Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 50
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:06
Cô chỉ vào ngôi nhà để nông cụ phía sau anh ta.
Lư Tôn Hoa thở phào nhẹ nhõm: "Tôi đi lấy cho cô ngay đây."
Động tác cực kỳ nhanh, một lát sau đã lấy ra hai cái liềm trông rất đẹp và sắc bén, sau đó cười đưa cho Vân Thanh Hoan: "Đây, Vân thanh niên tri thức, đưa cho cô, chỉ là người khác cắt cỏ heo tôi đều chỉ đưa một cái liềm, đưa cho cô hai cái thì không đúng quy định rồi."
"Hửm?" Vân Thanh Hoan nheo mắt.
Anh ta hoảng hốt xua tay: "Đương nhiên, đưa cho cô là không vấn đề gì, chỉ cần cô đừng nói ra ngoài là được."
Anh ta sợ đến mức vội vàng lau mồ hôi trên trán, cũng không biết trước đây mình làm sao mà lại nhìn trúng con hổ cái này, nhìn thì yểu điệu yếu ớt, rõ ràng là một con hổ cái đ.á.n.h người không nương tay.
Vân Thanh Hoan lấy được hai cái liềm cũng lười để ý đến anh ta, xoay người định đi.
Lư Tôn Hoa lại vội gọi cô lại: "Cái... cái gùi này của cô hơi nhỏ rồi, cắt ba gùi sợ là không đủ."
Nói xong, anh ta còn lấy ra cái gùi đặt trong nhà để nông cụ: "Phải ba gùi lớn như thế này mới được."
Heo nuôi trong thôn là tài sản chung, toàn bộ người dân trong thôn đều trông chờ vào số heo này để có thịt ăn, cho nên ngay cả kẻ lông bông như Lư Tôn Hoa cũng không dám để số heo này bị bỏ đói.
Vân Thanh Hoan nhìn cái gùi to đùng đoàng kia, trước mắt tối sầm, ba gùi này phải cắt bao lâu?
Mẹ chồng đưa cho cô cái gùi nhỏ này chắc là đoán được cô xách không nổi nhỉ? Dù sao cái gùi to như vậy, chỉ riêng việc cắt đầy đã mất rất lâu rồi, hơn nữa còn rất nặng.
Bên cạnh, Bách Nại Hàn nhìn bộ dạng tuyệt vọng của cô, trong mắt hiện lên ý cười, nhỏ giọng nói: "Chị dâu, chị đừng sợ, em giúp chị cùng cắt."
Hồi nhỏ anh và anh trai để kiếm công điểm cũng đã cắt không ít cỏ.
Bách Cẩm An nghe chú nói vậy cũng vội vàng giơ bàn tay nhỏ của mình lên: "Mẹ ơi, con cũng giúp mẹ cùng cắt!"
Vân Thanh Hoan dở khóc dở cười, gượng gạo nặn ra một nụ cười: "Mẹ cảm ơn hai người nhé."
Lư Tôn Hoa nhìn thấy cô như vậy, vẻ mặt vốn dĩ còn đang sợ hãi đột nhiên có chút hả hê, hóa ra cô sợ làm việc à?
Đang cười, Vân Thanh Hoan đột nhiên nhìn sang, ánh mắt sắc bén như xuyên thấu nội tâm anh ta, nụ cười trên mặt Lư Tôn Hoa lập tức cứng đờ.
Chương 44 Cảm thán không thôi
Vân Thanh Hoan nheo mắt nhìn anh ta một lúc: "Bây giờ không còn việc gì nữa chứ?"
"Không... không còn việc gì nữa." Giọng anh ta có chút run rẩy, trong lòng tự trách sao mình lại không nhịn được cơ chứ, nên đợi cô đi rồi mới cười.
Vân Thanh Hoan xoay người định dẫn Bách Nại Hàn và những người khác đi cắt cỏ heo, Bách Nại Hàn đột nhiên đẩy xe lăn đi tới trước mặt cô: "Chị dâu, chúng ta đi xem chuồng heo trước đi, chắc không chỉ có mình chị cắt cỏ heo đâu, hỏi họ xem nên chú ý điều gì."
Heo của cả đại đội đều ở chuồng heo, heo nuôi cũng không ít, nếu chỉ dựa vào một người cắt cỏ heo thì có mệt c.h.ế.t cũng cắt không xong.
"Cũng được."
Còn chưa đến chuồng heo, từ xa Vân Thanh Hoan đã ngửi thấy một mùi phân heo nồng nặc, nhất là trời còn có chút nóng, cái mùi đó thật là kinh khủng!
Cô bóp mũi, bữa sáng vừa ăn xong suýt chút nữa thì nôn ra hết.
Đến cả bé Bách Cẩm An cũng khoa trương bóp c.h.ặ.t mũi.
Cô nhìn sang Bách Nại Hàn, phát hiện người đàn ông tuy không bóp mũi nhưng cũng đang nín thở: "Chúng ta nhất định phải đi sao?"
