Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 379

Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:02

Lúc hỏi ra những lời này ông ấy cũng đã suy xét rất lâu.

Trường Thanh cầm tóc của ông ấy đi làm xét nghiệm nhưng vẫn chưa có kết quả, ông ấy cũng chỉ muốn hỏi một chút xem rốt cuộc ông ấy có phải là con trai của bà ta không?

Bà nội Tô nghe xong dựng lông mày nói: "Con không phải do mẹ sinh ra chẳng lẽ nhảy ra từ cục đá sao? Mày đúng là cái đồ không có lương tâm, bà đây m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mới sinh ra được mày mà mày đối xử với mẹ mày như vậy sao? Mày còn nghi ngờ cả tao nữa hả? Mày đi mà hỏi người trong thôn xem rốt cuộc mày có phải do tao sinh ra hay không. Lúc tạo sinh ra mày chính vợ của ông Sơn là người đỡ đẻ cho tao đấy. Mày đi hỏi đi xem rốt cuộc mày có phải là con trai của tạo hay không?"

Tô Cần nhìn chằm chằm bà nội Tô nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt của bà ta, quả thật đúng là nhìn không ra có chỗ nào đó không thích hợp cả. Lúc ông ấy hỏi ra câu này bà nội Tô cũng không kinh ngạc, cũng không trố mắt mà chỉ có sự phẫn nộ, sự phẫn nộ đó giống như tức giận vì bị người khác hoài nghi, điều này khiến Tô Cần kết luận quả thật ông ấy đúng là con trai của bà nội Tô.

Vãn Vãn cũng nhìn chằm chằm vẻ mặt của bà nội Tô, ý nghĩa trong lòng cô cũng giống nhau của ba mình, ba quả thật là con trai của bà ta sao?

Chẳng lẽ bọn họ đã suy đoán sai, ông cả và mọi người cũng đã đoán sai?

Ba cũng không phải là con trai của ông cả sao?

"Mày nghe được những lời đồn đại này từ đâu ra? Ai nói với mày là tao không phải mẹ ruột của mình? Mày chỉ hẳn ra đây để tao muốn hỏi xem rốt cuộc hắn ta có tâm tư gì hả!"

"Mẹ, con trông thấy bác cả!"

Bà nội Tô mắng: "Bác cả cái gì! Kẻ nào bị ch.ó ngậm lương tâm nói ra vậy, ông ta..."

"Việc này là tôi nói!"

Bà ta Tô đang mắng đến nghiện lại đột nhiên nghe thấy giọng nói này, ban đầu bà ta còn không nghe ra nên mắng: "Ông." Vừa quay đầu lại đã lập tức đối mặt với khuôn mặt của một người mà dù thế nào bà ta cũng không muốn thấy, cặp mắt kia đang nhìn chằm chằm và bà ta, sắc mặt bà ta tái nhợt giọng nói cũng trở nên run rẩy: "Là ông!"

"Là tôi!" Tô Thường Minh đi lên: "Kỷ Hồng Quả, bà không ngờ tới tôi còn sống sót trở về sao?"

Sắc mặt bà nội Tô tái nhợt giống như một tờ giấy, khí thế mắng c.h.ử.i người vừa rồi cũng hoàn toàn không còn nữa.

Bà nội Tô trợn mắt há hốc mồm nhìn Tô Thường Minh từng bước từng bước đi tới, ánh sáng mặt trời chiếu trên mặt ông ấy khiến bà ta có một loại cảm giác khϊếp đảm, sự ngang ngược ngày thường cũng đột nhiên nhiên chùn bước tại đây.

Sau đó bà ta bỏ chạy.

Bà ta vứt bỏ Tô Đại Lực vẫn còn đang nằm trên cáng xuống rồi một mình bỏ chạy.

Thậm chí bà ta còn hoảng loạn chạy giống như phía sau có ác quỷ đang đuổi theo bà ta.

