Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 29

Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:04

Vân Thanh Hoan nhìn thấy vậy thì mỉm cười, cảm thấy đứa trẻ này rất dễ dạy bảo.

Bách Nại Hàn cũng nhìn thấy, trên mặt lộ ra nụ cười: “Tôi cũng không vội ăn cơm nên đợi chị một lát, chị cũng đã nói chúng ta là một gia đình mà, cùng ăn cơm mới thấy không khí vui vẻ.”

Vân Thanh Hoan hơi sững người rồi cũng cười, kéo Bách Cẩm An ngồi xuống bên cạnh anh: “Cậu nói đúng, cả nhà cùng ăn cơm mới vui.”

Cô đưa cho anh một cái bánh bao nhân rau, rồi lại đưa cho cậu bé một cái.

Cậu bé vừa nhận lấy mắt đã sáng lên, Vân Thanh Hoan ra hiệu có thể ăn được rồi, cậu bé liền c.ắ.n một miếng thật to, ăn xong mắt càng sáng như sao: “Mẹ ơi, ngon quá.”

Nói năng không rõ lời.

Vân Thanh Hoan híp mắt cười: “Ngon thì con ăn nhiều vào nhé.”

Cô cũng c.ắ.n một miếng, thật ra hương vị cũng bình thường thôi, dù cô đã xử lý qua và cố tình nghiền nát bột ngô thô, nhưng dù sao cũng không phải bột mì trắng, cảm giác khi ăn vẫn hơi kém một chút, nhưng đối với không ít người ở thời đại này thì bánh bao nhân rau kẹp tóp mỡ là món ngon nhất rồi.

Bách Nại Hàn cũng phụ họa bên cạnh: “Ngon thật đấy.”

Hai chú cháu thay phiên nhau khen ngợi làm Vân Thanh Hoan suýt chút nữa tưởng cái bánh bao này là cao lương mỹ vị, nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy món này còn ngon hơn cả những món ăn giá vài nghìn hay hàng vạn mà cô từng ăn trước đây.

Rõ ràng buổi trưa mới ăn xong mà cô vẫn ăn liên tục hai cái bánh bao nhân rau.

Ba người thậm chí còn ăn sạch đĩa cải thảo xào chua cay, đến cả canh bột mì đỏ cũng không còn một giọt.

Đến cuối cùng, Vân Thanh Hoan và An An ngồi tựa vào ghế, Bách Nại Hàn trông vẫn ổn nhưng chắc chắn cũng đã ăn khá no, Vân Thanh Hoan có thể thấy phần áo ở bụng anh hơi căng ra so với lúc nãy.

Một cơn gió thổi qua, ba người không hẹn mà cùng nấc lên một tiếng thật to, Vân Thanh Hoan nhìn Bách Nại Hàn, hai người nhìn nhau rồi không kìm được mà bật cười.

Bách Cẩm An thấy hai người cười thì cũng ôm bụng cười theo, vui sướng vô cùng.

Mãi cho đến khi Vân Thanh Hoan lấy t.h.u.ố.c cho cậu bé uống, nụ cười của cậu bé mới đột ngột dừng lại, cái bộ dạng đầy vẻ khổ sở đó lại chọc cười hai người lớn.

Chương 26 Cậu em chồng này thật là nham hiểm!

Vân Thanh Hoan còn có chút hả hê: “An An, con đang bị bệnh, giờ tuy đã đỡ hơn một chút nhưng t.h.u.ố.c vẫn phải uống đầy đủ, nếu không con sẽ phải tiêm đau lắm đấy.”

Tuy lúc truyền dịch An An đang ngủ mê man nhưng lúc tiêm thì đứa bé này đã bị đau đến tỉnh cả người.

Quả nhiên nghe đến việc phải tiêm, cậu bé dù có chút không tình nguyện nhưng vẫn nuốt gọn viên t.h.u.ố.c, cái bộ dạng như anh hùng hy sinh vì nghĩa đó cũng chẳng khác lúc Vân Thanh Hoan uống t.h.u.ố.c là mấy.

Đợi cậu bé uống t.h.u.ố.c xong, Vân Thanh Hoan định về phòng, nhưng đột nhiên bị Bách Nại Hàn gọi lại: “Chị dâu, t.h.u.ố.c của chị vẫn chưa uống.”

Vân Thanh Hoan sững sờ: “…”

Cô còn tưởng Lưu Ngọc Chi không có nhà thì không có ai nhắc cô uống t.h.u.ố.c chứ, buổi trưa cô còn chẳng thèm sắc bát t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt đó.

Không ngờ Bách Nại Hàn, cậu em chồng này lại nhắc cô uống t.h.u.ố.c.

Nhưng với tư cách là chị dâu cả, đặc biệt là bên cạnh còn có một cậu bé đang nhìn chằm chằm, cô tự nhiên không thể làm gương xấu được, chỉ đành quay đầu nói với Bách Nại Hàn: “Tôi biết rồi, tôi định lát nữa mới uống, dù sao t.h.u.ố.c này vẫn chưa sắc mà.”

