Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 192

Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:01

Bên kia, Tô Thành Tài đã bế Tô Vãn Vãn ra ngoài, nhưng không đến tìm Trình Kiêu ngay mà còn vừa đi vừa hỏi Vãn Vãn: "Vãn Vãn, mới nãy cháu nói cháu đã biết chuyện chú ba ghé nhà từ trước rồi, là ai nói cho cháu nghe vậy Tô Văn Vãn vò đầu ngẫm nghĩ rồi bảo: "Nhưng cháu đã hứa với Tảo Tảo là không được nói linh tinh rồi" gương mặt ngây thơ vô tội.

Tảo Tảo? Ánh mắt Tô Thành Tài lạnh tanh, lại là trò mèo của bên nhà anh cả ư?

Một đứa trẻ như Tô Tảo Tảo thì biết gì chứ?

Còn nữa, sao bên nhà anh cả lại biết chuyện anh ta từng bỏ chạy vì nhát gan? Lại còn để nhóc con Tô Tảo Tảo nghe thấy nữa.

Phải ngang nghiên cỡ nào mới để một đứa trẻ nghe thấy chứ?

Anh ta cố dồn nén ngọn lửa giận trong lòng, tiếp tục hỏi Tô Vãn Vãn: "Vãn Vãn à, không phải quan hệ giữa cháu và Tảo Tảo không tốt lắm sao? Sao tự dưng con bé lại nói chuyện này với con vậy?"

Tô Vãn Vãn cũng thấy phiền muộn và không hiểu, lắc đầu nói: "Cháu cũng không biết nữa" Ngập ngừng mấy giây lại nói thêm: "Chị ấy bảo muốn cháu tha lỗi cho chị ấy" Rồi lại dừng lại nói: "Chú ba, cháu phải tha lỗi ạ?"

Cô bé mở to mắt, thành thật hỏi anh ta.

Tô Thành Tài đáp: "Thế Vãn Vãn có muốn tha lỗi cho con bé không?"

Tô Vãn Vãn lắc đầu: "Không đâu, chị ấy đã đẩy cháu ngã mà."

Tô Thành Tài dĩ nhiên hiểu câu "đẩy cháu ngã" của cô bé là thế nào, một năm trước Tô Vũ Đình đẩy Vãn Vãn ngã trong sân, suýt chút để xảy ra án mạng c.h.ế.t người.

Cũng chính vì chuyện đó nên chuyện công việc anh hai vốn đã hứa sẽ đi hỏi thăm họ anh ta, sau cùng lại chẳng ra đâu vào đâu.

Từ lúc đó anh ta đã cực kì ghét đứa cháu gái hay sinh sự này rồi.

Nếu không có con bé gây rối thì giờ anh ta sớm đã được vào thành phố làm việc rồi chứ chẳng phải làm hiệu trường gì đó ở cái trường tiểu học rách nát này.

Làm hiệu trưởng thì có tương lai gì chứ?

Ở trường, đám học sinh còn hành hạ họ, cái công việc này vốn đã vừa làm vừa nơm nớp lo âu rồi. Nếu không phải thật sự không kiếm được việc gì t.ử tế thì thật sự là chẳng ai thích làm hiệu trưởng cả.

Nếu giờ có được một công việc trong thành phố, anh ta chắc chắn sẽ bỏ quách cái chức hiệu trưởng này để chạy ngay lên phố.

"Nếu cháu đã không muốn tha lỗi cho con bé thì đừng tha lỗi. Vãn Vãn à, chúng ta không được hàn nhát như vậy, lúc cần kiên cường thì nhất định phải cứng rắn lên. Về điểm này thì cháu đừng học theo bố mẹ nhé." Tô Thành Tài nói: "Giờ bố mẹ cháu đã khá lên nhiều rồi, sau khi họ ra riêng, chú cũng thấy rất an tâm."

Anh ta tưởng là Vãn Vãn không biết gì nên cũng thả lỏng hơn nhiều trước mặt cô bé. Anh ta không hề hay biết Tô Vãn Vãn hiểu tất cả, cô bé chỉ đang giả vờ là trẻ con mà thôi.