?

Tô Cần không hiểu vì sao.

Vãn Vãn dường như đang suy tư gì đó.

Tô Đại Lực nằm cô đơn trên mặt đất: "..."

Mẹ ông ta cứ thế vứt bỏ ông ta xuống rồi chạy đi, vứt bỏ một tên phế nhân như ông ta ở nơi này bị người khác nhìn giống như đang nhìn một con khỉ.

Là người nào có thể khiến mẹ sợ thành như vậy chứ? Ông ta chưa từng bao giờ thấy mẹ sợ ai bao giờ? Ngoại trừ ba ra bà ta rất ít khi sợ người nào khác, nếu như bên ngoài có người nói xấu bà ta là bà ta đều không nói hai lời mà mắng lại.

Khiến cho mọi người không dám bàn tán về bà ta ở bên ngoài nữa.

Nhưng hôm nay khoảnh khắc khi ông già này xuất hiện thế mà khiến cả người mẹ không ngừng phát run, đã thế còn bỏ mặc ông ta chạy trốn.

Trong lòng Tô Đại Lực rất mất mát.

Sau đó ông ta cũng nhìn về phía người đã khiến mẹ mình sợ hãi với ánh mắt tò mò mang theo vài phần ác ý trong đó.

Tầm mắt dừng lại hình bóng của Tô Thường Minh trước mặt.

Vào khoảnh khắc đó ông ta cảm giác được thời gian dường như đang quay ngược lại.

Hình như ông ta nhìn thấy ba ruột của mình?

Sau khi ba ruột của ông ta bị bắt khi còn trẻ, mẹ ông ta cũng gả cho người ba hiện giờ.

Lúc ấy ông ta cũng không còn nhỏ nên đã hiểu chuyện. Bọn họ cho rằng ông ta không hiểu cái gì nhưng thật ra cái gì ông ta cũng đều hiểu.

Người ba hiện giờ đối xử với ông ta rất tốt thậm chí còn tốt hơn cả so với con trai ruột của mình là Tô Cần, nhưng ông ta vẫn cảm thấy không đủ.

Cho nên ông ta mới muốn cướp hết tất cả những thứ thuộc không phải của mình đều trở thành của mình hết.

Ông ta muốn làm cái gì cũng đều phải tốt hơn so với Tô Cần.

Người ba hiện giờ vẫn luôn nói ông ta là con trai ruột của mình, ngoài mặt thì ông ta tỏ ra tán thành nhưng trong lòng lại khịt mũi coi thường.

Ông ta thật sự cho rằng mình vẫn còn nhỏ cái gì cũng không biết sao? Lúc ba ruột của ông ta bị bắt đi lính là ông ta đã được năm tuổi rồi, cái gì cũng đều hiểu hết.

Chỉ là ông ta không nói ra mà thôi, làm sao có thể ăn cơm của người ba sau mà không có mắt nhìn được chứ?

Cũng may người ba hiện giờ cũng chính là chú hai của ông ta, cũng đối xử với ông ta rất tốt, tốt đến mức khiến ông ta còn phải hoài nghi liệu ông ta có phải là con ruột của người đó không?

Sau này nghĩ lại ông ta lại cho rằng có lẽ người đó đối xử tốt với mình chắc cũng chỉ là đang diễn trò để cho người dân trong thôn xem? Cũng có thể là thật lòng vì dù sao tuy rằng ông ta không phải con ruột của người đó nhưng cũng là cháu trai ruột.

Ông ta cũng từng oán trách mẹ mình vì sao ba ruột đi rồi lại muốn gả cho chú hai? Muốn tái giá với người nào cũng được sao phải gả cho em chồng của mình? Tuy rằng trong thôn cũng có tình huống như vậy, thậm chí còn có cả tình huống hai người anh em xài chung một người vợ nhưng ông ta vẫn không có cách nào chấp nhận được điều đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.