Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 686
Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:35
Cũng không biết hai người này bàn bạc thế nào mà lại định đem Cẩu Thặng quá kế cho một gã độc thân già trong họ làm con trai, gã độc thân già đó sẽ đưa tiền cho lão ta.
Lại còn muốn gả Giang Kiều Kiều cho một gã góa vợ già để kiếm tiền sính lễ.
Con người khi đã đi tới bước đường cùng thì thật sự chuyện gì cũng có thể làm ra được.
Chắc là thấy gia đình Vân Thanh Hoan không có nhà nên gan của Bách Quảng Lâm to lên không ít, lão lén lút tới thị trấn tìm nơi Giang Kiều Kiều ở, muốn lén đưa hai đứa trẻ về.
Nào ngờ Giang Kiều Kiều là một cô bé rất cảnh giác, bên cạnh còn có gia đình Thân Hoa được Vân Thanh Hoan dặn dò nên Bách Quảng Lâm không thể đắc thủ được.
Sau đó lão ta lại bắt đầu lén lút đi theo sau hai đứa trẻ, muốn đợi lúc chúng tan học sẽ đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê mang đi.
Nhưng Giang Kiều Kiều quá đỗi nhạy bén, khiến lão không tìm được cơ hội.
Cuối cùng, Bách Quảng Lâm vất vả lắm mới tìm được cơ hội, định bụng bắt cóc đứa nhỏ trước, ai ngờ lại bị Thân Hoa bắt gặp, tống vào đồn nhốt hai ngày khiến lão sợ khiếp vía.
Thời gian này Giang Kiều Kiều cũng dành dụm được một ít tiền, cô biết cha mình vì tiền mà tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho mình và em trai, cô còn tự mình lén lút về làng nghe ngóng, sau khi biết được những toan tính đó của cha, lòng cô lạnh ngắt.
Chút mềm lòng cuối cùng cũng tan biến hết.
Đã Bách Quảng Lâm không chịu buông tha cho cô và em trai thì đừng trách cô không khách khí.
Vì vậy, bây giờ chân của Bách Quảng Lâm đã bị gãy.
Là cô bỏ tiền thuê người đ.á.n.h, thuê mấy tên du đãng đó.
Bách Quảng Lâm gãy chân, tính khí vô cùng nóng nảy, không đ.á.n.h người này thì mắng người kia, khiến Lưu Lệ phải bỏ chạy, con cái cũng không cần nữa, hiện tại trong nhà chỉ còn bà mẹ của Bách Quảng Lâm chăm sóc đứa con trai tàn phế và đứa cháu nội nhỏ dại.
Giang Kiều Kiều kể xong những chuyện này, có chút thấp thỏm nhìn Vân Thanh Hoan, trong mắt đầy nước mắt, cẩn thận hỏi: "Thím ơi, cháu làm như vậy thím có thấy cháu quá ác không?"
"Thím có ghét cháu không ạ?"
Thực ra cô không muốn vậy, cô đã cho cha mình rất nhiều cơ hội rồi, đều bị lão ta lãng phí hết.
Sự sợ hãi trong mắt cô bé khiến lòng Vân Thanh Hoan đau xót.
Cô chợt nhớ về hồi nhỏ của mình.
Ở cô nhi viện, nếu cô không cứng rắn một chút thì những kẻ đó sẽ ăn tươi nuốt sống cô đến tận xương tủy.
Vân Thanh Hoan vì để sinh tồn cũng đã từng dùng không ít thủ đoạn khuất tất.
Giang Kiều Kiều của hiện tại sao mà giống cô đến thế?
Chương 588 Làm việc với hổ
Vân Thanh Hoan dịu dàng nhìn cô bé: "Làm sao mà thím ghét cháu được? Kiều Kiều, cháu làm vậy là để tự vệ thôi, không có gì sai cả, người không phạm ta ta không phạm người, nếu không phải cha cháu dồn cháu vào đường cùng thì lão ta đã không có kết cục như vậy, cháu không cần phải thấy tội lỗi."
Giang Kiều Kiều làm như vậy chẳng qua là vì bị ép đến đường cùng thôi.
Hơn nữa, cô bé đã nương tay rồi, nếu không phải nể tình Bách Quảng Lâm là cha ruột thì kết cục không chỉ đơn giản là gãy chân như thế.
Chỉ là...
Vân Thanh Hoan xoa đầu cô bé: "Chỉ là sau này những việc như vậy cháu đừng tự làm nữa, thím không phải nói cháu làm vậy là sai, mà là giao thiệp với mấy tên lưu manh đó, bây giờ chúng vì tiền, chỉ cần tiền đưa đủ thì sẽ không nảy sinh ý đồ khác, nhưng nếu cháu gặp phải những tên lưu manh không có giới hạn, chúng vừa muốn tiền vừa muốn người, làm hại cháu thì cháu tính sao? Nếu cháu bị tổn thương thì đó mới là người thân đau kẻ thù sướng."
