Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 169
Cập nhật lúc: 24/03/2026 03:10
Đôi lông mày chàng khẽ nhíu lại, một tay lật góc drap giường lên.
Chỗ nào cũng lấm lem.
Chàng định quăng cái drap này đi, nhưng nghĩ lại.
Nàng đâu có bẩn.
Giặt sạch rồi dùng lại cũng được.
Trong bồn tắm, Tạ Thanh Tuyệt dùng một tay vớt chút nước ấm, nhẹ nhàng dội lên bờ vai trần của nàng.
Đường Lê buồn ngủ đến mức sắp lịm đi, cho đến khi tay chàng chạm vào vùng bụng dưới hơi căng tức của nàng.
Nàng tỉnh táo lại một chút, khẽ kêu: "Đừng ấn, đau."
"Muốn giữ lại không?" Tạ Thanh Tuyệt ngước mắt hỏi nàng.
Đường Lê đầu óc lơ mơ, nhất thời không hiểu ý chàng là gì.
Chỉ thấy khóe môi chàng khẽ nhếch lên, ánh mắt trở nên nóng bỏng, chàng thì thầm.
"Vậy thì giữ lại nhé."
Trời đã sáng bảnh mắt, Đường Lê, người vừa bị hành hạ thêm một trận "thập t.ử nhất sinh", rốt cuộc cũng được vùi mình vào chiếc chăn thơm tho mùi nắng, mái tóc vẫn còn thoang thoảng hương bồ kết sau khi tắm, mệt mỏi khép đôi mi lại.
Nàng bị người phía sau ôm trọn vào lòng, lưng áp sát vào vòm n.g.ự.c rắn chắc của chàng.
Tạ Thanh Tuyệt vén mớ tóc lòa xòa trên mặt nàng, để lộ sườn mặt thanh tú và chiếc cổ cao thon thả.
Chàng khẽ hôn lên mái tóc nàng, dặn dò: "Ngủ ngon nhé."
Đường Lê cứ ngỡ với cơ thể "mình đồng da sắt" này, chỉ cần ngủ một giấc là lại tràn trề sinh lực, nào ngờ khi tỉnh lại mới nhận ra mình đã lầm to.
Lưng vẫn đau ê ẩm, chân vẫn bủn rủn, cử động mạnh một chút là run lẩy bẩy.
"Tỉnh rồi à?"
Một giọng nói quen thuộc, lạnh lùng vang lên bên tai.
Tạ Thanh Tuyệt mặc bộ áo trong trắng muốt, tóc xõa tung, đang ngồi đọc sách bên mép giường.
Đường Lê mơ màng nhích lại gần, thắc mắc: "Sao chàng vẫn ở đây?"
Không phải đi làm việc à?
Tạ Thanh Tuyệt vòng một tay ôm nàng vào lòng, rũ mắt nhìn nàng: "Nàng nhìn xem bây giờ là giờ nào rồi?"
Đường Lê hơi nhổm người lên, nghển cổ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời đã sập tối.
Nàng mặc kệ tất cả, ngã ụp vào người Tạ Thanh Tuyệt, vùi đầu vào n.g.ự.c chàng càu nhàu: "Ai bảo chàng hôm qua hành hạ người ta đến tận sáng cơ chứ."
Tạ Thanh Tuyệt vuốt ve mái tóc nàng như để dỗ dành, khẽ bật cười: "Ta sai rồi, ta đâu có ý trách nàng."
Đường Lê cọ cằm vào n.g.ự.c chàng, tỏ ý không bận tâm nữa.
Sau một lúc nằm ườn trên người Tạ Thanh Tuyệt, nàng tỉnh táo hơn một chút. Xoay người lại, nàng thấy những ngón tay thon dài của chàng lại lật thêm một trang sách.
Đường Lê ngẩng đầu lên hỏi: "Chủ nhân đang đọc gì thế?"
Tạ Thanh Tuyệt điềm nhiên đáp: "Đang tìm hiểu xem kiếm linh có thể m.a.n.g t.h.a.i hay không."
Đường Lê sững sờ.
Một lúc lâu sau, nàng rụt rè hỏi: "Vậy... có thể không?"
Tạ Thanh Tuyệt liếc nhìn nàng.
Dù đúng là chàng đang đọc sách về kiếm linh, nhưng chàng thừa biết kiếm linh không phải con người, làm sao có thể m.a.n.g t.h.a.i được, ban nãy chỉ là đùa nàng thôi.
Nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của thiếu nữ, chàng cũng không giấu giếm: "Không thể."
Đường Lê rũ hàng mi, khẽ "Ồ" một tiếng.
Thấy phản ứng của nàng, bàn tay đang vuốt tóc nàng của Tạ Thanh Tuyệt trượt xuống bên má, khẽ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên: "Trông nàng có vẻ thất vọng nhỉ?"
Nói đoạn, chàng cúi xuống hôn nàng, áp sát gò má nàng mỉm cười: "Muốn sinh con cho ta đến thế cơ à?"
Đường Lê thành thật đáp: "Ta khá thích trẻ con."
Nét mặt Tạ Thanh Tuyệt thoáng chững lại, chàng từ từ đặt quyển sách xuống.
Chàng dùng hai tay đỡ Đường Lê ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt nàng: "Loài người tuổi thọ ngắn ngủi, chỉ sống được vài chục năm, mới cần phải sinh con đẻ cái để duy trì nòi giống, kéo dài nền văn minh."
"Còn ta và nàng, sinh mệnh vốn dĩ bất tận, việc gì phải để nàng chịu nỗi đau sinh nở?"
"Như bây giờ, chẳng phải rất tốt sao."
Sợ nàng buồn, chàng vừa vuốt ve má nàng vừa nhẹ nhàng giải thích.
Thực ra Đường Lê cũng không quá bận tâm chuyện có con hay không, thậm chí trước khi Tạ Thanh Tuyệt nhắc đến, nàng còn chẳng thèm mảy may suy nghĩ.
Nàng mỉm cười với chàng, đáp: "Ta cũng thấy như bây giờ là tuyệt nhất rồi."
Thu qua đông tới, thấm thoắt lại sắp đến Tết.
Sau này Đường Lê mới biết từ chính miệng Tạ Thanh Tuyệt, rằng chàng chưa từng đón Tết bao giờ, tộc Giao nhân cũng không có phong tục này.
Và những cái Tết mà chàng từng trải qua, đều là những cái Tết có nàng bên cạnh.
Một lần là vào ngàn năm trước, tại nhà họ Từ ở thôn Ngọc Tuyền, một lần là năm ngoái, tại kinh thành chốn nhân gian.
"Vậy từ nay trở đi, năm nào ta cũng sẽ cùng chàng đón Tết." Đường Lê đứng trên chiếc thang gỗ, vừa tự tay treo chiếc đèn l.ồ.ng đỏ rực cho Nhược Thủy Tiểu Trúc, vừa ngoái đầu lại cười tươi tắn với Tạ Thanh Tuyệt.
Tạ Thanh Tuyệt nhìn nàng, khẽ mỉm cười nhưng không đáp.
