Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 267

Cập nhật lúc: 27/01/2026 10:31

Trong lòng vừa mừng vừa hối hận, cảm thấy Bách Nại Hàn chắc chắn vẫn không quên được mình, cho nên bao nhiêu năm nay mới luôn không cưới ai.

Cô ta nửa đời phiêu bạt, lúc sắp c.h.ế.t lại được hưởng một đoạn thời gian hạnh phúc bình yên hóa ra cũng là nhờ cả vào anh.

Anh trả viện phí cho cô ta, còn thuê một người giúp việc qua chăm sóc cô ta, đáng tiếc là cơ thể cô ta sớm đã bị vắt kiệt, trong sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng cực độ này lại càng làm suy kiệt thân thể, ở bệnh viện hơn ba tháng thì qua đời.

Trước khi c.h.ế.t, cô ta còn thấy đứa con trai không ra gì của mình chạy tới làm loạn, nói là đ.â.m trúng mẹ đẻ mình thì phải bồi thường tiền.

Nhất thời uất khí bốc lên, sợ đứa con trai khốn nạn của mình làm loạn quá lớn khiến Bách Nại Hàn nhận ra mình, sau đó trực tiếp không thở nổi, c.h.ế.t luôn.

Trước khi c.h.ế.t cô ta nguyền rủa con trai mình, chỉ mong Bách Nại Hàn ngàn vạn lần đừng nhận ra mình chính là Hạ Vũ Hoa, không muốn phá hỏng hình tượng của mình trong lòng anh, lại hối hận mình không có mắt nhìn, nhầm mắt cá thành ngọc trai, cũng là đáng đời cô ta khổ sở cả một đời.

Cô ta chỉ hy vọng nếu có kiếp sau, cô ta nhất định sẽ không hủy hôn với Bách Nại Hàn, nhất định sẽ sống thật tốt với anh, sinh thêm hai ba đứa con nữa.

Rồi vừa tỉnh lại một cái, cô ta phát hiện mình đã quay về mười lăm năm trước, mừng đến mức lúc đó cô ta chỉ muốn rút ngay ống truyền dịch để về tìm Bách Nại Hàn.

Nói với anh rằng, cô ta thích anh, hai người sau này sẽ sống thật tốt, cô ta cũng sẽ đối xử tốt với cháu trai Bách Cẩm An của anh, coi Bách Cẩm An như con đẻ của mình.

Nhưng vừa rút ra, cô ta mới phát hiện có chỗ không đúng, bụng của cô ta vậy mà lại to đến đáng sợ!

Cô ta m.a.n.g t.h.a.i rồi!

Sắc mặt Hạ Vũ Hoa trắng bệch, nhìn người mẹ đẻ đang tiều tụy chăm sóc mình trước mặt, mở miệng hỏi một câu: "Mẹ, giờ là lúc nào rồi ạ?"

Mẹ cô ta cười bảo: "Đứa nhỏ ngốc này, ngay cả khi nào cũng không nhớ nữa à? Giờ là..."

Cô ta không nhớ rõ mẹ mình đã nói gì, trong não vang lên tiếng ong ong, nhất thời vì quá nóng vội mà lại ngất đi lần nữa, bên tai vang lên tiếng kêu thảng thốt của mẹ mình.

Tỉnh lại lần nữa, Hạ Vũ Hoa trưng ra khuôn mặt vô cảm, đôi mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cô ta không hiểu nổi, rõ ràng ông trời đã cho cô ta một cơ hội trọng sinh, tại sao không thể trọng sinh sớm hơn một năm chứ?

Lại để cô ta tới vào thời điểm trớ trêu như thế này, hiện tại, cô ta đã hủy hôn với Bách Nại Hàn rồi, còn bị Cố Minh Lượng dụ dỗ phát sinh quan hệ với anh ta, chưa cưới đã có thai.

Hiện tại, còn hơn một tháng nữa là đứa con vô ơn kia sẽ chào đời.

Bây giờ, trong mắt Bách Nại Hàn, ấn tượng đối với cô ta chắc chắn cực kỳ tệ.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Hạ Vũ Hoa càng thêm trắng bệch.

Thấy sắc mặt cô ta rất kém, mẹ cô ta lo lắng, bèn ở lại bệnh viện thêm hai ngày nữa.

Cũng trong hai ngày này, Hạ Vũ Hoa đột nhiên nghĩ thông suốt rồi, cô ta hoảng cái gì chứ, Bách Nại Hàn thích cô ta như vậy, sau khi hủy hôn với cô ta cũng không cưới thêm ai khác, hiện tại mình đã quay về rồi, cho dù là mang theo con, Bách Nại Hàn chắc chắn cũng sẽ chấp nhận mình thôi.

Chỉ là cô ta phải tốn chút công sức để Bách Nại Hàn tiếp nhận mình lần nữa.

Làm một phen xây dựng tâm lý xong, đúng lúc sức khỏe cũng hồi phục kha khá, Hạ Vũ Hoa được đẩy về nhà, khoảnh khắc tới đầu làng nhìn thấy Vân Thanh Hoan, não cô ta bỗng mụ mẫm, sao cô vẫn còn ở đây?

