Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 193

Cập nhật lúc: 12/04/2026 15:01

Nghĩ đến Báo Săn, cậu ấy lập tức nhìn sang chỗ chuồng ch.ó. Báo Săn đang nằm trên đất phơi nắng mặc cho mặt trời đã dần lặn xuống.

Dường như Báo Săn cũng cảm nhận được ánh mắt của chủ nhân, cơ thể động đậy rất khẽ. Nó vẫy vẫy cái đuôi, nhìn Trình Kiêu kêu lên "ư ử".

Trình Kiêu nhìn Báo Săn nói: "Sắp được ăn rồi." Cậu ấy nghĩ là Báo Săn đói rồi.

Sau khi Báo Săn bị thương, cậu ấy đã chiều chuộng nó hết mực, chỉ lo nó bị đói. Chỉ cần là nơi trong khả năng của cậu ấy, cậu ấy sẽ đủ mọi cách kiếm đồ ăn cho Báo Săn.

Đây cũng là lí do cậu ấy muốn lên núi ngay lập tức.

Vì trong nhà không có tiền mua thịt cá nên cậu ấy đành tự mình lên núi thử vận may, xem thử liệu thần may mắn có mỉm cười, giúp cậu bắt được vài con thú rừng hay không.

Nào ngờ, vận may của cậu ấy thật sự quá tốt, lại thêm Tia Chớp phấn đấu hết mình, nên lần lên núi này đã thu hoạch đầy cả túi.

Báo Săn nghe chủ nhân nói vậy lại vẫy vẫy cái đuôi, nằm bẹp xuống, ghé đầu áp lên đất.

Không lâu sau, Báo Săn lại nhổm dậy, nhìn ra ngoài cổng sủa: "Gâu! Gâu! Gâu!"

Mấy tiếng sủa đã thu hút sự chú ý của Trình Kiêu.

Cậu ấy dừng việc đang làm lại, đưa mắt nhìn ra cổng.

Mặc dù sức khỏe của Báo Săn không tốt, nom có vẻ như đã trở nên vô dụng, nhưng thực chất tai vẫn rất nhạy, cũng rất cơ trí và cảnh giác. Không một ai có thể giấu được tại của nó.

Mới nãy khi nó ghé tai xuống đất đã nghe rõ có tiếng bước chân đi về phía này, hơn nữa tiếng bước chân ấy là của một người hoàn toàn xa lạ.

Cũng chính vì sự lạ lẫm này đã khiến nó lập tức xù lông lên, nhìn về cổng đầy cảnh giác.

Trình Kiêu cũng đã đặt d.a.o xuống, đứng dậy.

Không lâu sau, người tới đã lọt vào tầm mắt của cậu ấy, dường như cả đứa trẻ người đó đang bế cũng thu hút sự chú ý của cậu ấy. Trình Kiêu nheo nheo mắt, cuối cùng cũng nhìn rõ người đến và đứa trẻ là ai.

Vãn Vãn?

Nhìn kĩ lại, quả đúng là Vãn Vãn.

Lại nhìn đến người đang bế Vãn Vãn, là chú ba Tô Thành Tài bên nhà họ Tô.

Sao chú ấy lại đến đây?

Trình Kiêu nảy sinh nghi ngờ, quá nhiều câu hỏi không có lời giải.

"Anh Trình Kiều!" Vãn Vãn cất tiếng gọi, vẫy tay với cậu ấy.

Sự căng thẳng trong lòng Trình Kiêu đã tan biến: "Sao em lại đến đây?" Lại nhìn sang Tô Thành Tài: "Chú ba, chú cũng đến rồi à?"

"Mẹ cháu có nhà không?" Tô Thành Tài thả Tô Văn Vãn xuống.

Vãn Vãn vừa đặt chân xuống đất đã chạy ngay về phía Trình Kiêu.

Trình Kiêu đáp: "Mẹ cháu không có nhà, vẫn đang ở ruộng chưa về." Nhìn trời thấy cũng muộn rồi mà mẹ cậu ấy vẫn chưa về.

Cậu ấy bỗng thấy hơi lo, trước đây, tầm giờ này là mẹ phải về rồi mới phải.

