Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 564
Cập nhật lúc: 06/05/2026 22:04
Lúc này ba sẽ luôn nói: "Có đẹp trai cũng chả đẹp trai bằng ba. Vợ, em vinh viễn yêu anh nhất"
Tiêu Soái luôn khịt mũi coi thường, không còn gì để nói với người đàn ông trẻ con kia nữa.
Ở trước mặt mẹ, ba vĩnh viễn đều là người trẻ con nhất.
Ba lại lại nói: "Con trai, chờ đến lúc con gặp được người con gái mà con yêu, con sẽ còn trẻ con hơn cả ba nữa."
Tiêu Soái càng thêm khịt mũi coi thường, cậu sẽ biến thành người trẻ con như ba?
Làm gì có chuyện đó, cậu sẽ không bao giờ thay đổi thành như vậy.
Nhưng - Không lâu sau đó, hiện thực lại cho tát cậu một bàn tay, đ.á.n.h vào mặt cậu.
Cậu gặp người con gái mà cậu thích nhất trong đời, kết quả cậu phát hiện quả nhiên cậu trở nên trẻ con hơn nhiều như lời ba đã nói.
Cậu thích ăn dấm, thích lo được lo mất, thích thể hiện sự tồn tại trước mặt cô gái ấy, cũng thích làm một số chuyện bản thân tuyệt đối sẽ không làm, chỉ vì khiến cô gái ấy vui vẻ.
Người con gái mà cậu gặp được kia, là cháu gái của chiến hữu cũ của ông nội.
Bọn họ cùng nhau học tập ở trường quân đội thiếu niên, cô ở bên chiến đội nữ, mà cậu ở chiến đội nam.
Ngay từ đầu, cậu và cô đều là chủ lực của hai chiến đội, ai cũng không nhường ai.
Thậm chí tới mức nước lửa không hòa vào nhau.
Bởi vì nam nữ khác biệt, lúc bọn họ huấn luyện cũng không ở bên nhau, nhưng vào tiết văn hóa, nam nữ đều được ngồi học cùng nhau. Đương nhiên cũng phân lớp và thật trùng hợp chính là cậu cùng cô ở trong cùng một lớp.
Bọn họ chẳng những tranh cao tranh thấp trong huấn luyện, ngay cả trong môn văn hóa cũng cậu chạy tôi đuổi.
Ở môn văn hóa, Tiêu Soái không hổ là con trai của học bá, kế thừa hoàn mỹ mọi gen tốt của ba mẹ, trong mặt học tập hoàn toàn không thua người khác. Mỗi lần thi cử luôn đứng thứ nhất.
Mãi cho đến lúc cô gái tên là Đinh Á Nam xuất hiện.
Đó quả thật là người ông trời đưa tới để tàn phá cậu, đối thủ đầu tiên cậu gặp trong cuộc đời.
Cô gái này trông yếu yếu gầy gầy, tính tình lại vô cùng mạnh mẽ, trong mảng học tập không thua kém với cậu một chút nào.
Từ một khắc đó, cậu đã không còn là thường thắng tướng quân nữa rồi.
Cậu đã bị nữ sinh tên là Đinh Á Nam kia đoạt lấy vị trí đầu bảng rất nhiều lần.
Tiêu Soái nhớ kỹ cô, vì thế dồn hết sức lực tranh đoạt vị trí thứ nhất với cô.
Vì thế ở trường quân đội thiếu niên, xếp thứ nhất và xếp thứ hai liền thường xuyên xuất hiện tình huống như vậy: Lần này Tiêu Soái đứng đầu, tiếp theo có khả năng sẽ bị Đình Á Nam cướp đi, sau đó Tiêu Soái lại cướp về.
Đề tài mà các bạn trong lớp thích tám chuyện nhất chính là: Hôm nay ai đứng nhất?
