Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 28
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:04
Tóm lại, lúc đó nguyên chủ khao khát tìm kiếm một nơi nương tựa, bèn dứt khoát chạy đến trước mặt Bách Văn Tùng, hỏi anh có đồng ý cưới mình không.
Cuối cùng hai người vừa gặp đã ăn ý mà kết hôn.
Lúc đầu nguyên chủ không có tình cảm với Bách Văn Tùng, chỉ muốn tìm một người để dựa dẫm, về sau Bách Văn Tùng đối xử với cô rất tốt, tình cảm cũng từ từ mà có, hai người cũng dần yên tâm chung sống qua ngày, nhất là sau khi An An chào đời, cuộc sống lại càng thêm ổn định, nhưng không ai ngờ được chỉ mới vài năm ngắn ngủi mà mọi chuyện lại thành ra thế này.
Hai người đều đã qua đời…
Nghĩ đến những chuyện này, ánh mắt Vân Thanh Hoan phức tạp nhìn về hướng Lư Tôn Hoa rời đi, có chút hối hận, biết thế lúc nãy mình nên đ.á.n.h mạnh hơn một chút, nếu không cứ thấy không hả giận.
Cái thứ khốn kiếp này không nên sống trên đời này mới đúng!
Chương 25 Nữ trung hào kiệt
Trong lòng nghĩ vậy nhưng Vân Thanh Hoan cũng không thể thực sự lao tới đ.á.n.h gã thêm trận nữa, chỉ đành lững thững quay người lại.
Kết quả lập tức chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của cậu em chồng.
Vân Thanh Hoan: “…”
Hỏng bét, vừa rồi có phải cô quên mất việc phải giấu mình không?
Cô vờ như tự nhiên nói: “Tôi bảo vừa nãy tôi bị giận quá mất khôn cậu có tin không?”
Cô chớp chớp mắt, vẻ mặt cực kỳ vô tội, thậm chí còn lộ ra vẻ yếu đuối, giống hệt cô con dâu nhỏ yếu đuối trong miệng Lưu Ngọc Chi, hoàn toàn khác hẳn với người phụ nữ hung dữ vừa đ.á.n.h một gã đàn ông trưởng thành lúc nãy.
Nếu không phải Bách Nại Hàn vừa rồi tận mắt chứng kiến thì chắc chắn anh cũng không tin.
Anh không nhịn được che miệng cười khẽ: “Thật không ngờ chị dâu lại là một nữ trung hào kiệt.”
Anh còn giơ ngón tay cái về phía cô.
Vân Thanh Hoan bỗng thấy có chút lúng túng.
Cô vội vàng cười xòa nói: “Cũng không lợi hại như cậu nói đâu, cậu đói rồi phải không? Chúng mình mau về ăn cơm thôi, kẻo lát nữa cơm nguội mất.”
Nói đoạn, cô tiến lên phía trước đẩy xe lăn của anh nhanh ch.óng chạy về hướng nhà mình.
Về đến nhà, Vân Thanh Hoan đột nhiên phát hiện cửa phòng mình đang mở, tim cô thắt lại, không lẽ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này nhà cô lại có trộm sao?
Trong phòng vẫn còn An An đang ngủ, đừng để làm đứa bé sợ hãi.
Cô buông tay khỏi xe lăn: “Nại Hàn, cậu cứ vào ăn cơm trước đi, tôi đi xem An An đã tỉnh chưa.”
Nói xong cô lập tức đẩy cửa bước vào, vừa vào đến nơi đã thấy An An đang kéo chăn lau nước mắt, “Hức hức hức~” tiếng khóc nấc nghẹn ngào.
Vân Thanh Hoan hoảng hốt lao tới: “An An, con làm sao thế?”
Bách Cẩm An đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngẩng cái đầu nhỏ lên khỏi chăn, nhìn thấy Vân Thanh Hoan, cậu bé khóc to hơn: “Mẹ ơi!”
Một tiếng gọi vang trời dậy đất.
Tiếng gọi làm Vân Thanh Hoan nát cả lòng, cô vội tiến lên ôm cậu bé vào lòng: “Sao thế? Đừng sợ, mẹ ở đây rồi.”
Bách Cẩm An nấc cụt một cái, ôm c.h.ặ.t lấy Vân Thanh Hoan: “Mẹ ơi, An An tưởng mẹ không cần An An nữa!”
“An An tìm mãi mà không thấy mẹ đâu cả!”
Lúc thức dậy cậu bé chỉ thấy không gian yên tĩnh lạ thường, không nghe thấy giọng mẹ mình.
