Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 563

Cập nhật lúc: 06/05/2026 22:04

Vào một khắc tiễn con trai đi tới trường quân đội thiếu niên trường quân đội kia, Vãn Vãn khóc.

Con trai còn nhỏ như thế, lại phải tiếp nhận quản lý kiểu đóng kín, đơn giản là vì cậu nhóc muốn hoàn thành lời hứa "Bảo vệ mẹ".

"Con trai, mẹ kiêu ngạo vì con!" Mẹ thật sự chịu không nổi, nhưng cô vẫn nghe theo sắp xếp của chồng và ông nội.

Con trai là nam t.ử hán, không thể chiều chuộng, ăn khổ trong khổ, mới là người trong người.

Phải tôi luyện thật tốt, sau khi con trai lớn lên sẽ càng có tiền đồ.

Dù cho cô có luyến tiếc cũng phải buông tay, con trai mới có thể giống như hùng ưng, giương cánh bay cao.

Trình Kiêu ôm lấy bả vai của Vãn Vãn, cùng cô nhìn theo bóng dáng con trai bước lên xe tải quân dụng, cùng những học sinh cùng đi tới trường quân đội thiếu niên, anh an ủi cô: "Yên tâm đi, chờ đến thêm mấy năm nữa, khẳng định con trai còn ưu tú hơn cả anh"

Vãn Vãn nói: "Ở lòng em, hai người là ưu tú nhất"

Trình Kiêu nói: "Đó là đương nhiên, con trai là anh sinh ra, trên người tự nhiên có ưu điểm của anh, con trai nhà họ Tiêu bọn anh không có kẻ hèn nhát, ai cũng phải làm tốt hết sức!"

Vãn Vãn dựa vào trong lòng n.g.ự.c Trình Kiêu, nhỏ giọng nói: "Chồng ơi, em rất hạnh phúc, gả cho anh là việc làm đúng nhất trong cả đời này của em. Gặp được anh, là chuyện hạnh phúc nhất trong cả đời em, ông trời đối xử với em quá t.ử tế."

Đối với Vãn Vãn mà nói, cả đời này có thể xuất hiện ở chỗ này, có thể trở thành con gái nhà họ Tô, cùng Trình Kiêu làm thanh mai trúc mã, rồi sau đó yêu nhau, gả cho anh, là phúc khí mấy đời cô tu không nổi.

Hiện giờ có con trai, con trai lại xuất sắc như vậy, tuổi còn nhỏ đã thề phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ cô.

Con trai được Trình Kiêu dạy dỗ rất khá.

Ở trong việc giáo d.ụ.c con trai, giữa cô và Trình Kiêu, một người diễn vai chính diện, một người diễn vai phản diện.

Con trai rất ưu tú, điểm này khiến Vãn Vãn thấy rất thỏa mãn.

Con trai là niềm kiêu ngạo của cô cùng Trình Kiêu.

"Vãn Vãn, mỗi năm chúng ta đều phải đi ra ngoài du lịch, vui chơi một chút, anh muốn đưa em đi khắp chân trời góc biển, đông tây nam bắc, đi khắp toàn thế giới."

Vãn Vãn dựa vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Trình Kiêu, hai người đứng dưới ánh hoàng hôn, nhìn thái dương chậm rãi lặn xuống, loại cảm giác hạnh phúc này làm cô cảm thấy đủ đầy.

Hạnh phúc, thật ra rất đơn giản, có chồng làm bạn, có con cái cười vui.

Hai người đón mặt trời mọc, lại nhìn mặt trời lặn, đây là hạnh phúc.

Không cần có quá nhiều tài phú, chỉ cần chồng yêu thương, đây là hạnh phúc mà cô hiểu được.

"Chồng ơi, cảm ơn anh đã cho em tình yêu!"

"Đồ ngốc, anh không yêu em thì yêu ai? Anh mới là người cần phải cảm ơn em, em đã cho anh một cuộc sống hạnh phúc, còn có con trai của chúng ta nữa". Hai người tựa sát đầu vào nhau, ánh mặt trời chiếu vào trên người cả hai, rơi xuống ánh chiều tà.