Cứ như vậy, hai người ở trong lớp tranh đua bốn năm, trong bốn năm này, có thể nói là đến đâu cũng thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g cũng không điêu.
Cũng may, hai người cũng không tranh đoạt đứng đầu đứng hai trong năng lực thể chất. Dù sao một người bên đội nữ, một người bên đội nam, vốn dĩ sẽ không tiến hành thi đấu trong cùng một thời gian.
Nhiều nhất chính là so thành tích của từng người một lần, nhưng tỉ lệ thành tích của năng lực thể chất đàn ông so với năng lực thể chất phụ nữ không giống nhau, cho dù Tiêu Soái thắng cũng không có gì để đắc ý.
Nhưng là người ai cũng hiếu kỳ.
Vào lúc một nữ sinh nào đó khiến cho cậu chú ý, cậu vẫn sẽ luôn chú ý tới cô.
Từ môn văn hóa đến năng lực thể chất, lại đến cường độ huấn luyện, mỗi thứ đều chú ý.
Từ chú ý, đến cuối cùng lại từ từ sinh ra một tình cảm khác lạ, thật ra quá trình này cũng không tốn mất bao nhiêu thời gian.
Tiêu Soái bắt đầu thật sự có tình cảm khác biệt với Đinh Á Nam là vào lúc bọn họ tốt nghiệp có một cuộc thi đấu giữa nam và nữ.
Thời điểm trước kia, hai đội nam nữ chưa bao giờ thi đấu, đều thi đấu từng người từng người, nhưng chính vào lần tốt nghiệp đó, trường học đột nhiên cho hai đội nam nữ bắt đầu thi đấu.
Đội nữ sinh nói cũng không thua gì với đội nam sinh.
Đội nam sinh lại khịt mũi coi thường, nữ sinh sao mà so sánh với bọn họ được?
Nếu nói so về các môn văn hóa, có lẽ nữ sinh có thể thắng được bọn họ, nữ sinh có rất nhiều con một sách, học bài học tới độ không muốn sống.
Nhưng nếu so năng lực thể chất, cường độ huấn luyện, nữ sinh chính là tay mơ ở trong mắt bọn họ.
Đặc biệt là Tiêu Soái, trong huấn luyện năng lực thể chất, cậu quả thật chính là vương giả, không có nam sinh nào có thể so được với cậu.
Từ nhỏ cậu đã bị ông Tiêu ném vào bộ đội, từ nhỏ đã ở trong bộ đội huấn luyện cùng các chiến sĩ lớn lên, cường độ tập luyện trong trường quân đội thiếu niên này kia sao có thể làm khó được cậu.
"Đến lúc đó, tớ sẽ đ.á.n.h bại hết mấy cô gái đó, để bọn họ gọi tớ là ba!" Tiêu Soái hất tóc, bày ra một động tác tự nhận là vô cùng đẹp trai.
Đám bạn bè của cậu đều gật đầu, cảm thấy Tiêu Soái không thể nào thua.
Căn bản bọn họ không xem đội nữ sinh vào trong mắt, nhưng thật ra bọn họ cần chú ý tới những đội nam sinh khác Dù sao đây cũng là cuộc thi tốt nghiệp lớn, nếu thua, mất mặt là chuyện nhỏ, nếu ảnh hưởng tới việc tốt nghiệp, đó mới là chuyện lớn.
Đặc biệt là đối với người như Tiêu Soái, đối với người vốn đã yêu cầu cao với bản thân mà nói lại càng không thể thua.
Đàn ông nhà họ Tiêu bọn họ trước nay không hề biết chữ "Thua" là gì.
Nếu thua, vậy cũng chỉ có thể thua trước người yêu của mình, cái này không gọi là thua, gọi là chất.
Ý nghĩa của nó hoàn toàn không giống nhau.
Tiêu Soái tràn đầy tự tin tham gia cuộc thi tốt nghiệp, cậu chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ thua, trong từ điển của cậu chưa từng có chữ này.
