Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 152
Cập nhật lúc: 24/03/2026 03:08
Tạ Thanh Tuyệt "Ừm" một tiếng, cúi xuống hôn lên trán nàng, "Ngủ sớm đi nhé."
"Thanh." Đường Lê khẽ gọi tên hắn.
Tạ Thanh Tuyệt đáp lời: "Hửm?"
Đường Lê đổi tư thế, nằm rạp lên người hắn, bất ngờ đưa ra lời đề nghị: "Hoa lê đường sau núi nở rộ rồi kìa, sáng mai mình cùng đi ngắm hoa nhé."
Tạ Thanh Tuyệt không hiểu sao nàng lại nảy ra ý định này, nhưng cũng chẳng mảy may thắc mắc, gật đầu đồng ý: "Được."
Đường Lê mỉm cười rạng rỡ, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn.
"Ta thực sự rất thích đệ."
"Đệ phải nhớ kỹ nhé, ta thích đệ."
Tạ Thanh Tuyệt vòng tay qua ôm lấy bờ vai mỏng manh của nàng từ phía sau, thì thầm vào tai nàng: "Ta sẽ nhớ mãi không quên."
Đường Lê mãn nguyện khép đôi mi lại.
Nhờ hương vị t.h.u.ố.c an thần còn lưu lại trên môi nàng, hắn chìm vào giấc ngủ nhanh hơn mọi khi.
Nhưng Đường Lê vẫn còn thức.
Nàng rướn người lên, tựa trán mình vào trán hắn, áp lòng bàn tay lên gò má hắn.
Nàng nhắm mắt, thì thầm bên môi hắn những lời từ biệt nghẹn ngào.
"Tạm biệt đệ, tiểu chủ nhân của ta."
"Một ngàn năm sau, chúng ta nhất định sẽ tương phùng."
"Đệ hãy cố gắng đợi ta ở tương lai nhé."
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, Tạ Thanh Tuyệt mới tỉnh giấc, muộn hơn lệ thường rất nhiều.
Phát hiện ra chỗ nằm bên cạnh trống trơn, đôi lông mày hắn lập tức nhíu c.h.ặ.t.
Khóe mắt hắn liếc thấy một phong thư đặt trên bàn. Hắn đứng dậy cầm lấy, nhận ra ngay nét chữ quen thuộc của Đường Lê.
Trong thư, nàng bảo sáng nay dậy sớm để lên thành mua ít bánh trái, định bụng sẽ mang theo ăn lúc ngắm hoa, dặn hắn khi nào tỉnh giấc thì cứ lên núi trước.
Tạ Thanh Tuyệt lờ mờ cảm thấy có điều gì đó khuất tất, nhưng vẫn làm theo lời dặn trong thư.
Trong khi đó, ở một diễn biến khác, Đường Lê đương nhiên không hề lên thành mua bánh trái.
Nàng giương ánh mắt lạnh lẽo nhìn đám người tu tiên đang bao vây mình, tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm.
Ung Thịnh bước ra từ phía sau đám đông, ném cho Đường Lê một ánh nhìn đầy khinh bỉ.
"Mấy kẻ phàm phu tục t.ử ở đây khai rằng, tên Giao nhân đó dạo này vẫn luôn sống chung với ngươi."
"Ngươi chỉ cần giao nộp nó ra đây, ta sẽ tha mạng cho ngươi."
Nói đoạn, ánh mắt lão dừng lại ở vòng một căng đầy của Đường Lê, chép miệng hai tiếng.
Cái con nhóc trước mặt này, tuy nhan sắc chỉ tầm bậc trung, nhưng vóc dáng thì... quả thực bốc lửa, câu người.
Thế nên lão vội vã đưa ra một lời đề nghị hấp dẫn: "Không những tha mạng, ta còn phá lệ thu nạp ngươi làm tỳ nữ hầu hạ ta, thấy sao?"
Đường Lê lườm lão một cái sắc lẹm, buông một lời khinh bỉ: "Cút."
"To gan!" Một tên kiếm tu đứng cạnh quát lớn, "Dám hỗn xược với Tôn thượng như vậy à!"
Ung Thịnh xua tay, bước tới gần Đường Lê, cười khẩy: "Cũng bướng bỉnh phết nhỉ."
Lão dùng tay nâng cằm Đường Lê lên, nheo mắt đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân.
Một luồng kiếm quang chớp nhoáng xẹt qua, suýt chút nữa đã c.h.é.m bay bàn tay đang nâng cằm nàng của Ung Thịnh.
Ung Thịnh phi thân lùi lại, buông một câu c.h.ử.i thề: "Đúng là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt."
Ngay sau đó, lão ra hiệu cho thuộc hạ động thủ.
Hàng loạt mũi kiếm sắc bén đồng loạt lao về phía Đường Lê.
Đường Lê thừa hiểu, với thân xác phàm trần không một chút linh lực này, nàng hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn chúng. Nàng nở một nụ cười nhạt nhòa, chấp nhận đối mặt với cái c.h.ế.t.
Đằng nào thì cũng phải rời đi, chi bằng liều mạng một phen trước khi ra đi.
Ở một chân trời xa thẳm rực rỡ sắc màu, hoa lê đường đang độ khoe sắc rực rỡ nhất, tựa như những bông tuyết trắng muốt phủ kín cành cây.
Hoa lê đường nở rộ khắp các triền đồi, tạo nên một biển hoa trắng tinh khôi. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, hương thơm thoang thoảng lại lan tỏa khắp không gian.
Không thấy Đường Lê đâu, Tạ Thanh Tuyệt tiện tay bẻ vài nhành hoa lê, những ngón tay thon dài khéo léo kết thành một vòng hoa xinh xắn, định bụng lát nữa sẽ tặng cho cô nương ấy.
Hắn chợt nghĩ, hoa lê đường quả thực rất đẹp, hương thơm dịu nhẹ chứ không nồng gắt, rất hợp với sở thích của hắn.
Và đó cũng chính là mùi hương đặc trưng tỏa ra từ người nàng.
Bất chợt, hắn nhận ra mình rốt cuộc cũng có một loài hoa yêu thích.
Và có cả một người để yêu thương.
Mường tượng cảnh thiếu nữ đội vòng hoa lên đầu, nở nụ cười rạng rỡ với mình, khóe môi hắn vô thức cong lên.
Vóc dáng nàng đẹp như thế, nếu được khoác lên mình chiếc váy làm từ Giao Tiêu, chắc chắn sẽ lộng lẫy vô cùng.
Dòng suy nghĩ trôi miên man, chẳng mấy chốc, hắn đã hoàn thành xong chiếc vòng hoa.
Thế nhưng, người cần đợi lại bặt vô âm tín.
Hắn tin chắc nàng không phải là kẻ hay thất hứa.
