Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 77
Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:56
Đạo chữ hiếu là chuyện quan trọng, đây cũng là truyền thống của thôn Hạ Hà, không có gì quan trọng hơn so với chữ hiếu.
Trước kia Tô Cần ngu xuẩn, được tất cả người già khen ngợi, dù cho sâu trong nội tâm có lẽ cũng sẽ có người nói anh ấy ngốc, nói anh ấy khờ, nhưng bên ngoài cũng có rất nhiều người nói anh là người hiếu thuận nhất.
Bây giờ Tô Cần buộc phải muốn tách ra ở riêng, dù cho là nguyên nhân gì hay là bị người đời lên án. Nhưng sau khi nghe Tô Quần nói xong thì bọn họ lại cảm thấy việc anh ấy muốn tách ra ở riêng là một việc rất có lý.
Cho dù Tô Quần và ông nội Tô có thù hận với nhau như thế nào nhưng lòng người vẫn biết phân biệt đạo lý công bằng. Con người của Tô Cần thế nào thì mọi người đều biết rất rõ ràng.
"Ông nói bậy!" Một giọng nói vang lên sau lưng mọi người.
Bọn họ quay qua nhìn, lại phát hiện một thiếu niên đang đứng ở phía sau bọn họ với vẻ mặt tức giận.
Thiếu niên với khuôn mặt nhỏ non nớt năm ấy bây giờ đang bạnh ra, đôi mắt đen nhánh đang ấp ủ tia lửa giận.
Đứa nhỏ này mới chỉ bảy tuổi, có xuất thân khiến người ta rất thương cảm, ba cậu ấy đã qua đời từ lúc cậu ấy còn rất nhỏ, vừa dựa vào mẹ goá phụ kiếm công điểm trong đội vừa đồng thời làm những công việc lặt vặt để kiếm sống.
Vì vốn dĩ là con nhà nghèo muốn để giảm bớt gánh nặng trong nhà nên kể từ khi tuổi còn nhỏ cậu ấy sẽ đi lên núi để bắt một số động vật hoang dã về làm đồ ăn.
Về cơ bản, công việc mỗi ngày của cậu ấy đều giống nhau, trong nhà cũng chỉ có cậu ấy và mẹ Trình nên ngày thường ăn cũng ít. Vào những lúc trong đội bận bịu, cậu ấy sẽ cùng mẹ Trình đi xuống làm việc đồng áng. Tuy rằng tuổi tác của cậu ấy còn nhỏ nhưng sức lực lại rất lớn.
Về điểm này cậu ấy cũng giống như ba Trình Nguyên của mình. Trình Nguyên đã từng là một thợ săn có khả năng nhất khắp làng trên xóm dưới, chỉ tiếc số mệnh không được tốt cho lắm. Ngay khi con gái Trình Hiểu Mộng vừa mới sinh ra, trong lúc anh ấy đi lên núi bắt động vật hoang dã thì bị lợn rừng đ.â.m c.h.ế.t không kịp cứu chữa.
Sau này Trình Hiểu Mộng cũng bị bọn buôn người bắt cóc, trong thôn đồn rằng mẹ Trình mệnh khắc chồng khắc con gái.
Cũng chỉ vì lời đồn này mà Trình Kiêu đã từng đ.á.n.h nhau với bọn nhỏ đã từng nói ra những lời đồn đó trước mặt cậu ấy, đ.á.n.h đến mức trong miệng toàn là m.á.u.
Ngày thường Trình Kiêu có thể mặc kệ người khác muốn làm gì cũng được, nhưng một khi đã động chạm đến người thân hoặc là người mà cậu ấy quan tâm thì cậu ấy có thể liều mạng với người ta.
Vốn dĩ hôm nay cậu ấy muốn lên núi hái nấm dại, mới vừa xuống núi đã nghe được nhóm mấy ông bà cụ này ngồi ở dưới tán cây trò chuyện về gia đình ông nội Tô, thậm chí có người còn nói đến Tô Cần và cả Vãn Vãn nữa.
