào vì lý do gì, thời hạn là hai năm.
Chữ ký của cả hai người và bức ảnh chụp chung chính là vật chứng.
Sau hai năm cộng thêm l-ãi su-ất phải hoàn trả hai trăm năm mươi đồng, khi đến hạn dựa vào giấy nợ và vật chứng để thu tiền, có thể không cần chính chủ.
Ngoài chữ ký của cả hai bên cho vay và vay tiền, còn có thêm chữ ký của hai người làm chứng, đều đã ấn dấu tay đỏ.
Có thể nói người viết tờ giấy nợ này suy nghĩ vô cùng c.h.ặ.t chẽ.
Ngày tháng trên giấy nợ đã từ hơn ba năm trước, tức là chuyện xảy ra không lâu trước khi nguyên chủ xuống nông thôn.
Tô Đào Đào cố gắng nhớ lại, trong sách dường như không viết đến đoạn này.
Chắc là sau khi nguyên chủ về thành phố cũng không phát hiện ra tờ giấy nợ được khâu trong áo bông.
Bởi vì cô xuyên không tới đây, đưa ra lựa chọn khác với nguyên chủ dẫn đến sự phát triển của cốt truyện có sự sai lệch rất lớn.
Có thể nói ngoài những người hay sự việc tồn tại khách quan ra, cốt truyện nguyên tác đã không còn giá trị tham khảo nhiều nữa.