Bách Nại Hàn bất lực nhìn cô: "Thực sự phải đi, cắt xong cỏ heo chúng ta còn phải mang đến đây nữa."
Vân Thanh Hoan đột nhiên thấy tuyệt vọng.
Cho nên công việc này tuy so với làm việc đồng áng thì nhàn hạ hơn nhưng thực tế cũng không hề nhàn hạ, còn chưa bắt đầu làm cô đã có chút nghi ngờ mình sẽ không làm nổi.
Đột nhiên cửa chuồng heo được mở ra, từ bên trong bước ra một cô gái mặc áo choàng dài và dùng vải che mặt, xách xô đi ra, đang từng xô từng xô xách phân heo ra ngoài, rõ ràng đống phân heo cao như núi nhỏ cách chuồng heo không xa đều do cô ấy dọn dẹp.
Thời đại này phân heo chính là phân bón tự nhiên nguyên chất, đối với người nông thôn mà nói quý giá lắm.
Mỗi lần dọn dẹp phân heo xong đều để ở đó, khi cần sẽ có người dùng xe ván gỗ đến kéo đi.
Cô gái đó nhìn thấy Vân Thanh Hoan, đột nhiên đặt xô xuống đi tới: "Thanh Hoan, cậu đến rồi! Hôm qua chị dâu Lý còn bảo sẽ có người đến thay chị ấy cắt cỏ heo, không phải là cậu chứ?"
Cô gái này đột nhiên xông về phía mình, Vân Thanh Hoan còn chưa kịp phản ứng, chỉ là miệng nhanh hơn não đã mở lời gọi tên người tới: "Kiều Nguyệt?"
"Là mình đây!" Kiều Nguyệt vui mừng vẫy tay, cô ấy có lẽ cũng biết trên người mình mùi không được thơm tho nên không dám lại gần quá: "Mình còn tưởng cậu không nhớ mình nữa chứ."
Vừa nãy Vân Thanh Hoan nhìn cô ấy bằng ánh mắt rất xa lạ, tim cô ấy suýt chút nữa thì nhảy vọt lên cổ họng, đợi đến khi Vân Thanh Hoan gọi tên cô ấy, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm: "Mình nghe người ta nói cậu bị ốm, vốn dĩ định tìm cơ hội đến thăm cậu nhưng mấy ngày nay bận quá không dứt ra được, giờ cậu thấy thế nào rồi?"
Lo lắng nhìn Vân Thanh Hoan một cái.
Vân Thanh Hoan nhận ra người trước mặt này, cô gái này tên là Kiều Nguyệt, là bạn của nguyên chủ ở điểm thanh niên tri thức, cũng là một thanh niên tri thức xuống nông thôn, quan hệ với nguyên chủ khá tốt, chỉ là sau này nguyên chủ kết hôn xong không hay đến điểm thanh niên tri thức nữa nên quan hệ với Kiều Nguyệt nhạt đi một chút.
Tuy nhiên từ trong ký ức của nguyên chủ biết Kiều Nguyệt là người rất tốt, đặc biệt là lúc này cô ấy đang nhìn Vân Thanh Hoan bằng ánh mắt quan tâm, sự lo lắng bên trong không chút giả tạo, Vân Thanh Hoan cảm thấy ấm lòng, cũng không chê bai, trực tiếp tiến lên một bước: "Bây giờ mình đỡ nhiều rồi, sao cậu lại dọn dẹp phân heo ở đây?"
Kiều Nguyệt cười xua tay: "Cậu đừng có lại gần mình, trên người mình khó ngửi lắm, cậu cũng biết chúng ta từ thành phố đến, việc đồng áng nào cũng không làm tốt, mà còn làm chậm nữa, trái lại việc dọn dẹp phân heo này cũng tạm ổn, chỉ cần dọn sạch chuồng heo là được rồi, mình còn phải nuôi bản thân mình nữa, cứ không kiếm công điểm mãi cũng không tốt, ở đây dọn dẹp phân heo cũng tốt."
Nói xong, Kiều Nguyệt còn cười khổ một tiếng, ai mà ngờ được cô học hành bấy nhiêu năm, cuối cùng lại rơi vào cảnh dọn dẹp chuồng heo?
Đương nhiên còn một lý do nữa cô không nói ra, đó là tướng mạo cô cũng khá tốt, mà một cô gái độc thân ở cái vùng nông thôn không một người thân này là rất nguy hiểm, đặc biệt là cô còn trông khá thanh tú nên càng nguy hiểm hơn.
Mấy lần đám lưu manh đầu thôn đều huýt sáo trêu ghẹo cô, làm cô sợ đến mức không dám đi bộ một mình, trái lại sau khi đến đây dọn dẹp chuồng heo, trên người cô rất hôi, hằng ngày cũng không có thời gian chỉnh đốn bản thân, đám lưu manh đó cũng không huýt sáo trêu ghẹo cô nữa, cô an toàn hơn nhiều.