Bọn họ nói ông nội Tô hay bà nội Tô thì cậu ấy không có cảm giác gì nhưng nói tới Vãn Vãn thì không thể.
Vãn Vãn cũng giống như em gái cậu ấy vậy, em gái của cậu ấy đã bị lạc mất còn Vãn Vãn thì suýt chút nữa đã bị sói ăn thịt. Đây là chuyện khiến cậu ấy luôn luôn cảm thấy đau lòng, may mắn là cậu ấy đã đoạt lại được Vãn Vãn từ trong bầy sói trở về. Thế nhưng hiện giờ cậu ấy lại nghe thấy có người nói cô bé Vãn Vãn c.h.ế.t thì cho c.h.ế.t, lời này đã k*ch th*ch tới cậu ấy.
"Nếu như lại để cho cháu nghe được các người nói về Vãn Vãn thì đừng trách cháu không khách sáo." Tuy cậu thiếu niên tuổi còn nhỏ nhưng lời nói ra lại như đang ấp ủ hương vị phong ba bão táp.
Khuôn mặt thiếu niên bạnh ra chỉ khiến cho mấy ông bà già cười nhạo một tiếng, nhưng quả thật bọn họ cũng không nói bậy thêm nữa. Không phải là do sợ cậu ấy mà chỉ là không còn hứng thú nữa thôi.
Ở phía xa có hai người đang đứng, trong đó có một người trung niên mặc trên người bộ quân trang cũ, hiển nhiên những lời nói của nhóm ông bà già kia đã bị bọn họ nghe vào trong tai.
"Cảnh sát Thôi, ông nói xem Tô Cần mà mọi người đang nói tới kia có phải là người mà chúng ta đang muốn tìm không?" Người trung niên nói: "Người này cũng có một cô con gái mới sinh không bao lâu, lúc ấy Cục Công An trong huyện cũng có tiếp nhận một đứa nhỏ bị bỏ rơi có đúng không?"
Cảnh sát Thôi nói: "Đúng vậy, lúc ấy hai vợ chồng bọn họ ôm một đứa nhỏ nhưng tôi cũng không rõ lắm có phải là bé gái hay không. Bọn họ còn có ba đứa con trai, nghe ý tứ của bọn họ thì chắc là đang chuẩn bị đưa đứa nhỏ đi đến bệnh viện chữa bệnh và rời đi luôn"
Người đàn ông trung niên suy nghĩ sâu xa, ông ấy nhìn về phía đám người phát ngốc một lúc, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.
Cảnh sát Thôi nói: "Bí thư Lý, chúng ta đi qua hỏi những người đó không phải được rồi sao? Chẳng phải ở trong thôn những người gặp phải tình huống này chắc hẳn cũng ít sao?"
"Cái này cũng khó mà nói được, ở trong một thôn đồng thời sinh ra mấy đứa trẻ cũng có khả năng". Người trung niên nói xong vừa lúc trông thấy Trình Kiêu đi ra khỏi đám người già, anh ấy đi qua hỏi: "Bạn nhỏ, cháu có quen với gia đình mà những người kia vừa nói tới đúng không?"
Trình Kiêu chỉ liếc mắt nhìn anh ấy và cảnh sát Thôi một cái nhưng cũng không nói gì mà rời đi luôn.
Hai người đều ăn mặc quần áo bình thường, cảnh sát Thôi cũng không mặc cảnh phục, điều này khiến cho Trình Kiêu rất cảnh giác. Không nói chuyện với người xa lạ là quy tắc của cậu ấy, năm đó cũng chỉ vì em gái nói chuyện với người xa lạ nên mới bị người ta lừa đi.
Cảnh sát Thôi trông thấy vẻ mặt của cậu ấy, đang muốn gọi cậu ấy quay lại nhưng lại bị bí thư Lý ngăn cản: "Thôi, chúng ta vẫn nên đi đến uỷ ban thôn hỏi bí thư chi bộ và đại đội trưởng thì hơn.
