Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 12
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:02
Trong lòng suy nghĩ m.ô.n.g lung nhưng ngoài mặt Vân Thanh Hoan vẫn tỏ ra rất thản nhiên.
Thậm chí cô còn có thể đường hoàng nhìn Bách Nại Hàn mà hỏi: "Nại Hàn, chú đang tập thể d.ụ.c à?"
Bách Nại Hàn nghe vậy thì gật đầu, lấy tay quẹt mồ hôi trên trán: "Tôi đang tập phục hồi chức năng. Bác sĩ bảo lúc rảnh rỗi tôi có thể tập luyện thêm, như vậy đôi chân sẽ nhanh bình phục hơn. Đúng rồi chị dâu, chị tìm tôi có việc gì không?"
"Đúng là có việc. Chú có thể giúp tôi kỳ cọ cho An An một chút được không? Thằng bé tuy nhỏ nhưng đã biết xấu hổ rồi, nhất quyết không để tôi kỳ cọ cho. Hồi trước lúc cha nó còn ở nhà toàn là cha nó làm việc này thôi."
Câu nói này vừa thốt ra, cả hai người bỗng chốc im lặng.
Cái c.h.ế.t của Bách Văn Tùng là nỗi đau không thể che giấu của gia đình này.
Vân Thanh Hoan có ký ức của nguyên chủ, cô biết Bách Văn Tùng là một người đàn ông rất tốt.
Thật sự rất đáng tiếc khi anh ấy lại rời bỏ thế gian bằng cách đó.
"Vâng." Một lúc sau, Bách Nại Hàn lên tiếng đáp lại: "Chị dâu, chị đừng lo lắng cho An An, tôi sẽ kỳ cọ cho nó."
Vân Thanh Hoan thấy anh đồng ý thì mỉm cười: "Cảm ơn chú."
Ở đây có chút gượng gạo nên cô gật đầu với anh rồi quay người định rời đi.
Lúc rời đi, ánh mắt cô vô tình quét qua căn phòng phía sau người đàn ông. Đồ đạc bên trong bày biện vô cùng đơn giản, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn viết và một chiếc vali lớn đặt trên mặt đất.
Chiếc chăn trên giường cũng được gấp lại vuông vức như khối đậu phụ. Vỏ chăn đã giặt đến bạc màu, còn vá thêm vài miếng. Có thể thấy chiếc chăn này đã rất cũ kỹ, mang đậm dấu ấn thời gian, không biết anh đã đắp bao nhiêu năm rồi.
So với chiếc chăn mới làm vài năm trên giường cô, trông nó cứng ngắc và chẳng ấm áp là bao.
Chỉ nhìn qua một cái cô đã thu hồi tầm mắt, sau đó chạy vào bếp múc nước, định về phòng mình tắm rửa trước rồi mới gội đầu, nếu không lát nữa nhóc con tắm xong vào phòng cô sẽ không tiện tắm.
Vừa vào đến bếp cầm lấy thùng gỗ, Lưu Ngọc Chi đã đoán được ý định của cô, bà không nhịn được cười, cùng cô xách nước: "Con cứ thong thả mà tắm, lát nữa nếu An An tắm xong thì cứ để nó ngủ cùng chú nó."
"Vâng." Vân Thanh Hoan ngẩn ra.
Đột nhiên từ ký ức của nguyên chủ cô biết được mấy ngày nay An An dường như không ngủ cùng mẹ.
Vì nguyên chủ đang bị bệnh, cộng thêm việc có chút oán hận với An An, hễ nhìn thấy con là lại dễ nổi giận nên Lưu Ngọc Chi đã để Bách Nại Hàn đưa đứa trẻ đi ngủ cùng.
Hai người người một thùng, người một xô xách nước vào phòng đổ vào chậu. Vân Thanh Hoan sức lực yếu, xách nửa thùng nước thôi cũng đã thấy vất vả lắm rồi. Đến khi xách xong nước tắm, cô đã thở hổn hển.
Trong lòng cô vẫn chưa thích nghi được. Cô vốn lớn lên trong gian khổ, trước đây từng làm thêm ở phòng tập boxing. Lúc đóng phim, các cảnh võ thuật người khác đều dùng đóng thế, chỉ có cô là tự mình thực hiện. Nếu không thì cũng chẳng để kẻ xấu có cơ hội ra tay với dây cáp treo, khiến cô gặp nạn. Vậy nên Vân Thanh Hoan tuy trông xinh đẹp, mang khí chất thoát tục nhưng thực chất sức lực khá lớn, mấy việc nhà cô đều làm rất tốt.
Giờ đột nhiên sức lực trở nên yếu ớt, cô thực sự không quen chút nào.
