Xuyên Thành Chị Dâu Cả Đoản Mệnh Trong Văn Thập Niên, Cô Ấy Tái Giá Rồi - Chương 687

Cập nhật lúc: 27/01/2026 14:36

Giang Kiều Kiều yên lòng hơn hẳn.

Vân Thanh Hoan cũng nghĩ tới điều này, vốn định sau Tết sẽ tìm cách xem có thể đưa cô bé lên Thủ đô học cấp ba rồi đưa cả Cẩu Thặng đi cùng luôn không, để tránh việc Bách Quảng Lâm thỉnh thoảng lại tới làm phiền.

Hiện tại thì lòng cô đã nhẹ nhõm hơn nhiều.

Nếu Giang Kiều Kiều ngay từ đầu đã học cấp hai ở Thủ đô rồi dựa vào bản lĩnh của mình thi đỗ cấp ba thì còn dễ.

Nhưng Giang Kiều Kiều vẫn luôn học ở đây, trường cấp ba đỗ cũng là ở đây, muốn chuyển lên Thủ đô học cấp ba thì độ khó thật sự có chút lớn.

Thời đại này đã bắt đầu có khái niệm sơ khai về hộ khẩu trường học như sau này rồi.

Sau khi nút thắt trong lòng Giang Kiều Kiều được gỡ bỏ, nụ cười trên mặt cô bé rõ ràng đã nhiều hơn hẳn.

Bữa cơm được làm rất thịnh soạn, có mấy món ăn, có cả cá và thịt, nấu xong cơm Vân Thanh Hoan bảo mẹ chồng đi mời bà Trần qua ăn cơm, coi như là lời cảm ơn bà đã chăm sóc nhà cửa bao nhiêu ngày qua.

Thức ăn vừa dọn ra bàn thì bà Trần đã tới, là do Lưu Ngọc Chi kéo bà sang.

Rõ ràng vừa rồi hai người đã đùn đẩy qua lại một hồi nhưng bà Trần không nói lại được Lưu Ngọc Chi.

Vân Thanh Hoan thấy bà liền tươi cười rạng rỡ, tiến tới khoác tay bà Trần: "Hôm nay bà nhất định phải nếm thử tay nghề của cháu nhé, lâu lắm rồi cháu không vào bếp, cũng không biết tay nghề nấu nướng còn được không nữa."

Bà Trần cười nói: "Chắc chắn là được rồi, món Thanh Hoan nấu thì nhất định là ngon nhất."

Bà có niềm tin mù quáng vào cô.

Dù đã lâu không được ăn nhưng bà Trần vẫn luôn hồi tưởng lại những món ăn Vân Thanh Hoan nấu trước kia, đó là những mỹ vị mà bà chưa từng được ăn trong đời.

Vân Thanh Hoan được bà khen mà vui vẻ, lấy đôi đũa đưa cho bà rồi mời bà Trần ngồi xuống.

Trong số mấy người thì bà Trần có vai vế lớn nhất, đợi bà động đũa rồi mọi người mới bắt đầu ăn thức ăn.

Bà Trần hầu như khen ngợi từng món một, khen một cách chân thành vì chúng thật sự rất ngon.

Ngon đến nỗi suýt nữa thì c.ắ.n vào lưỡi.

Trải qua nửa năm này, cả gia đình đều thấy bà Trần là một người thực sự đáng tin cậy, vì vậy họ vẫn định tiếp tục nhờ bà trông nom sân vườn, đưa cho bà thêm một bộ chìa khóa, đất trong vườn cũng để cho bà Trần dùng.

Sau này ngoại trừ dịp Tết thì số lần gia đình Vân Thanh Hoan về quê sẽ ít đi.

Đất trong vườn để cho bà Trần trồng trọt có thể thu hoạch thêm chút lương thực, coi như là lời báo đáp bà đã giúp trông nhà.

Rồi thỉnh thoảng lại gửi cho bà chút quần áo hoặc đồ ăn thức uống để cải thiện cuộc sống.

Bà Trần rất sẵn lòng tiếp tục giúp trông nhà nhưng cũng dặn dò Vân Thanh Hoan đừng tốn kém: "Giúp các người trông nhà cũng chẳng tốn sức gì, các người đừng có khách sáo quá, đừng mua quần áo cho tôi nữa, bà già tôi có đủ quần áo mặc rồi, mua quần áo tốt thế đắt lắm, để dành tiền mua quần áo cho tụi nhỏ mặc ấy, tụi nhỏ ch.óng lớn mặc quần áo ch.óng hỏng hơn."

Bà thấy mua quần áo cho bà là lãng phí tiền bạc.

Bà Trần càng nói như vậy thì mọi người lại càng muốn đối tốt với bà hơn một chút.

Lòng mọi người ai nấy đều thấy ấm áp.

Vân Thanh Hoan về làng được khoảng hơn một tuần thì Vương Thoa Phượng và chồng mới từ Thủ đô trở về, hai người phong trần mệt mỏi, vừa về tới nơi còn chưa kịp vào nhà đã chạy thẳng tới nhà Vân Thanh Hoan tìm cô, đôi mắt sáng rực.

