Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 266
Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:31
Cố Minh Lượng lúc đó đã nói những lời đường mật rất lâu, đối với cô ta quả thực là nghe lời răm rắp, nói không ít lời tốt đẹp.
Hạ Vũ Hoa chìm đắm trong tấm lưới tình mà anh ta dệt nên, chẳng hề nhận ra sự lạnh lùng trong mắt Cố Minh Lượng, chỉ cảm thấy Cố Minh Lượng giỏi giang như vậy, thi đỗ đại học rồi mà vẫn thương cô ta, thương con như thế.
Chẳng giống như đám thanh niên tri thức trong làng, cứ hễ thi đỗ đại học là đòi ly hôn.
Tuy nhiên, Cố Minh Lượng mang tiền rời đi vào ngày hôm sau, rồi không bao giờ trở lại nữa.
Mà chuyện cô ta trộm tiền nhà cũng bị bại lộ, đó là toàn bộ tiền bạc của cả gia đình, chị dâu cô ta hoàn toàn trở mặt, đòi chia gia đình, đồng thời muốn đuổi cô ta và con ra khỏi nhà.
Người mẹ bình thường đặc biệt cưng chiều cô ta cũng im lặng không nói gì, chỉ biết lau nước mắt.
Cuối cùng, Hạ Vũ Hoa vẫn rời khỏi nhà mình, mang theo con đi tìm Cố Minh Lượng, cô ta tìm đến trường đại học của Cố Minh Lượng, nhưng phát hiện trong trường đó căn bản không có anh ta, lúc này mới nhận ra e rằng ngay cả việc thi đỗ trường nào, anh ta cũng đã lừa cô ta, chính là để phòng hờ sau khi sự việc vỡ lở, cô ta sẽ đi tìm anh ta.
Mà quê quán của Cố Minh Lượng, cô ta chỉ biết địa chỉ đại khái, vị trí cụ thể cũng không rõ.
Nghĩ lại bao nhiêu năm nay, Cố Minh Lượng vẫn luôn đề phòng cô ta.
Sau đó, cô ta mang theo con lang thang hai năm, không có tiền thì làm việc chân tay kiếm tiền, nhưng lúc đó vừa mới cải cách mở cửa không lâu, khắp nơi vẫn còn khá hỗn loạn, cô ta cũng chỉ là một cô gái mới từ nông thôn lên thành phố, chẳng có kiến thức, cũng chẳng có kỹ năng gì, không kiếm được bao nhiêu tiền.
Thậm chí, còn có vài gã đàn ông thấy cô ta có vài phần nhan sắc liền động tay động chân, lúc đầu Hạ Vũ Hoa còn phản kháng, nhưng những gã đàn ông đó đâu có dễ trêu, trực tiếp kéo cô ta vào con hẻm nhỏ cưỡng bức.
Cưỡng bức xong thì cười hì hì kéo quần lên, ném cho cô ta vài đồng bạc rồi bỏ đi, trước khi đi còn mắng cô ta là đồ lăng loàn.
Sau đó, Hạ Vũ Hoa cũng không còn giữ vững giới hạn nữa, dù sao thì chỉ cần dạng chân ra cho người ta ngủ thực sự được coi là cách kiếm tiền khá nhanh.
Mấy năm đó cô ta dựa vào việc làm gái đứng đường mà kiếm được không ít tiền, nhưng con người khi kiếm được nhiều tiền hơn thì chi tiêu cũng sẽ tăng lên, dù sao cô ta cũng đột ngột từ nông thôn lên thành phố, sự phồn hoa phú quý tự nhiên cũng làm mờ mắt cô ta.
Mà một đứa con trai lớn lên trong môi trường như vậy, có thể tưởng tượng được sẽ biến thành dáng vẻ gì, tuổi còn nhỏ lông cánh chưa đủ đã trộm tiền của cô ta đi ngủ với đàn bà, thậm chí còn dính vào thói c.ờ b.ạ.c, ăn uống chơi bời đ.á.n.h bạc, đó thực sự là những hành vi cực kỳ đốt tiền.
Hạ Vũ Hoa căn bản không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy cho con trai phung phí.
Lúc này cậu con trai đã lớn tướng, cũng không coi Hạ Vũ Hoa là mẹ ruột, thậm chí còn tự mình kéo khách cho mẹ, chính là muốn kiếm thêm chút tiền.
Nếu kiếm được ít tiền, nó còn trách mẹ hầu hạ đàn ông không đủ tận lực.
Đối với Hạ Vũ Hoa thì không đ.á.n.h cũng mắng.
Nhưng Hạ Vũ Hoa có cách nào chứ? Làm gái đứng đường bao nhiêu năm, cô ta sớm đã mang một thân bệnh phụ khoa, tái đi tái lại mãi không khỏi, vả lại cô ta cũng đã già nua xấu xí.
Đám đàn ông đó cầm cùng một số tiền có thể tìm được những cô gái trẻ trung xinh đẹp hơn, mắc gì phải tìm đến cô ta?