Trong mắt Bách Nại Hàn mang theo ý cười: “Chị dâu, tôi sắc xong rồi, chị cứ việc uống thôi.”

Nói đoạn, anh đẩy một bát t.h.u.ố.c đen ngòm qua.

Vân Thanh Hoan c.h.ế.t lặng, lúc này cô cũng nhìn thấy ý cười trong mắt anh, biết chắc chắn anh cố tình!

Cô nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cậu sắc từ lúc nào thế?”

Cô hoàn toàn không biết luôn!

Cậu em chồng này thật là nham hiểm!

“Lúc chị đi đưa cơm cho mẹ tôi đã sắc rồi.” Trong mắt anh đong đầy ý cười, làm tôn lên gương mặt thanh tú đầy vẻ phong nhã: “Chị dâu vừa nãy còn nói t.h.u.ố.c đắng dã tật, chẳng lẽ chính mình lại không làm được sao?”

Phép khích tướng!

Đúng là phép khích tướng mà!

Thấy An An đang nhìn chằm chằm vào mình, Vân Thanh Hoan lườm anh một cái, hùng hổ bước tới bưng bát t.h.u.ố.c lên, nhắm mắt lại rồi uống cạn một hơi.

Vị đắng làm mặt cô nhăn như khỉ ăn gừng.

Bách Nại Hàn thấy bộ dạng còn trẻ con hơn cả An An của cô thì ý cười trong mắt càng đậm hơn.

Uống xong cô quẹt miệng một cái, còn cố tình dốc ngược cái bát lại để chứng minh mình đã uống hết, sau đó dắt An An về phòng.

An An vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy đôi mắt sáng rực nhìn mẹ mình, dùng giọng sữa khen ngợi: “Mẹ giỏi quá!”

Vân Thanh Hoan có chút lúng túng, uống bát t.h.u.ố.c thôi mà có gì mà giỏi chứ?

Thậm chí cô còn nghe thấy tiếng cười của người đàn ông phía sau.

Cô xoa đầu cậu bé: “An An cũng giỏi lắm!”

Trực tiếp khen ngợi lẫn nhau.

Coi như không nghe thấy tiếng cười của người đàn ông kia.

Bệnh của An An đã thuyên giảm nhiều, lại còn ngủ rất lâu nên về phòng rồi cũng chẳng thấy buồn ngủ chút nào, Vân Thanh Hoan sáng nay dậy muộn nên cũng không buồn ngủ, cô vào phòng là muốn lập kế hoạch kỹ lưỡng cho những việc cần làm trong hơn hai năm tới.

Thấy An An không có việc gì làm, cô lấy giấy ra, tìm thêm một chiếc b.út chì dạy An An nhận mặt chữ tên mình, cô còn đảo lộn thứ tự các chữ nữa.

An An dù sao cũng mới ba tuổi, vẫn còn rất nhỏ, ở thời hiện đại thì cũng mới chuẩn bị đi mẫu giáo thôi, nhiều đứa trẻ còn chưa biết chữ đâu, nên Vân Thanh Hoan cũng không kỳ vọng An An có thể nhận mặt chữ tên mình ngay lập tức, cô đã nghĩ nếu hôm nay chưa nhớ được thì mỗi ngày sẽ dạy thêm vài lần.

Ai ngờ cô mới dạy có hai lần mà cậu bé đã nhớ hết sạch.

Vân Thanh Hoan vô cùng chấn động, chưa tin lắm nên cô còn đảo lộn thứ tự để cậu bé nhận mặt chữ, kết quả cậu bé nhận diện không sai một chữ nào, cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

Cậu bé này giờ đã là con trai cô rồi, Vân Thanh Hoan cũng không tiếc lời khen ngợi con trai: “An An giỏi quá, giỏi hơn cả mẹ luôn!”

Đúng là giỏi hơn cô thật.

Vân Thanh Hoan tự phụ mình cũng được coi là thông minh, nhờ bản lĩnh của chính mình mà từ cô nhi viện vào được trường đại học C9, phải biết rằng cô không hề đi học thêm, ngay cả thời gian học cũng là do chính cô tự chắt bóp ra, thời gian còn lại đều phải đi kiếm tiền học phí và sinh hoạt phí, từ nhỏ tài nguyên giáo d.ụ.c cô nhận được cũng không tốt bằng người khác, nên sau khi đỗ vào trường đại học C9, ngay cả viện trưởng cô nhi viện và thầy cô giáo ở trường đều vô cùng chấn động.

Cô cảm thấy mình đã rất thông minh rồi, nhiều kiến thức chỉ cần học vài lần là lĩnh hội được, làm thêm vài dạng bài tập là có thể thông thạo, nhưng cũng không giỏi bằng An An, chỉ cần đọc có hai lần là đã nhớ được chữ này đọc như thế nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.