Vốn dĩ còn đang ngái ngủ nhưng lập tức tỉnh táo hẳn, An An lạch bạch đôi chân ngắn ngủi xuống giường, cậu bé còn chưa kịp đi giày đã vội vàng mở cửa chạy ra sân.
Vừa chạy vừa gọi: “Mẹ ơi! Mẹ ơi!”
Tiếc là gọi mấy tiếng cũng không có ai thưa.
Trong lòng cậu bé vô cùng hoảng hốt, lại vội vàng gọi chú và bà nội, nhưng cũng không một ai đáp lời.
An An nghĩ đến hôm qua có hai người đến muốn đưa mẹ đi, nên giờ mẹ đã đi rồi sao?
Càng nghĩ cậu bé càng thấy khó chịu, đôi mắt đỏ hoe, lạch bạch đôi chân ngắn lại muốn chạy lên giường.
Biết mẹ yêu sạch sẽ nên cậu bé vẫn đặc biệt lau sạch chân rồi mới lên giường.
Vân Thanh Hoan nghe lời cậu bé nói mà thấy xót xa trong lòng, vỗ vỗ lưng cậu bé: “An An ngoan, sao mẹ lại không cần con được chứ? Yên tâm, mẹ sẽ không rời bỏ con đâu.”
“Thật ạ?” Cậu bé ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ nhìn cô.
Vân Thanh Hoan có chút do dự, nhưng đối mặt với ánh mắt khát cầu của cậu bé, cô vẫn gật đầu: “Yên tâm, trong vòng hai năm tới mẹ sẽ không rời bỏ con đâu.”
Dù sao cậu bé còn nhỏ nên không hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong câu nói của Vân Thanh Hoan.
Nghe vậy cậu bé liền vui mừng trở lại.
Ngoài cửa, Bách Nại Hàn đang định gõ cửa nghe thấy lời này của Vân Thanh Hoan thì hạ tay xuống, sững người một lúc rồi quay xe lăn rời đi.
Anh nghe thấy tiếng khóc của cháu trai nên lo lắng định vào xem thử, không ngờ lại nghe thấy những lời đó của cô.
Anh nở một nụ cười khổ, nhà họ Bách quả thực không thể ích kỷ đòi hỏi cô ở lại, cô có thể khẳng định chắc nịch với đứa bé rằng sẽ ở bên nó thêm hai năm nữa thì đã được coi là có tình có nghĩa rồi.
Vân Thanh Hoan không hề biết những lời mình nói đã bị người khác nghe thấy, dỗ dành An An xong, cô sờ đầu cậu bé thấy trán không còn nóng nữa thì thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi cậu bé còn thấy khó chịu ở đâu không, cậu bé đều ngoan ngoãn lắc đầu.
“Vậy giờ chúng mình đi ăn cơm thôi.”
Nghe thấy ăn cơm, bụng cậu bé phát ra tiếng kêu rồn rột, Vân Thanh Hoan nghe thấy thì cười: “Để mẹ nghe xem nào, là chú mèo tham ăn nào trong bụng đang kêu thế nhỉ?”
Cậu bé đỏ cả mặt, bịt bụng không nói gì.
Cũng không trêu cậu bé thêm nữa, cô thay quần áo và đi giày cho cậu bé rồi dắt đi vào bếp ăn cơm.
An An có lẽ hơi sợ Vân Thanh Hoan sẽ rời đi, dù lúc này cô đã cam đoan tạm thời không đi nhưng cậu bé vẫn cứ bám sát gót cô, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm không rời.
Vân Thanh Hoan biết cậu bé đang thiếu cảm giác an toàn nên cũng không nói gì, cứ để cậu bé bám theo.
Đến nhà bếp, người đàn ông đã dọn sẵn bánh bao nhân rau và các thứ lên bàn, cô bảo anh ăn trước nhưng anh không động đũa, rõ ràng là đang đợi cô.
Cảm giác có người đợi mình ăn cơm khiến lòng Vân Thanh Hoan mềm nhũn lại, cô dịu dàng nói với Bách Nại Hàn: “Nại Hàn, chúng ta ăn cơm thôi, cậu không cần khách sáo đợi tôi đâu, cả nhà đều là người một nhà, không cần câu nệ mấy cái đó.”
Cô dắt đứa nhỏ đến chậu rửa tay bên cạnh rửa tay, có lẽ vì hôm qua Vân Thanh Hoan nói với cậu bé rằng không giữ vệ sinh thì trong bụng sẽ sinh ra sâu nhỏ, nên giờ An An không hề bài xích việc rửa tay, hơn nữa không cần Vân Thanh Hoan nhắc nhở, cậu bé đã tự mình rửa sạch sẽ từng kẽ ngón tay.