Gần đây Tiêu Soái rất buồn rầu, bởi vì cậu yêu một cô gái.

Chuyện này phải nhắc đến từ lúc cậu còn nhỏ, sau khi cậu vào trường quân đội thiếu niên mà nói.

Khi còn nhỏ cậu thích dán lấy mẹ, cứ luôn muốn dành mẹ với ba. Cuối cùng chọc ba cứ luôn mang mang theo mẹ bên người, mỗi lần đi công tác đều sẽ tìm mọi cách dắt mẹ đi theo, thậm chí mỗi lần chờ đến lúc mẹ được nghỉ, hai người đều sẽ chạy đi du lịch, hưởng thụ thế giới hai người.

Cậu lại bị ném cho ông cố.

Ông cố đối xử với cậu vừa yêu thương nhưng cũng vừa tàn nhẫn, ném cậu vào trường quân đội thiếu niên, vừa ngẩn ngơ một phát đã qua nhiều năm.

Hơn nữa là kiểu quản lý hoàn toàn khép kín, chỉ vào những dịp nghỉ đông được thả ra mới có thể gặp mặt ba mẹ một lần, rất gian khổ.

Người cậu cũng gầy, gầy đến mức chỉ còn lại cơ bắp.

Ngược lại mẹ rất vui vẻ, nói cậu cường tráng, gầy nhưng lại rắn chắc, thân thể cũng tốt.

Ba còn vỗ bờ vai của cậu rồi nói: "Nhóc con, như vậy mới có năng lực bảo vệ mẹ của con chứ."

Tiêu Soái bị ba đ.á.n.h bại, nhưng quả thật cậu muốn dùng thực lực của chính mình để bảo vệ mẹ.

Đây cũng là nguyên nhân cậu tới trường quân đội thiếu niên, cũng không phải muốn sau này sẽ tham gia tòng quân, mà cậu muốn rèn luyện chính mình, để bản thân trở nên mạnh hơn.

Chỉ có bản thân mạnh mẽ rồi, mới có thể bảo vệ được tất cả những người mình muốn bảo vệ.

Việc này là do ba nói với cậu, từ nhỏ ba đã dùng sức mạnh của mình để bảo vệ những người mình yêu thương, bảo vệ bà ngoại, bảo vệ mẹ.

Sau khi vào trường quân đội thiếu niên, Tiêu Soái mới biết được người cậu phải bảo vệ cũng không chỉ là người thân của cậu, cậu cũng có thể bảo vệ rất nhiều người.

Bốn năm học ở trường quân đội thiếu niên đã làm cậu trưởng thành hơn rất nhiều.

Cậu cũng biết, ông cố và ông nội của mình đều là quân nhân, bọn họ chiến đấu vì quốc gia. Thậm chí ông nội còn hy sinh sinh mạng của mình trong chiến tranh, giữ vững yên bình tổ quốc.

Điểm này khiến cậu rất sùng bái.

Sau bốn năm, Tiêu Soái trưởng thành hơn rất nhiều, cũng mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Tới lúc trở về, cậu đã không phải là loại con nít kêu la gào thét muốn ngủ cùng mẹ nữa, mà là một thiếu niên đã trưởng thành có năng lực và trách nhiệm.

Cao cao gầy gầy, diện mạo hoàn toàn kế thừa nhan sắc của Trình Kiêu, đẹp trai đến mức bối rối.

Lúc gặp lại ba mẹ, mẹ đã sắp không nhận ra được cậu nữa.

"Con trai, con cao rồi."

"Con trai, con rất rắn chắc."

"Con trai..."

Nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của mẹ khiến trong lòng Tiêu Soái cũng vui lây.

Cậu thích được nghe mẹ gọi cậu là con trai nhất luôn: "Con trai..."

Cũng thích được nghe nhất là: "Con trai đẹp trai quá"

Lúc này cậu luôn sẽ cực kỳ tự tin mà nói: "Con là con trai của mẹ, đương nhiên phải đẹp trai."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.