Chẳng lẽ Vân Thanh Hoan không bị bố mẹ cô đưa đi tái giá, không lâu sau sẽ truyền tới tin tức một xác hai mạng sao?

Đầu óc Hạ Vũ Hoa rối bời, trực giác mách bảo nhiều chuyện đã không giống với kiếp trước nữa, trong lòng hoảng hốt, ký ức của kiếp này đột nhiên ùa về.

Mặt cô ta tái nhạt, đột nhiên nhớ ra Bách Nại Hàn vậy mà đã kết hôn với chị dâu của mình là Vân Thanh Hoan!

Hơn nữa, đã kết hôn được nửa năm rồi!

Rốt cuộc là có chỗ nào không đúng?!

Khoảnh khắc đó, cô ta nhìn chằm chằm Vân Thanh Hoan, đầy vẻ hận thù, cảm thấy chính cô đã cướp đi người đàn ông của mình.

Hơn một tháng sau đó, vì bụng quá to, lại vừa bị thương nên không tiện đi lại ra ngoài, nhưng Hạ Vũ Hoa đã nghĩ kỹ rồi, cho dù Bách Nại Hàn có cưới Vân Thanh Hoan thì đã sao chứ?

Anh ấy đâu có yêu Vân Thanh Hoan.

Cưới cô chắc cũng chỉ là muốn để cháu trai nhỏ của mình có một gia đình trọn vẹn thôi.

Chính mình đã làm anh ấy hoàn toàn đau lòng nên anh ấy mới buông xuôi mà tùy tiện cưới đại một người đàn bà.

Chỉ cần kiếp này cô ta đối xử tốt với Bách Nại Hàn, anh nhất định sẽ ly hôn với Vân Thanh Hoan để ở bên cô ta lần nữa!

Dường như để chứng minh Bách Nại Hàn không thích Vân Thanh Hoan, cô ta ở trong nhà tìm cách dò hỏi tin tức về Bách Nại Hàn, đợi đến khi biết hai người này kết hôn được nửa năm rồi mà bụng Vân Thanh Hoan vẫn chưa có động tĩnh gì, liền lập tức mím môi cười rộ lên.

Ha ha ha!

Cô ta biết ngay mà, Bách Nại Hàn căn bản chưa hề chạm vào con tiện nhân Vân Thanh Hoan đó!

Cô ta biết ngay, cô ta biết ngay mà!

Nụ cười của Hạ Vũ Hoa nhất thời có chút điên cuồng, dọa mẹ cô ta sợ đến mức không nhịn được mà lùi lại vài bước.

Chương 229 Họ có thể dùng tiền mua

Vân Thanh Hoan đã về đến nhà thì không hề biết Hạ Vũ Hoa đang nghĩ gì.

Chỉ cảm thấy ánh mắt của Hạ Vũ Hoa nhìn mình hôm nay có chút kỳ lạ, nhưng cô vốn không phải người hay nghĩ ngợi nhiều, tham gia tiệc bách nhật cả buổi sáng, lại còn giúp làm việc nên sớm đã mệt rã rời, định đi ngủ trưa một lúc.

Vừa nằm xuống giường, cửa đã bị gõ vang, bên ngoài truyền tới giọng nói của An An: "Mẹ ơi, con có thể vào được không ạ?"

Vân Thanh Hoan đáp một tiếng: "Vào đi."

"Kẹt" một tiếng, cửa mở ra, Vân Thanh Hoan thấy An An ôm cái gối nhỏ của mình đi vào: "Mẹ ơi, con có thể ngủ cùng mẹ được không?"

Trong mắt đầy vẻ hy vọng.

Kể từ khi Vân Thanh Hoan kết hôn với Bách Nại Hàn, cậu bé rất hiếm khi được ngủ cùng cô.

Vân Thanh Hoan mỉm cười, vẫy vẫy tay với cậu bé: "Qua đây đi."

Đứa trẻ này năm nay cũng mới bốn tuổi, bám người lớn cũng là chuyện bình thường.

An An hớn hở chạy qua, ôm gối nhỏ leo lên giường, còn đặc biệt đem gối của Bách Nại Hàn bên cạnh đặt sang phía bên kia giường, sau đó đặt gối nhỏ của mình lên, còn vỗ vỗ mấy cái, mãn nguyện nằm xuống ngủ, còn muốn ôm tay cô.

Vân Thanh Hoan mỉm cười, bàn tay kia nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu bé.

Cả hai chìm vào giấc ngủ sâu.

Lúc tỉnh lại lần nữa là bị tiếng động trong sân làm cho tỉnh giấc.

Vân Thanh Hoan vươn đôi cánh tay có chút mỏi nhừ, lúc này mới phát hiện trời bên ngoài đã tối rồi, trong sân truyền tới tiếng Bách Nại Hàn đang nói chuyện với mẹ chồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.