Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 153

Cập nhật lúc: 24/03/2026 03:08

Trong thư, Đường Lê không hề nhắc đến thời gian cụ thể nàng sẽ quay về. Đêm qua hắn ngủ say như c·hết, hoàn toàn không hay biết nàng đã đi từ lúc nào để lên thành mua bánh trái.

Nhưng vốn dĩ hắn là một kẻ rất thính ngủ cơ mà... sao đêm qua lại có thể ngủ say như vậy chứ.

Hắn bỗng sực nhớ lại mùi t.h.u.ố.c an thần vương vấn trên môi nàng đêm qua.

Đôi mày hắn nhíu c.h.ặ.t, hắn vội vàng rút phong thư Đường Lê để lại trên bàn ra xem.

Nét chữ trên giấy được viết bằng một loại mực đặc biệt, giờ đây nội dung bức thư đã hoàn toàn thay đổi.

Khoảnh khắc đọc được những dòng chữ mới hiện ra, chiếc vòng hoa trên tay hắn rơi tõm xuống nền đất lấm lem bùn đất, những cánh hoa trắng muốt lập tức bị vấy bẩn.

Trong thư, nàng dặn dò vội vã rằng có người bên Tiên giới đang truy lùng hắn gắt gao.

Nàng khẩn thiết mong hắn lập tức trốn khỏi đây, tuyệt đối không được đi tìm nàng, cứ cắm cúi chạy thục mạng về phía trước, đừng bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại.

Ngay lúc đó, bóng dáng người đội nón lá quen thuộc xuất hiện trước mặt hắn. Vô danh đứng từ đằng xa, cất lời: "Cô nương ấy nhờ ta đưa cậu đi trốn."

Tạ Thanh Tuyệt phóng ánh mắt lạnh lẽo như băng về phía ông ta.

Vô danh vốn không định giúp Đường Lê, nhưng khi nghe lời khẩn cầu của nàng, ông ta chợt nảy ra một ý tưởng.

Mục đích ông ta đến đây, chỉ là muốn xem Tạ Thanh Tuyệt sẽ lựa chọn con đường nào.

"Tuy nhiên, ta sẽ cho cậu quyền tự quyết định." Ông ta nói với Tạ Thanh Tuyệt.

Tạ Thanh Tuyệt chẳng buồn đáp lại, quay ngoắt người bước đi không một chút do dự.

Vô danh đứng nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần.

Ván cược này, ông ta đã dự đoán đúng kết quả.

Sứ mệnh của ông ta, đến giây phút này, cuối cùng cũng đã hoàn thành.

Thanh trường kiếm nhuốm m.á.u cắm phập xuống nền đất. Đường Lê quỳ rạp xuống, ôm n.g.ự.c ho sặc sụa, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

Khắp cơ thể nàng là những vết c.h.é.m chằng chịt, m.á.u dường như đã chảy cạn kiệt.

"Cô nương, kiếm pháp của cô cũng ra gì đấy. Nhưng cô chỉ là một kẻ phàm trần yếu ớt không có linh lực, lại dám cả gan đối đầu với người của Tiên giới, đúng là không tự lượng sức mình." Tên kiếm tu đứng đầu ngạo nghễ buông lời nhạo báng.

Đường Lê đau đớn đến mức tê dại cả người. Máu ứ nghẹn trong cổ họng khiến nàng không thể thốt ra nổi một lời nào.

"Nếu con ranh con này đã ngoan cố như vậy," Ung Thịnh giơ tay lên, một tia sáng lập lòe xuất hiện trong lòng bàn tay lão, "thì để ta dạy cho nó một bài học ngoan ngoãn hơn."

Hàng vạn sợi tơ bạc sắc nhọn như d.a.o cạo phóng v.út ra, đ.â.m phập vào cơ thể nàng. Chúng như hàng ngàn lưỡi d.a.o lam, từ từ cứa vào da thịt nàng, đan thành một tấm lưới dày đặc, nhẫn tâm trói nghiến nàng lên không trung.

Đường Lê hét lên t.h.ả.m thiết, những giọt m.á.u liên tục rỉ ra từ kẽ răng nàng.

Những tên kiếm tu có mặt tại đó đều sững sờ.

Tôn thượng lại dùng đến Vô Tình Ti, phen này con ranh đó chắc chắn không còn đường sống.

"Khai mau, tên Giao nhân đó đang trốn ở đâu?!" Ung Thịnh gia tăng lực trên tay, siết c.h.ặ.t những sợi tơ bạc giờ đã nhuốm màu m.á.u đỏ au.

Đường Lê cố c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau thấu trời xanh. Đôi môi dính đầy m.á.u của nàng chỉ nở một nụ cười khinh miệt thách thức Ung Thịnh.

Ung Thịnh tức điên, Vô Tình Ti lập tức siết c.h.ặ.t hơn vào cơ thể nàng.

Đường Lê vắt kiệt sức tàn, đưa mắt liếc nhìn sợi chỉ vàng trên cổ tay.

Sắp đi đến hồi kết rồi.

Tạ Thanh Tuyệt à... Đệ ngàn vạn lần đừng tới đây nhé.

Thấy nàng thà c.h.ế.t chứ không hé răng nửa lời về tung tích của Tạ Thanh Tuyệt, Ung Thịnh biết có tra khảo thêm cũng vô ích, đành buông tay.

Cơ thể Đường Lê rơi bộp xuống đất, chìm nghỉm trong vũng m.á.u.

"Xử lý nó đi." Ung Thịnh lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ.

Một tên kiếm tu bước tới, giơ cao thanh kiếm sáng loáng.

Đường Lê nhắm nghiền hai mắt.

Mọi chuyện kết thúc tại đây thôi.

Nàng thầm nghĩ.

Nhưng giây tiếp theo, thay vì cảm nhận được cơn đau buốt da thịt như dự đoán, bên tai nàng chỉ vang lên tiếng kim loại va chạm chát chúa.

Đường Lê dùng chút sức lực cuối cùng, từ từ hé mở đôi mắt.

Giữa màn m.á.u đỏ tươi, nàng lờ mờ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ấy đang chắn trước mặt nàng. Thanh băng kiếm trong tay hắn đã chặn đứng nhát kiếm chí mạng đang nhắm thẳng vào tim nàng.

Hắn vẫn đến.

Khóe môi Đường Lê khẽ cong lên một nụ cười chua xót.

Thấy hắn xuất hiện, Ung Thịnh khoanh tay cười khẩy: "Không ngờ ngươi lại tự vác xác đến nộp mạng."

Tạ Thanh Tuyệt lạnh lùng trừng mắt nhìn lão, đáy mắt tràn ngập sát khí tàn độc.

Hắn thở hắt ra một hơi, dưới chân lập tức hình thành một pháp trận bằng băng lạnh lẽo.

Vô vàn mũi băng nhọn hoắt phóng v.út về phía đám kiếm tu, bao gồm cả Ung Thịnh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 153: Chương 153 | MonkeyD