Giang Kiều Kiều nghe thấy những lời này, vốn dĩ còn đang cố gắng gồng mình tỏ ra cứng cỏi, bỗng chốc buông thõng vai xuống, dường như cái luồng khí đang gượng ép cơ thể đó đã tan biến hết.
Hốc mắt cô đỏ hoe: "Thím ơi..."
Vân Thanh Hoan mỉm cười dịu dàng, tiến lên ôm lấy cô: "Không sao đâu, có thím ở đây rồi."
Giang Kiều Kiều thật sự đã khóc, cô không ngờ thím lại có thể nghĩ sâu xa cho mình đến thế.
Cô thật sự đã bị dồn vào đường cùng, sợ hãi có một ngày mình sẽ bị cha trói lại đem bán cho người ta làm vợ, càng sợ khi về nhà không thấy em trai đâu, em trai bị cha bán đi lấy tiền.
Vì vậy, dù trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng cô vẫn gượng dậy cầm tiền đi tìm những tên lưu manh hay thấy ở cổng trường.
Những tên lưu manh này thường xuyên huýt sáo với cô, khiến Giang Kiều Kiều mỗi khi nhìn thấy chúng đều phải rảo bước thật nhanh, chỉ hận không thể rời đi ngay lập tức.
Cô nghe bạn học nói, chỉ cần tiền đưa đủ thì những tên lưu manh này việc gì cũng dám làm, kể cả việc g.i.ế.c người.
Giang Kiều Kiều chỉ muốn dựa vào vận may thử xem, xem những kẻ này có thể đ.á.n.h gãy chân cha mình không, cô nghĩ đơn giản lắm, cha cô thường xuyên theo đuôi cô, muốn hại cô và em trai, vậy nếu cha không đi được nữa thì chắc chắn sẽ không còn tới tìm cô và em trai gây rắc rối nữa.
Lúc nhìn thấy những tên lưu manh đó, cô thực sự rất sợ hãi, chân run rẩy, nói chuyện không ra hơi, những tên lưu manh đó nghe yêu cầu của cô xong còn cười nhạo, cuối cùng lột sạch số tiền trên người cô.
Vốn dĩ Giang Kiều Kiều đã không còn hy vọng gì nữa, coi như số tiền đó bị bọn chúng cướp mất, dù sao trông bọn chúng cũng chẳng đáng tin chút nào.
Nào ngờ đâu kể từ sau khi cô tìm những tên lưu manh đó, cô không còn gặp lại Bách Quảng Lâm nữa, sau này đi nghe ngóng một chút mới biết chân của cha cô thật sự bị người ta đ.á.n.h gãy.
Bởi vì bị người ta trùm đầu đ.á.n.h bất ngờ nên không ai nhìn thấy gì cả, không tìm được hung thủ.
Giang Kiều Kiều lúc này mới từ đáy lòng trào dâng nỗi sợ hãi, những tên lưu manh đó hóa ra thật sự giữ lời hứa.
Điều đó cũng có nghĩa là những tên lưu manh này thật sự là những kẻ liều mạng, không màng đến tính mạng con người.
Nếu lúc đó yêu cầu của cô là g.i.ế.c c.h.ế.t Bách Quảng Lâm thì Giang Kiều Kiều nghi ngờ bọn chúng cũng dám nhận.
Càng nghĩ cô càng thấy sợ hãi, lúc đó cô vậy mà dám làm việc với hổ.
Chỉ một chút sơ suất thôi có lẽ ngay cả bản thân mình cũng bị kéo vào vòng xoáy đó.
Chuyện này là bí mật chôn giấu nơi đáy lòng Giang Kiều Kiều, cô không dám kể với bất kỳ ai vì sợ người ta thấy cô ác độc mà xa lánh.
Nhưng bây giờ không biết nghĩ thế nào cô bỗng nhiên rất muốn kể với thím, bị dồn nén trong lòng quá lâu rồi cô rất cần một người để trút bầu tâm sự.
Giang Kiều Kiều vốn tưởng kể ra những chuyện này thím có lẽ sẽ thất vọng, cũng có thể sẽ sợ hãi cô, cảm thấy cô tâm địa độc ác.
Dù sao nói đi cũng phải nói lại, Bách Quảng Lâm cũng là cha ruột của cô.
Nhưng không hề có chuyện đó, những gì cô lo sợ đều không xảy ra, có chăng chỉ là sự dịu dàng và hiền từ trong ánh mắt của thím.
Giang Kiều Kiều sụt sùi một hồi lâu cảm xúc mới bình ổn lại được.
Hiện tại Bách Quảng Lâm đã gãy chân, mẹ của lão vừa phải chăm sóc lão vừa phải chăm sóc đứa cháu nội nhỏ, sẽ không còn ai làm phiền cuộc sống của cô và em trai nữa.
