Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 51
Cập nhật lúc: 27/01/2026 06:06
Vân Thanh Hoan nhận ra cô ấy có nỗi khổ tâm nên cũng không hỏi thêm nhiều: "Đúng là mình tạm thời thay chị dâu Lý đến đây cắt cỏ heo, không ngờ lại gặp được cậu, thật trùng hợp, hiện giờ mình cũng giống cậu, cũng đang nghĩ đến việc kiếm công điểm nuôi sống bản thân, nếu không cứ ngồi không chờ hít khí trời cũng không xong."
Kiều Nguyệt nghĩ đến việc chồng cô vừa qua đời, trước đây trong nhà có Bách Văn Tùng làm việc đồng áng, mẹ chồng cô cũng là một tay làm việc giỏi, cô chỉ cần chăm sóc tốt cho bản thân và đứa trẻ là được, còn có một người em chồng đi lính mỗi tháng đều có không ít tiền trợ cấp gửi về.
Mà hiện giờ chồng cô đã qua đời, em chồng còn bị thương giải ngũ, tiền trợ cấp hằng tháng cũng không còn nữa, cả nhà chỉ còn mỗi mẹ chồng cô ra đồng chắc chắn là không được.
Trước đây, trong lòng Kiều Nguyệt thực sự vẫn luôn ngưỡng mộ Vân Thanh Hoan, rõ ràng đều cùng đến điểm thanh niên tri thức, kết quả cô vẫn đang cực khổ ra đồng kiếm công điểm, mà Vân Thanh Hoan thì đã kết hôn không cần làm việc đồng áng nữa.
Lúc mới đầu không ít người ở điểm thanh niên tri thức biết Vân Thanh Hoan gả cho một anh nông dân, còn ở sau lưng cười nhạo châm chọc, cảm thấy Vân Thanh Hoan dù sao cũng từ thành phố đến, sao có thể vì để thoát khỏi việc làm đồng mà tùy tiện tìm một anh nông dân để gả chứ?
Cảm thấy đám con gái từ thành phố đến như họ thật là tự đọa lạc, thậm chí vì Vân Thanh Hoan gả cho Bách Văn Tùng mà làm cho những người đàn ông khác trong thôn nhìn thấy hy vọng, cảm thấy những cô gái từ thành phố đến cũng có thể gả cho họ, nên không ít người đến điểm thanh niên tri thức quấy rối họ.
Cũng dẫn đến việc bọn Vương Thư Phượng càng không ưa Vân Thanh Hoan hơn.
Lúc đó, rất nhiều thanh niên tri thức còn nghĩ rằng mình chẳng bao lâu nữa là có thể về thành phố rồi, nên thanh cao lắm.
Ai ngờ bao nhiêu năm trôi qua, đừng nói là về thành phố, ngay cả về thăm thân cũng phải có giấy giới thiệu mới được, hơn nữa còn không được ở lâu, cuộc sống của mọi người đều rất khổ cực, ngược lại Vân Thanh Hoan gả cho anh nông dân thì ngày càng khấm khá hơn, cuộc sống trông có vẻ rất sung túc.
Có không ít người đã nảy sinh ý định, nghĩ rằng về thành phố vô vọng, hay là tìm một người địa phương để gả/cưới, như vậy cuộc sống còn có thể dễ thở hơn một chút.
Ai ngờ chưa được mấy năm, chồng của Vân Thanh Hoan lại gặp chuyện như vậy, giờ cô đã trở thành góa phụ.
Kiều Nguyệt có chút cảm thán không thôi.
Thực ra lúc đó cô biết Vân Thanh Hoan gả cho Bách Văn Tùng là bất đắc dĩ, dù sao con trai của bí thư là Lư Tôn Hoa theo đuổi cô rất gắt, vì Vân Thanh Hoan chơi thân với cô nên cô ít nhiều biết được nội tình, nhưng sợ làm hỏng danh tiếng của Vân Thanh Hoan nên lúc bọn Vương Thư Phượng nói xấu Vân Thanh Hoan sau lưng, cô cũng không có cách nào nói ra sự thật.
Thực ra cô cũng đã từng có lúc muốn tìm một người để gả cho xong.
Dù sao lúc ốm đau bệnh tật gì cũng có một người thấu hiểu bầu bạn cùng bàn bạc.
"Đúng vậy, hiện giờ chúng ta vẫn nên nỗ lực kiếm công điểm nuôi sống bản thân thì thực tế hơn, hơn nữa dựa vào đôi bàn tay mình nuôi sống bản thân thì chẳng có gì đáng xấu hổ cả."
Vân Thanh Hoan đương nhiên nhận ra sự nuối tiếc và đồng cảm trong ánh mắt của Kiều Nguyệt, cô mỉm cười xem như không thấy, giờ đây không ít người trong thôn đều thích dùng ánh mắt này nhìn mình.
Cứ như thể trở thành góa phụ là một chuyện gì đó đau buồn lắm.