Tô Thành Tài nói: "Chú muốn nói vài câu với cháu, giờ cháu có rảnh không?"

Trình Kiêu suy nghĩ rồi gật gật đầu.

Cậu ấy không biết Tô Thành Tài tìm mình có việc gì, dù gì thì cậu ấy cũng chẳng mấy khi giao du với bên nhà họ Tô. Thậm chí cậu ấy còn từng đắc tội với bà nội Tô vì lúc trước đã cứu Vãn Vãn, thân là con trai cưng của bà ấy, có lẽ Tô Thành Tài sẽ ghét cậu ấy lắm nhỉ?

Nào có ai lại không ghét người từng bắt nạt mẹ mình chứ?

Giờ Tô Thành Tài đến tìm Trình Kiêu, mặc dù trong lòng cậu ấy vẫn thấy hoài nghi, nhưng ngay lúc này cũng không thể nói "không" được mà vẫn phải đón Tô Thành Tài vào trong.

Cậu ấy lấy cho anh ta một cái ghế rồi cả hai ngồi luôn trong sân. Trình Kiêu vừa vặt lông gà vừa nói chuyện với Tô Thành Tài.

Tô Vãn Vãn nép vào lòng Trình Kiêu, nhìn cậu ấy rút lông gà. Nhìn ngoài có vẻ như Trình Kiêu vẫn rất bình tĩnh nhưng cô bé có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng toát ra từ cơ thể cậu ấy.

Đặc biệt khi Tô Thành Tài nhắc đến chuyện lúc Lương Lại T.ử vào nhà họ Trình, anh ta cũng đang ở trước cửa nhà họ Tô, nhìn thấy hết tất cả, Trình Kiêu lại càng thêm căng thẳng.

Vãn Vãn lo lắng, giơ tay ra vỗ nhẹ lên người cậu ấy. Bấy giờ các dây thần kinh căng cứng của Trình Kiêu mới giãn ra.

Cô bé hiểu rất rõ Trình Kiêu sợ mất đi mẹ cỡ nào. Nếu lúc ấy không có Tia Chớp, e là mẹ Trình lại có kết cục giống y trong sách rồi.

Trình Kiêu không lường đến chuyện này nên vẫn luôn tránh né chuyện xảy ra hôm đó. Giờ Trình Kiêu cảng thẳng như vậy là bởi nghe thấy Tô Thành Tài ngồi đó nhắc đến chuyện đã xảy ra, hơn nữa còn là đã chứng kiến tất cả song không chạy vào cứu giúp họ.

Sự bình tĩnh sau đó của cậu ấy phần là nhờ sự vỗ về của Vãn Vãn, phần là nghĩ đến Tô Thành Tài cũng chẳng có nghĩa vụ phải cứu họ. Anh ta cứu họ là tình nghĩa, mà không cứu cũng là lẽ đương nhiên.

Dù có thế nào đi chăng nữa thì Trình Kiêu cũng không có lí do gì để trách móc Tô Thành Tài.

Tô Thành Tài cũng đã nghĩ đến điểm này nên mới bình thản kể rõ mọi chuyện cho Trình Kiêu nghe.

Lí do nói với cậu ấy, một là vì nếu đúng như Tô Cần nói thì người nên được nghe chuyện này nhất quả đúng là nhà họ Trình. Hai là anh ta muốn dùng chuyện này thử thăm dò nhà họ Trình, xem thử nhà họ tính toán ra sao, phản ứng thế nào, thì sau đấy anh ta mới nắm được bản thân nên làm gì.

Suất học miễn phí ở trường tiểu học chỉ cần anh ta nói một câu là được, nhưng nếu nhà họ Trình lại sinh lòng oán hận với anh ta chỉ bởi khi đó đã không cứu giúp họ thì anh ta chắc chắn sẽ không hé răng nói nửa lời về suất học đó.

Khi thấy biểu cảm bình tĩnh, không quá giận dữ, không quá nhã nhặn của Trình Kiêu, anh ta thấy rất hài lòng.

Đây là một đứa trẻ thông minh, anh ta thích người như vậy.

Làm việc với người thông minh lúc nào cũng dễ dàng hơn hẳn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.