Chương 589 Ở lại

Vân Thanh Hoan vừa nhìn vẻ mặt đó của cô ấy là biết ngay chuyến này chắc chắn kiếm được không ít tiền, nhưng cô vẫn mỉm cười không nói gì, đợi cô ấy mở lời.

Quả nhiên Vương Thoa Phượng thấy cô không hỏi liền không kìm được mà chủ động nói: "Thanh Hoan, cậu có biết lần này chúng tớ kiếm được bao nhiêu tiền không?"

Trên mặt cô ấy là vẻ xúc động không giấu nổi.

"Bao nhiêu tiền?"

Vương Thoa Phượng giơ hai ngón tay lên.

Vân Thanh Hoan cố ý nói: "Hai trăm tệ hả?"

Cô ấy lắc đầu: "Không phải, là hai nghìn tệ!"

"Tớ chưa bao giờ thấy nhiều tiền như thế! Tớ thực sự thấy may mắn vì lúc đó đã bảo chồng tớ lên Thủ đô cùng tớ bán quần áo, nếu không thì chắc chắn không kiếm được nhiều tiền như vậy đâu, hai nghìn tệ đấy! Đó là số tiền mà chồng tớ cả đời cày cuốc trên ruộng đồng cũng chưa chắc đã kiếm được!"

Bách Trung Sơn ở bên cạnh nghe vậy liền gãi đầu cười hì hì.

Ba tháng trước Vương Thoa Phượng bắt đầu bán quần áo, dù cô ấy bận rộn việc học không bán được mấy nhưng vẫn kiếm được không ít tiền vì quần áo rất dễ bán.

Một mình cô ấy quả thực sức lực có hạn nhưng cô ấy lại muốn kiếm thêm chút tiền vì muốn đưa cả gia đình lên Thủ đô sinh sống, cô ấy nhớ chồng và con rồi.

Nghĩ vậy Vương Thoa Phượng bỗng nhớ tới người chồng đang cày cuốc ở quê là Bách Trung Sơn, Bách Trung Sơn có thời gian mà, có thể bán hàng suốt ngày.

Nếu cứ bán như vậy thì số tiền kiếm được cô ấy cũng không dám tưởng tượng là bao nhiêu nữa!

Nghĩ tới đó Vương Thoa Phượng liền thấy rung động, một cuộc điện thoại gọi về bảo Bách Trung Sơn mau ch.óng lên Thủ đô, xin giấy giới thiệu nghỉ phép dài ngày một chút.

Có lẽ vì giọng điệu của cô ấy khá gấp gáp nên Bách Trung Sơn cứ ngỡ cô ấy gặp chuyện gì ở trường, ngay trong ngày hôm đó đã nhờ cán bộ làng xin giấy giới thiệu nghỉ phép thật dài, sau đó đi tàu hỏa hớt hải lên Thủ đô.

Đến khi nhìn thấy Vương Thoa Phượng vẫn khỏe mạnh hoạt bát thì anh ta mới biết mình đã hiểu lầm ý của vợ.

Vương Thoa Phượng thấy anh ta tới liền sắp xếp cho anh ta ở trong căn nhà đã mua, sau đó dạy anh ta cách bán quần áo.

Đừng thấy Bách Trung Sơn thật thà nhưng anh ta lại có kinh nghiệm buôn bán hàng lậu, vì vậy việc bán quần áo anh ta nắm bắt rất nhanh.

Mỗi ngày đều có thể bán được không ít bộ.

Lần nghỉ đông này hai vợ chồng định bụng kiếm thêm chút tiền nên không về cùng Vân Thanh Hoan mà tới tận sát Tết mới về.

Vân Thanh Hoan nghe cô ấy nói vậy thì mừng cho cô ấy, sau đó hỏi: "Vậy tiếp theo cậu định thế nào? Tiếp tục để chồng cậu ở lại Thủ đô bán quần áo sao?"

Nhắc tới chuyện này Vương Thoa Phượng lại thấy thấp thỏm: "Liệu có ổn không?"

Cô ấy muốn chồng mình tiếp tục ở lại Thủ đô bán quần áo.

Nhưng bán quần áo thì cần nguồn hàng, nếu sau Tết Bách Nại Hàn không nhập quần áo nữa thì họ biết làm sao?

"Chắc là ổn thôi, tớ nghe ý của Nại Hàn thì việc bán quần áo này anh ấy chắc sẽ làm lâu dài, chỉ là chắc cậu cũng nhận ra rồi đấy, hiện tại có không ít người cũng đi buôn quần áo như chúng ta, sau Tết này e là người còn đông hơn nữa, buôn bán sẽ không còn dễ dàng như vậy, hơn nữa lợi nhuận cũng sẽ minh bạch hơn, lúc đó e là hoa hồng chia cho các cậu sẽ không còn cao như vậy nữa đâu."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.