Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 380
Cập nhật lúc: 24/04/2026 16:02
Dù sao tình huống như vậy trong thôn cũng không nhiều lắm, mọi người biết còn cảm thấy thẹn với lương tâm.
Ông ta cũng không biết vì sao sau này người trong thôn lại không có ai nói chuyện này, có lẽ là bởi vì bận tâm tới ông ta sao? Sợ trong lòng một đứa nhỏ như ông ta sẽ chịu bị tổn thương sao?
Sau này chiến tranh loạn lạc, mọi người đến cơm còn ăn không đủ no thì ai còn có tâm tư đi nghị luận chuyện nhà người khác được chứ? Người trong thôn cũng phải đi chạy nạn, trốn chạy khắp nơi.
Sau này giải phóng, chuyện cũ như vậy cũng được phủ đầy bụi.
Nhưng ông ta vẫn không quên, dù cho người ba hiện thật sự đối xử với ông ta cực tốt xem ông ta giống như con trai ruột của mình.
"Ba?" Tô Đại Lực có hơi kích động hô một tiếng.
Một tiếng kêu này khiến Tô Cần mở to hai mắt nhìn: "?"
Vì sao lão đại lại gọi bác cả là ba?
Tình huống này là thế nào?
Vãn Vãn cũng không hiểu hết nhìn qua ông nội lại nhìn đến Tô Đại Lực.
Tô Thường Minh nói: "Đừng gọi bậy, tôi không phải ba cậu.
Tô Đại Lực nói: "Ba là ba của con, tuy rằng ba bị bắt đi lính từ khi con còn nhỏ nhưng khi đó con cũng đã năm tuổi, đã hiểu chuyện rồi, con vẫn nhớ rất rõ ba là ba của con.
Tô Thường Minh nhìn thoáng qua bốn phía, nhóm nhân viên tạp vụ vận tải đang đứng xem náo nhiệt đã bị Thiệu Trường Thanh phái người ngăn cách, những lời đối thoại của bọn họ cũng không có người nào nghe được.
Tuy rằng Tô Thường Minh rất chán ghét ông bà nội Tô nhưng ông ấy lại là rất xem trọng mặt mũi, để chuyện gia đình bị người ta gièm pha truyền ra ngoài như vậy cũng không phải là chuyện tốt.
Tuy rằng những người già trong thôn cũng đều biết những chuyện rối loạn trong nhà bọn họ nhưng cũng không có người nào ầm ĩ muốn để cho mọi người biết.
"Tôi không phải là ba cậu, ba cậu là Tô Lão Đạo chứ không phải là Tô Thường Minh tôi. Năm sáu năm tôi bị làm vương bát (*), sao nào? Cậu còn muốn ăn vạ tôi sao?" Đối với đứa con mang theo tính sỉ nhục này Tô Thường Minh cũng không tính sẽ nói bằng giọng điệu tốt đẹp.
(*) Vương bát: Ý chỉ người bị cắm sừng, cũng có ý chỉ con rùa rụt cổ Dù cho ông ấy biết Tô Đại Lực vô tội, tất cả những sai lầm này đều là do Tô Lão Đạo và vợ trước của mình làm ra không liên quan gì đến con cái cả.
Nhưng đứa con này tượng trưng cho việc ông ấy bị đội nón xanh (*), dù thế nào ông ấy cũng không thể thích nổi.
(*) Đội nói xanh: Ý chỉ việc bị cắm sừng Tô Đại Lực: "..."
Tô Cần: "..."
Vãn Vãn trợn mắt há hốc mồm.
Tại sao chuyện xưa này lại có thể cẩu huyết (máu ch.ó) như vậy được chứ?
Cô đẩy nhanh mọi chuyện, chỉ một vài câu nói của ông cả cùng với vẻ mặt hoảng loạn của bà nội Tô đã khiến cô kết luận ra được một việc: Có phải là bà nội Tô của mình là vợ trước của ông nội cả, ông nội Tô Lão Đạo đã ngủ với chị dâu của mình cũng là vợ của anh trai mình?