Chương 45 Tiền đồ gian nan
Nhưng nói một cách không chính đáng, Vân Thanh Hoan không hề cảm thấy việc mình trở thành góa phụ t.h.ả.m hại đến mức nào, ngược lại còn có chút may mắn, may mà lúc cô xuyên không đến đã trở thành góa phụ, nếu không cô cũng không biết phải xử lý mối quan hệ với Bách Văn Tùng như thế nào.
Mặc dù Bách Văn Tùng là một người rất tốt.
Nhưng dù sao cũng là người đã chung chăn chung gối với nguyên chủ mấy năm trời, là người hiểu nguyên chủ nhất, cô thật sự không thể nào chung sống với người ta như vợ chồng được, không vượt qua được rào cản trong lòng, cứ thấy kỳ kỳ sao đó.
Bây giờ tuy cũng gian nan nhưng rồi cũng có thể giải quyết từng chút một.
Trò chuyện với Kiều Nguyệt thêm một lúc, hỏi về những điều cần chú ý khi cắt cỏ heo, cũng may mà đã hỏi, nếu không Vân Thanh Hoan cũng không biết cắt cỏ heo lại có nhiều điều phải lưu ý đến thế.
Không phải tất cả các loại cỏ heo đều ăn, chúng chỉ ăn vài loại đó thôi, hơn nữa cỏ già quá heo cũng không ăn.
Sau khi cô cắt cỏ về còn phải băm nhỏ cỏ đổ vào máng cho heo ăn, không phải cứ cắt cỏ xong là xong chuyện.
Kiều Nguyệt chỉ vào tám con heo bên phải trong chuồng: "Cỏ heo cho tám con heo này đều do cậu phụ trách."
Vân Thanh Hoan nhìn tám con heo được nuôi béo tốt như vậy, trước mắt tối sầm, thế này chắc phải ăn không ít cỏ mới no được.
Đột nhiên cảm thấy tiền đồ thật gian nan.
Kiều Nguyệt nhìn bộ dạng này của cô không nhịn được cười: "Cậu đừng lo, số heo này thực ra không ăn được quá nhiều đâu, chị dâu Lý mỗi lần cắt ba gùi lớn là gần như đủ rồi."
Vân Thanh Hoan mím môi, cô lại nhìn sang tám con heo bên trái, rõ ràng tám con heo đó gầy hơn tám con heo bên phải một chút, hiển nhiên là ăn không được nhiều bằng số heo bên phải: "Những con heo đó do ai phụ trách?"
Cô chỉ vào những con heo bên trái.
Kiều Nguyệt định nói, lời đến miệng lại nuốt vào, nhìn ra phía sau Vân Thanh Hoan, cất tiếng chào: "Vương Thư Phượng, cô đến rồi à."
Cô ấy cười, còn hất hàm về phía Vân Thanh Hoan.
Vân Thanh Hoan hiểu rồi, mấy con heo bên trái này là do Vương Thư Phượng phụ trách, hèn gì số heo này rõ ràng được nuôi rất gầy.
Nhà Vương Thư Phượng gia cảnh khá giả, cũng không thiếu mấy đồng công điểm này, cho nên ngay cả việc cắt cỏ heo cũng không nỗ lực lắm.
Nếu không phải đám thanh niên trí thức ở điểm thanh niên tri thức không được để rảnh rỗi, nếu không người trong thôn sẽ chướng mắt, cảm thấy họ đến đây để ăn bám, thì Vương Thư Phượng e là đến cỏ heo cũng chẳng muốn cắt.
Vương Thư Phượng bất ngờ nhìn thấy Vân Thanh Hoan ở đây, cả người đầu tiên là ngẩn ra, sau đó hoàn hồn lại bước chân nhanh hơn mấy phần đi về phía này, vừa đi vừa nói: "Ôi, đây chẳng phải là Vân thanh niên tri thức sao? Sao hôm nay lại có thể gặp được cô ở đây thế? Gặp được cô một lần thật chẳng dễ dàng gì, sao nào? Chẳng lẽ cô chính là người thay chị dâu Lý cắt cỏ heo sao?"
Vân Thanh Hoan quay đầu nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt đáp: "Đúng vậy, dạo này tôi sẽ tạm thời thay chị dâu Lý cắt cỏ heo."
Vương Thư Phượng nghe vậy, có chút hả hê nói: "Tôi cứ tưởng cô gả vào cái thôn này thì không cần phải làm việc đồng áng nữa chứ, không ngờ hiện giờ vẫn phải giống như chúng tôi làm việc đồng áng kiếm công điểm nhỉ."
Vân Thanh Hoan cười như không cười đáp lại: "Tôi cũng không ngờ hạng người có gia cảnh tốt như cô mà cũng thiếu chút công điểm này để nuôi sống bản thân đấy."
Mặt Vương Thư Phượng xanh mét, cô ta cũng không muốn làm, nhưng không làm thì dễ bị lãnh đạo thôn xếp vào diện tác phong tiểu tư sản, đến lúc đó nếu việc cô ta về thành phố bị nghẽn ở đây thì cô ta có thể tức c.h.ế.t mất.