Tô Vãn Vãn thầm hừ lạnh trong lòng, anh ta cũng có mặt mũi để nói bố mẹ cô bé thế ư? Nếu không vì bố mẹ cô t.ử tế, trọng tình nghĩa, chu cấp cho anh ta đi học, thì giờ anh ta có thể ngồi vào cái ghế hiệu trưởng ấy chắc.

Nhưng cô bé lại không để lộ chút bất mãn nào trên mặt, mà vẫn cứ ngu ngơ, vờ như không hiểu gì.

Tô Thành Tài nói:"Đợi chút nữa chúng ta đến nhà họ Trình, Vãn Vãn nhớ phải khuyên anh Trình Kiêu với chú nhé"

Tô Vãn Vãn gật đầu cái rụp, dĩ nhiên rồi. Điều cô bé mong nhất là Trình Kiêu được đi học, sao có thể không giúp anh ta khuyên nhủ cậu ấy cho được.

Tô Thành Tài nói: "Vãn Vãn ngoan quá, đáng yêu hơn Tảo Tảo nhiều"

Trong lòng anh ta, Vãn Vãn thật sự đáng yêu hơn Tảo Tảo rất nhiều. Cái con nhóc Tảo Tảo kia quá chua ngoa, chẳng biết là vì cách đối xử của bà Tô với con bé hay vì lí do gì. Con bé kiêu căng đến mức còn chẳng xem chú ba như anh ta ra gì.

Mấy tháng gần đây thì đã đỡ hơn rồi, nhưng vẫn cứ như bà cụ non, lúc nào trong đôi mắt ấy cũng như giấu thứ gì đó, có những lúc lại nhìn anh ta chằm chằm đến ngẩn cả ra.

Đến cả một người trưởng thành như anh ta cũng thấy đứa bé u ám này quá đáng sợ.

Để mà so sánh thì tất nhiên anh ta nhìn Vãn Vãn thấy thuận mắt hơn nhiều.

Vãn Vãn mềm mại đáng yêu, bế trên tay càng giúp anh ta cảm nhận rõ hơn tâm trạng của người làm chú.

Trẻ con bình thường phải như Vãn Vãn mới đúng.

Trình Kiêu đang c.h.ặ.t gà núi trong sân.

Con gà này đã c.h.ế.t từ lúc cậu ấy mang nó xuống núi.

Nó bị Tia Chớp c.ắ.n c.h.ế.t. Bởi là lần đầu đi săn nên Tia Chớp không làm chủ được sức mạnh, cuối cùng c.ắ.n đứt cổ con gà núi nọ luôn.

Cắn đứt thì c.ắ.n đứt thôi, đằng nào cậu ấy cũng phải gϊếŧ gà. Đợi vặt lông xong thì mang nửa con qua nhà Vãn Vãn vậy.

Vãn Vãn thích ăn thịt nhất, dù là thỏ rừng hay gà núi thì cô bé đều thích ăn cả.

Đợi chút nữa bảo mẹ đem nửa con đi kho, để cậu ấy mang sang nhà Vãn Vãn nửa con còn lại. Dì Lục nấu ăn rất khéo, chắc chắn sẽ nấu được một món ngon lành.

Cậu ấy chỉ cần nghĩ đến cảnh Vãn Vãn ăn gà do mình săn trong lòng đã thấy rất vui rồi.

Dạo này Vãn Vãn lớn nhanh như thổi, càng lúc càng thông minh.

Cô bé nói chuyện ngày càng lưu loát, đi bộ càng khỏi phải nói, đã giỏi hơn mấy đứa trẻ ba tuổi khác rất nhiều rồi.

Cậu ấy thích nhất là thấy dáng vẻ ngày càng thông minh hơn của Vãn Vãn, dường như cả đôi mắt đen lay láy kia cũng biết nói chuyện.

Cũng chẳng biết ổ thỏ con cậu ấy tặng cho cô bé nuôi chừng nào mới lớn để bồi bổ cơ thể cho cô bé.

Sau này chỉ cần rảnh rỗi, cậu ấy vẫn sẽ lên núi đi săn. Huấn luyện thêm một thời gian nữa chắc chắn Tia Chớp sẽ cừ khôi hơn cả Báo Săn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.