Xuyên Thành Kiếm Linh Thế Thân Của Tiên Tôn Phản Diện - Chương 170
Cập nhật lúc: 24/03/2026 03:10
Đường Lê mơ hồ cảm thấy dường như chàng đang cất giấu tâm sự gì đó.
Mấy tháng nay hai người "song tu" quá đỗi thường xuyên. Tối nào Tạ Thanh Tuyệt cũng "hành hạ" nàng đến tận khuya khoắt. Nàng chịu không thấu thì chuyển sang "thần giao", dẫu sao thì nửa đêm đầu cũng đừng hòng mà nhắm mắt ngủ yên.
Ban ngày nàng thường dậy không nổi, cứ thế mà ngủ nướng đến trưa, có khi đến tận chiều mới ló mặt ra. Đã lâu lắm rồi nàng không cùng chàng đến tiền điện để xử lý công vụ.
Mọi biến động ở Tiên giới dạo gần đây, nàng hoàn toàn mù tịt.
Ban đầu nàng còn lo lắng chuyện "song tu" quá độ sẽ bào mòn sinh lực của Tạ Thanh Tuyệt, nhưng lần nào hỏi chàng cũng bảo không sao. Thấy chàng đêm nào cũng sung sức, chẳng có vẻ gì là suy nhược, dần dà nàng cũng lười hỏi.
"Tiên giới dạo này có chuyện gì sao?" Đường Lê bước xuống thang, lại gần Tạ Thanh Tuyệt.
Sợ chàng lạnh, nàng kiễng chân kéo khép cổ áo khoác ngoài cho chàng.
Bất chợt, Tạ Thanh Tuyệt nắm lấy đôi tay nàng.
Chàng cúi đầu, hàng mi dài khép hờ, khẽ đặt một nụ hôn lên những ngón tay nàng.
"Chẳng có gì quan trọng đâu, nàng đừng bận tâm."
Bàn tay Đường Lê nhột nhạt, nàng bật cười khúc khích. Một luồng hơi ấm áp lan tỏa từ tận đáy lòng, hóa thành sự dịu dàng như làn nước êm đềm.
Đêm Giao thừa, Nhược Thủy Tiểu Trúc đón một trận tuyết rơi, đến ngày hôm sau thì tạnh hẳn.
Tuyết Đoàn giờ đây đã béo tròn ủm, đang sung sướng lăn lộn trên nền tuyết trắng, còn tự mình nặn hẳn một quả bóng tuyết to đùng.
Đường Lê luôn cho rằng ngày Tết thì phải ăn uống một bữa ra trò, nhưng tay nghề nấu nướng của nàng thì đúng là dở tệ, đành phải bắc một nồi lẩu ngoài sân.
"Ăn ngoài này có sợ lạnh không?" Đường Lê hỏi Tạ Thanh Tuyệt.
Tạ Thanh Tuyệt đáp ngắn gọn: "Không đâu."
Nói xong, chàng ngập ngừng một chốc rồi bất ngờ hỏi: "Nàng có muốn ăn sủi cảo không?"
Đôi mắt Đường Lê sáng rực lên: "Chàng tự tay gói á?"
Tạ Thanh Tuyệt "Ừm" một tiếng.
Đường Lê cười tít mắt: "Thích quá!"
Tạ Thanh Tuyệt sai người đi lấy bột mì và nhân bánh.
Thực tình mà nói, chàng ghét việc nấu nướng.
Cái trò vừa bẩn vừa lích kích này, chàng luôn tránh xa được chừng nào hay chừng ấy.
Chỉ là bất giác chàng nhớ lại những năm tháng thiếu niên, khi Đường Lê ngồi bên cạnh dạy chàng cách gói sủi cảo.
Thế mà thành quả của nàng còn chẳng ra hồn bằng chàng.
Nghĩ đến đó, khóe môi chàng khẽ nhếch lên, đưa mắt nhìn Đường Lê đang ngồi rảnh rang một bên.
"Nàng cứ ngồi ỳ ra đó mà không lại phụ ta một tay à?" Chàng nghiêng đầu hỏi.
"Ta gói sủi cảo vụng lắm." Đường Lê đ.á.n.h mắt sang chỗ khác, vẻ mặt hơi bối rối, lí nhí đáp: "Chàng thừa biết mà."
Tạ Thanh Tuyệt bật cười, kéo cổ tay nàng lại gần: "Lại đây."
Đường Lê bị chàng kéo ngồi lên đùi, ngơ ngác: "Làm gì vậy? Muốn ta giúp chàng nhào bột à?"
Tạ Thanh Tuyệt đưa ngón tay dính đầy bột mì quệt nhẹ lên má nàng, cười gian xảo: "Ta không thể bẩn một mình được."
Đường Lê: Cái tâm lý gì kỳ cục vậy???
Sủi cảo đã gói xong, nồi lẩu cũng sôi sùng sục.
Chiếc nồi đồng bốc khói nghi ngút. Đường Lê ngồi cạnh Tạ Thanh Tuyệt, sau một khoảng thời gian dài dạ dày trống rỗng, cuối cùng nàng cũng được nếm trải cảm giác no nê thỏa mãn.
Suốt bữa ăn, Tạ Thanh Tuyệt chẳng động đũa mấy, chủ yếu là gắp thức ăn cho nàng.
"Cứ từ từ mà ăn, không ai giành đâu." Chàng nhạt giọng nhắc nhở, "Bình thường ta bạc đãi nàng lắm sao? Mà sao lại đói như ma đói thế này?"
Đường Lê cầm khăn tay lau khóe miệng, thanh minh: "Đâu có, tại ta thích ăn lẩu thôi mà."
Tạ Thanh Tuyệt nhướng mày, ghi tạc trong lòng.
Ăn xong bữa cơm tất niên, Đường Lê biết tính Tạ Thanh Tuyệt ưa sạch sẽ, bèn cùng chàng đi súc miệng rồi thay bộ y phục khác.
Lúc nàng thay đồ xong bước ra, chiếc bàn đá ngoài sân đã được dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm.
Nàng bỗng thấy, Tạ Thanh Tuyệt mắc bệnh sạch sẽ cũng tốt, mọi việc dọn dẹp vệ sinh trong nhà đều do một tay chàng quán xuyến, nàng chẳng phải động móng tay vào việc gì.
"Ta nhớ là, tầm này năm ngoái, nàng từng nói muốn nặn người tuyết?" Tạ Thanh Tuyệt tiến đến nắm tay nàng, xỏ cho nàng một đôi găng tay, "Vừa khéo năm nay lại có tuyết rơi này."
Đường Lê nhíu mày suy nghĩ: "Ta từng nói thế à? Sao ta chẳng nhớ gì sất."
Nàng ngước lên nhìn Tạ Thanh Tuyệt, mỉm cười: "Chủ nhân trí nhớ tốt thật đấy."
Tạ Thanh Tuyệt rũ mắt cười nhạt, kéo nàng vào lòng.
Đường Lê nghe thấy giọng nói trầm ấm của chàng vang lên từ trên đỉnh đầu.
"Đã từng có một cô nương dặn ta phải luôn nhớ đến nàng, nhớ rằng nàng thích ta."
"Về sau, mọi thứ liên quan đến nàng, ta đều khắc sâu trong lòng."
Đường Lê sống mũi cay xè, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy chàng: "Ta biết mà, chủ nhân chưa bao giờ quên ta."
