Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 11

Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:02

"Còn nữa, giống như mẹ con đã nói, con thực sự còn trẻ. Trẻ như vậy không nên cứ sống cả đời như thế này. Mẹ đã nếm trải cái khổ này rồi nên cũng không hy vọng con thực sự vì Văn Tùng mà không tái giá. Nếu gặp được người phù hợp con có thể thử xem sao. Đến lúc đó con cũng không cần lo lắng cho An An, mẹ sẽ chăm sóc tốt cho nó."

"Chỉ là mẹ hơi ích kỷ một chút, muốn hỏi con xem liệu trong hai năm tới con có thể khoan tính đến chuyện tái giá được không? Đợi hai năm nữa rồi hãy tính? An An còn nhỏ, nó vừa mới mất cha, nếu con lại tái giá ngay, mẹ sợ nó nhất thời không chấp nhận được. Với lại mẹ nói lời này hơi khó nghe, mẹ luôn cảm thấy đối tượng tái giá mà thông gia tìm cho con, con nên cân nhắc thêm một chút, chưa chắc đã phù hợp với con đâu."

Bà nói rất uyển chuyển nhưng thực chất là đang nhắc nhở Vân Thanh Hoan.

Vợ chồng Vân Vĩnh và Trần Phán Đệ là hạng người thấy tiền là sáng mắt. Đối tượng tái giá mà họ chọn cho cô chắc chắn là xem nhà nào đưa tiền sính lễ cao chứ không chú trọng nhân phẩm.

Nói một câu khó nghe, nếu người ta sẵn sàng bỏ ra số tiền sính lễ cao để cưới một người phụ nữ đã qua một đời chồng, thì người đàn ông đó chắc chắn có ít nhiều khuyết điểm.

Nếu không thì với số sính lễ đó người ta hoàn toàn có thể cưới được một cô gái còn trinh trắng rồi, chẳng đến mức đến giờ vẫn chưa kết hôn.

Vân Thanh Hoan nghe xong vô cùng cảm kích. Cô nắm c.h.ặ.t lấy tay Lưu Ngọc Chi: "Mẹ, con biết mẹ vì tốt cho con. Mẹ yên tâm, con chưa từng nghĩ đến chuyện tái giá. Chỉ có ở trong ngôi nhà này con mới cảm thấy ấm áp, vậy nên sao con nỡ rời xa nơi này được? Con cũng sẽ không nghe theo lời cha mẹ đẻ của mình đâu, con biết họ vì tiền chắc chắn sẽ bán đứng con."

"Mẹ, sau này con cứ ăn vạ ở chỗ mẹ thôi, mẹ sẽ không chê con phiền mà đuổi con đi chứ?"

Cuối cùng, để làm dịu bầu không khí, cô làm nũng nhìn Lưu Ngọc Chi.

Quả nhiên, nét mặt Lưu Ngọc Chi dịu lại, vẻ nặng nề tan biến, bà mỉm cười nói: "Sao có thể chứ? Chỉ cần con tình nguyện ở lại ngôi nhà này, đây mãi mãi là nhà của con. Mẹ, An An và Nại Hàn sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho con."

Hai người đang trò chuyện thì Bách Nại Hàn và An An bước vào. An An vẫn ở phía sau đẩy xe lăn cho chú.

Thấy trời đã tối hẳn, Vân Thanh Hoan liếc nhìn Bách Cẩm An, chợt nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng: buổi tối hình như cô phải ngủ cùng với "nhóc con" này.

Nhìn thấy bộ quần áo bẩn thỉu trên người An An, Vân Thanh Hoan đột nhiên nói: "Mẹ, để con đi đun thêm ít nước nóng. Sẵn tiện trời cũng không lạnh lắm, con định tắm cho An An."

Tiện thể cô cũng muốn lau người và thay quần áo.

Lúc nãy cô sờ lên đầu thấy tóc cũng đã bết bát rồi, dính dính rất khó chịu.

Lưu Ngọc Chi biết con dâu là người yêu sạch sẽ, liền đáp: "Được, để mẹ đi đun nước."

Bà cũng không để Vân Thanh Hoan phải động vào củi lửa.

Bếp lò đun nước rất nhanh, chỉ hơn mười phút một nồi nước sôi lớn đã sẵn sàng. Vân Thanh Hoan kéo An An đi gội đầu trước.

Thời này làm gì có dầu gội đầu, toàn dùng quả bồ kết. Lúc nãy Lưu Ngọc Chi đã giã nát bồ kết, lại cho thêm ít tro bếp vào để khử dầu. Đó đều là những thứ gội đầu thuần tự nhiên, còn tốt hơn cả một số loại dầu gội sau này.

Chỉ là Vân Thanh Hoan dùng chưa quen lắm.