Trong lòng cô thầm hạ quyết tâm: thời đại này con gái mà sức yếu thì không phải chuyện tốt, đặc biệt là hiện tại hoàn cảnh của cô không mấy khả quan, ai biết được liệu có gặp phải nguy hiểm gì không. Vẫn là tự mình có sức lực thì mới có cảm giác an toàn, cũng sẽ không bị động như vậy. Thế nên, việc tập luyện nhất định phải bắt đầu ngay.
Đổ nước xong, Lưu Ngọc Chi với tư cách là mẹ chồng vô cùng chu đáo, bà khép cửa lại giúp cô: "Con cứ yên tâm mà tắm, sẵn tiện cũng gột rửa hết những điều xui xẻo thời gian qua đi, sau này ngày tháng nhất định sẽ càng ngày càng tốt đẹp."
Nguyên chủ đã nằm trên giường mấy ngày rồi. Tuy trời không quá nóng nhưng trên người vẫn có mùi lạ nhàn nhạt, cô đã sớm không chịu nổi nữa.
Cô chốt cửa từ bên trong, sau đó mới tìm trong tủ quần áo của nguyên chủ một bộ đồ cotton có vài miếng vá để mặc làm đồ ngủ. Tuy kiểu dáng trông hơi xấu nhưng sờ vào rất thoải mái.
Sau đó cô bắt đầu kỳ cọ. Trên người thực sự hơi bẩn, cô kỳ ra được không ít ghét, kỳ đến mức da đỏ ửng lên.
Đang tắm táp hăng say thì An An chắc là đã rửa ráy xong, chạy bịch bịch tới còn đẩy cửa. Cánh cửa "két" một tiếng nhưng không mở ra được: "Mẹ ơi, con tắm xong rồi ạ!"
Giọng nói vui sướng, lại có chút tự hào, rõ ràng là muốn để Vân Thanh Hoan khen ngợi mình.
Có lẽ vì lần đầu không đẩy được cửa nên cậu bé lại thử thêm vài lần nữa: "Mẹ ơi, mẹ khóa cửa làm gì thế ạ?"
Giọng điệu tò mò, cậu bé còn muốn ghé sát mắt vào khe cửa tìm cô.
Vân Thanh Hoan giật nảy mình. May mà chậu tắm khá cao, cô ngồi bên trong vừa vặn che đến vai, lờ mờ che đi những bộ phận quan trọng.
Cái chính là cô còn nghe thấy tiếng bánh xe lăn trên mặt đất ở phía sau đứa trẻ, rõ ràng là chú chồng Bách Nại Hàn cũng đã tới.
Sợ mình không lên tiếng thì đứa trẻ này còn gõ cửa tiếp, cô vội nói: "An An, mẹ đang tắm, con chờ ở ngoài một lát, mẹ xong ngay đây."
Vừa nói cô vừa vội vàng đứng dậy lấy khăn lau nước, tiếng nước chảy róc rách lập tức truyền ra bên ngoài.
Bách Nại Hàn nghe thấy vậy thì tự giác dừng xe lăn lại, nói với An An: "Cháu đợi ở đây nhé, chú vào phòng trước đây."
"Chú ơi, chú chơi với cháu một lát được không ạ?" Bách Cẩm An đã chạy từ cửa lại, nhìn anh với ánh mắt mong chờ. Lúc nãy chú kỳ cọ cho cậu, lực đạo giống hệt như cha cậu vậy.
Nghĩ đến việc không bao giờ được gặp lại cha nữa, đôi mắt nhỏ của An An thoáng hiện vẻ u buồn, ánh mắt nhìn Bách Nại Hàn lại càng thêm khẩn cầu.
Bách Nại Hàn liếc nhìn cậu bé, bên tai tiếng nước chảy róc rách kia truyền đến rõ mồn một. Anh nắm tay thành nắm đ.ấ.m đặt lên môi ho khẽ một tiếng để che giấu sự lúng túng của mình: "Cũng được, vậy chúng ta ra ngoài cổng chơi."
"Dạ!" An An vừa tắm xong chẳng thấy buồn ngủ chút nào, ngược lại cả người càng thêm phấn chấn, vội vàng đi theo sau đẩy xe lăn cho Bách Nại Hàn như sợ anh đổi ý.
Trong khi đó ở gian nhà phía Đông, Vân Thanh Hoan nghe thấy bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa, không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.
Lúc tắm thì không thấy gì, nhưng vừa nghĩ đến việc tiếng nước có thể bị người đàn ông bên ngoài kia nghe thấy rõ ràng là cô lại thấy không tự nhiên chút nào, ngay cả động tác lau người cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