Cho nên để có thể kiếm được nhiều tiền hơn, cô ta chỉ có thể lấy những lão già bốn mươi năm mươi tuổi làm mục tiêu, kiếm ít đi một chút, lấy số lượng bù chất lượng, để tiếp những gã đàn ông tầng lớp thấp nhất của xã hội.
Chỉ là cứ như vậy, cơ thể cô ta ngày càng tồi tệ.
Đến sau này, cô ta không kiếm được tiền nữa, con trai cô ta trực tiếp bỏ rơi cô ta, đi lừa những cô gái trẻ từ nông thôn lên để đi khách nuôi sống bản thân.
Chương 228 Rốt cuộc có chỗ nào không đúng?
Còn Hạ Vũ Hoa chỉ có thể co quắp trong căn phòng trọ rẻ tiền, âm thầm chờ c.h.ế.t vì bệnh tật, cô ta ngay cả tiền đi bệnh viện khám bệnh uống t.h.u.ố.c cũng không có.
Sau đó, lúc đi nhặt rác cô ta vậy mà đã gặp được Cố Minh Lượng, người nọ đang nắm tay một người phụ nữ xinh đẹp khoảng ba mươi tuổi, bên cạnh người phụ nữ còn có một cậu bé vài tuổi.
Cả gia đình trông mới hạnh phúc làm sao.
Lúc đi qua người Hạ Vũ Hoa, Cố Minh Lượng không hề nhận ra cô ta.
Hạ Vũ Hoa thì đã tức đến mức răng đ.á.n.h vào nhau lập cập, Cố Minh Lượng đã bỏ rơi cô ta và con trai, còn cuỗm sạch tiền của nhà họ Hạ, giờ đây lại cưới vợ sinh con khác, sống cuộc đời của một người thành đạt trong mắt người ngoài, sống hào nhoáng rực rỡ như thế, trong khi cô ta lại như con chuột dưới rãnh nước bẩn, bảo cô ta làm sao không hận cho được?
Nhưng cô ta đứng trên phố, qua cửa kính đối diện có thể thấy rõ vẻ nhếch nhác đầu bù tóc rối của mình, đến nỗi cô ta ngay cả dũng khí bước lên chất vấn Cố Minh Lượng cũng không có, thậm chí còn muốn bịt mặt chạy mau, chỉ sợ có người nhận ra mình.
Nhưng cô ta lại va phải một chiếc xe trong quá trình bỏ chạy, chiếc xe đó tuy kịp thời dừng lại, nhưng cô ta vẫn bị thương ở chân.
Cô ta không còn tâm trí nghĩ xem vết thương ở chân mình nghiêm trọng đến mức nào, một lòng chỉ muốn bịt mặt chạy mau, chỉ sợ Cố Minh Lượng đang đi phía trước chú ý tới bên này.
Đáng tiếc, cửa xe bị mở ra, tài xế xuống xe thấy cô ta bị thương, muốn đưa cô ta đi bệnh viện.
Cô ta giãy giụa không muốn đi, nhưng đi được vài bước thì chân đau đến không đi nổi nữa.
Cô ta lăn lộn nơi phong hoa tuyết nguyệt nhiều năm, cũng biết vài loại xe sang, cho nên cô ta liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc xe đ.â.m mình trị giá hơn một triệu tệ, hơn một triệu tệ của những năm tám mươi chín mươi, thế thì còn gì xa hoa bằng!
Phải biết rằng lúc đó rất nhiều gia đình ngay cả mười nghìn tệ tiền tiết kiệm cũng không lấy ra nổi.
Trong lúc cô ta đang giãy giụa, cửa sau của xe được mở ra, từ bên trong bước xuống một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, người nọ khoảng ngoài ba mươi tuổi, nhưng vẫn anh tuấn cao ráo.
Anh ta nhàn nhạt nói: "Đưa đi bệnh viện đi, phí điều trị sau này chúng ta trả, đừng làm trễ giờ họp."
"Vâng, ông chủ."
Tài xế vội vàng đáp một tiếng, sau đó gọi điện thoại liên lạc người.
Mà Hạ Vũ Hoa nghe thấy giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ này, sớm đã ngây dại.
Cô ta ngẩn ngơ ngẩng đầu, liền nhìn thấy người đàn ông thanh tú trong ký ức, cả người lạnh lùng nhìn mình, ánh mắt băng giá và xa lạ.
Anh không nhận ra mình.
Hạ Vũ Hoa vừa may mắn vừa bi ai cúi đầu, che đi khuôn mặt mình.
Sau đó, cô ta được đưa tới bệnh viện, ăn uống đều do người đó lo liệu.
Cũng chính lúc này, cô ta mới bắt đầu mở tivi tìm kiếm thông tin về người này, lúc này mới biết anh đã sớm là ông chủ của một công ty niêm yết, cả đời không cưới vợ, nuôi nấng cháu trai.