Đầu tiên cô gội đầu cho nhóc con này, sau đó lấy khăn lau khô. Cô còn mang một chậu nước vào nhà chính định tắm cho cậu bé. Kết quả là khi Vân Thanh Hoan định cởi quần áo cho đứa trẻ, An An lại ôm khư khư quần áo, c.h.ế.t sống không cho cô cởi.

"Mẹ ơi, con tự tắm được ạ."

Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng: "Mọi người bảo con là con trai rồi." Cậu bé ngẩng đầu nhìn Vân Thanh Hoan, vô cùng trịnh trọng: "Mẹ ơi, hai chúng ta nam nữ có biệt!"

Vân Thanh Hoan nhìn bộ dạng đó của cậu bé, không nhịn được "phì" một tiếng bật cười: "Con học ở đâu cách nói đó thế? Mẹ là mẹ của con, trước mặt mẹ thì làm gì có chuyện nam nữ có biệt? Với lại chỗ nào trên người con mà mẹ chưa nhìn thấy chứ?"

Câu nói này có chút hơi "lưu manh" rồi. Nhóc con thẹn đến mức mặt đỏ lựng, nắm c.h.ặ.t lấy quần áo nhất quyết không buông tay: "Mẹ!"

Tiếng gọi to hơn hẳn.

Vân Thanh Hoan biết cậu bé vừa thẹn vừa giận nên không trêu nữa: "Chuyện nam nữ có biệt này của con là đúng đấy, ra ngoài nhất định phải chú ý. Nhưng An An này, người con hơi bẩn, phía sau lưng con cũng không với tới được, không rửa sạch thì làm sao bây giờ?"

An An nghe vậy thì thả lỏng ra, lông mày nghi hoặc nhướng lên: "Vậy thì phải làm sao ạ?"

Cậu bé không muốn để mẹ kỳ cọ cho mình.

"Để mẹ đi gọi chú kỳ cọ cho con. Hôm nay con phải tắm rửa thật sạch sẽ mới được ngủ cùng mẹ, biết chưa?"

Lúc nãy cô đã thay ga trải giường và vỏ gối, dự định ngày mai sẽ đem chăn đi phơi, rồi giặt sạch vỏ gối ga giường bẩn.

Vậy nên hiện tại giường đang rất sạch sẽ, cô không cho phép nhóc con này làm bẩn giường nữa.

"Dạ vâng." An An ngoan ngoãn gật đầu.

Vân Thanh Hoan ra khỏi cửa, thấy ánh nến trong căn phòng phía Tây vẫn sáng, chắc là Bách Nại Hàn chưa ngủ. Cô đi tới gõ cửa.

Động tác bên trong im bặt, sau đó truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông: "Ai đó?"

Giọng nói còn có chút hổn hển.

Vân Thanh Hoan cảm thấy kinh ngạc, anh ta đang làm gì trong phòng vậy?

"Là con, Thanh Hoan đây ạ."

"Chị dâu?" Tiếng sột soạt vang lên, tiếp đó là tiếng bánh xe lăn lăn trên mặt đất. Khi âm thanh đến gần, cánh cửa "cạch" một tiếng được mở ra từ bên trong.

Chương 11 Không tự nhiên

Vân Thanh Hoan cúi đầu nhìn xuống, thấy tóc của người đàn ông ướt đẫm mồ hôi dính bết vào nhau, trên mặt là những giọt mồ hôi to như hạt đậu. Anh mặc chiếc áo ba lỗ, bên dưới lớp áo lộ ra những đường nét cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh, cánh tay để trần lại càng thêm vạm vỡ.

Chiếc áo ba lỗ có thể thấy rõ là đã ướt đẫm mồ hôi một mảng lớn. Cả người anh toát lên vẻ mạnh mẽ và quyến rũ sau khi vận động.

Vân Thanh Hoan nhìn đến ngẩn ngơ. Cô từng gặp qua đủ kiểu đàn ông trong giới giải trí, trong đó không thiếu những người tập thể hình có cơ bụng tám múi, nhưng thực sự cô chưa từng thấy ai giống như Bách Nại Hàn.

Rõ ràng lúc mặc áo dài tay thì cảm thấy anh khá gầy gò. Lúc đó trong lòng cô còn thắc mắc người này trông thư sinh yếu đuối thế kia, làm sao có thể đi lính bao nhiêu năm lại còn lập được nhiều chiến công như vậy?

Mặc dù nói vậy có chút nhìn mặt mà bắt hình dong.

Nhưng lúc này, nhìn thấy khối cơ bắp rắn chắc ẩn giấu dưới lớp áo kia, cô lập tức thấy suy nghĩ đó của mình thật quá thiển cận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.