Trời đất thiên địa ơi, Vãn Vãn cảm giác đầu óc của mình đang đầy đống bùn bùng nhùng rồi.
"Đây là chuyện gì vậy?" Tô Cần còn chưa lấy lại được tinh thần trong chuyện kia, hiện giờ lại bị một chuyện khác đập vào đầu khiến ông ta mơ mơ hồ hồ.
Tô Thường Minh nhìn ông ấy một cái rồi nói: "Đi theo ta, ta sẽ nói cho con nghe hết đầu đuôi mọi chuyện. Việc này vẫn luôn được giấu kín trong lòng ta hơn bốn mươi năm, hiện giờ đã đến lúc chân tướng mọi việc nên được đưa ra một cách rõ ràng rồi."
Cả gia đình cũng không đi đến nhà của Tô Cần, bên kia người rắn lẫn lộn ngộ nhỡ bị nhân viên tạp vụ nào thấy được không phải là chuyện mất mặc sao.
Mọi người đi theo Tô Thường Minh tới khách sạn nơi bọn họ ở.
Nhà họ Thiệu thuê một tầng cao nhất trong khách sạn và ở trong phòng tổng thống, phòng ở rất nhiều và cũng rất rộng rãi.
Cả nhà Tô Cần vẫn còn đang trong trạng thái như ở trong sương mù, đầu óc của họ đều là những chuyện kiện tụng. Chuyện xảy ra ngày hôm nay khiến bọn họ cũng không biết phải làm sao bây giờ.
Tô Thường Minh nhìn dáng vẻ của Tô Cần mà trầm mặt nói: "Ba là ba của con, là ba ruột, sao nào, trông thấy ba xuất hiện ở đây khiến con không vui sao?"
"Không phải, bác cả, cháu..."
"Nói chuyện t.ử tế cho ba, là một người đàn ông trưởng thành sao nói chuyện lại cứ ấp a ấp úng như vậy, con thế này còn giống ba không hả? Nhìn xem mẹ con đã dạy con thành cái kiểu gì rồi?" Tô Thường Minh hận không thể gõ đầu ông ấy: "Còn có, ba là ba của con chứ không phải bác cả của con"
Thiệu Trường Thanh nói: "Bác hai, kết quả kiểm tra đã có, bác chính là con trai của ông nội"
Sắc mặt Tô Cần tái nhợt, mặc dù ông ấy đã nghĩ tới kết quả này từ sớm nhưng khi nghe thấy vẫn không khỏi trợn mắt há mồm.
Tô Đại Lực cũng được đưa tới khách sạn, cũng không phải bọn họ nghĩ tới ông ta mà là do ném ông ta một mình ở đấy ai biết được ông ta sẽ nói bậy cái gì, thế là mới mang theo ông ta về.
Ông ta nói: "Không phải... Ba, con mới là con của ba, sao Tô Cần có thể là con trai của ba được chứ?"
Nhìn ba ruột ăn mặc ra dáng như vậy vừa thấy đã biết là người phú quý, ông ta mới là con ruột của ông ấy chứ?
Tô Thường Minh nói: "Câm miệng, ông đây còn chưa hồ đồ đến mức ngay cả chính con trai ruột mình cũng không nhận ra. Tôi là người có nhóm m.á.u A, cùng với người nhóm m.á.u O không thể sinh ra được con có nhóm m.á.u AB được, cậu đừng có gọi loạn ở đây cho tôi."
Thấy Tô Đại Lực còn muốn mở miệng nói, Thiệu Trường Thanh đã giành nói trước: "Bác cả, thật ra việc này bác có không muốn thừa nhận thì nó vẫn sẽ tồn tại thôi. Bác có phải là con trai của ông nội hay không sau khi cháu tra DNA xong cũng sẽ biết, đây mới là bằng chứng xác thực."
