Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 78

Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:56

Sự xuất hiện của bí thư Lý cùng cảnh sát Thôi đã khiến cho làm bí thư chi bộ ông Sơn Thúc và bác Đại Minh lập tức cảm giác được hoảng khủng, bọn họ còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì. Chờ đến khi bí thư Lý bọn họ nói ra ý đồ mình đến đây thì hai người mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, hoá ra là lại đây để tìm người sao?

"Mọi người có nhớ tới đặc điểm gì của đối phương không?" Ông Sơn Thúc hỏi bọn họ.

Bí thư Lý nhìn về phía cảnh sát Thôi, sau khi suy nghĩ một lúc rồi nói: "Tôi chỉ biết người này họ Tô ôm một đứa nhỏ, còn có cả ba bé trai nữa, không biết là con trai hay là cháu trai của bọn họ."

Ông Sơn Thúc và bác Đại Minh nhìn nhau, cũng chỉ có từng này tin tức thì làm sao mà tra? Ở thôn Hạ Hà này, điều kiện gia đình đáp ứng phù hợp với yêu cầu của cảnh sát Thôi cũng chỉ có vài gia đình, trong đó bao gồm Tô Cần.

Sáng sớm hôm nay Tô Cần đã cầm theo giấy chứng minh mà bọn họ đi tới công xã nên cũng không có ở đây.

Còn có cả Tô Đại Lực dường như cũng phù hợp với điều kiện của cảnh sát Thôi, còn cả mấy nhà khác cũng khá phù hợp, quả thật chuyện này cũng khó mà nói được là nhà nào.

"Nếu như người đó đứng ở trước mặt anh thì anh có thể nhận ra người đó không?" Bác Đại Minh hỏi cảnh sát Thôi.

Cảnh sát Thôi suy nghĩ một lúc mới nói: "Tôi có thể nhận ra được."

Ông Sơn Thúc nói: "Vậy thì dễ xử lý rồi, tôi sẽ tập hợp người dân trong thôn lại đây, sau đó anh nhìn xem có ai giống, anh thấy được không?"

Cảnh sát Thôi gật đầu, hiện giờ cũng chỉ có cách này. Bọn họ cũng đã từng muốn đi tới bệnh viện điều tra, đứa nhỏ kia bị thương ở tay nên chắc hẳn cũng sẽ đi bệnh viện? Nhưng ở huyện thành có không ít bệnh viện, trong đó có tới hai bệnh viện lớn hơn nữa còn có không ít các phòng khám nhỏ, nếu như muốn tìm thì quả thật nói dễ hơn làm?

May mắn lúc ấy cũng đã hỏi họ tên của người đó, tuy rằng người này chỉ báo mỗi một cái họ nhưng ít nhất cũng đã biết anh ấy ở đâu, cái này cũng dễ dàng hơn nhiều. Nếu không thật sự cũng khó khăn như mò kim dưới đáy bể vậy.

Ông Sơn Thúc và bác Đại Minh bá cũng muốn tìm ra người này cho bí thư Lý, chuyện không nhặt của rơi này chính là một chuyện tốt rất đáng để tuyên truyền. Thôn Hạ Hà thôn có người lương thiện như vậy không phải rất đáng được tuyên dương khen ngợi hay sao?

Huống hồ đây còn là nhặt được phiếu gạo của bí thư Lý, cái này tương đương với cái móc câu của bí thư Lý, quả thật là một chuyện tốt.

Ông Sơn Thúc và bác Đại Minh lại nhìn nhau, cả hai đều nhìn ra được sự kiên định trong mắt đối phương, nhất định phải tìm ra được.

Sẽ nhanh thôi...

Giọng nói của ông Sơn Thúc vang lên trên đài phát thanh trong thôn: "Đề nghị nhóm xã viên cùng nhau đi tới quảng trường tập hợp, có một chuyện rất trọng yếu đang cần thảo luận với mọi người. Đề nghị nhóm xã viên cùng nhau đi tới quảng trường tập hợp, có một chuyện rất trọng yếu đang cần thảo luận với mọi người. Đề nghị nhóm xã viên..." Thông báo này được lặp đi lặp lại rất nhiều lần cho đến khi mọi người đều đứng ở trên quảng trường.

Đến ngay cả ba anh em Tô Kiến Quốc cũng ra đứng ở trên quảng trường, bên cạnh là phòng của bác cả, còn bên kia là của ông bà Tô.

Tô Kiến Hoành nháy mắt với Tô Kiến Quốc, cậu ta tách ra khỏi đội ngũ phòng bác cả rồi đi đến bên Kiến Quốc nhỏ giọng nói: "Anh có biết ông nội Sơn và ông nội Minh tập trung mọi người lại làm gì không?"

Quả thật Tô Kiến Quốc cũng không biết, nếu như đổi lại là lúc trước cậu nhóc không bị bắt ở trong nhà, chạy ra ngoài chơi khắp nơi thì chắc chắn cậu nhóc sẽ biết mấy tin tức này. Nhưng hôm nay cậu nhóc cũng không biết gì cả, cả ba anh em bọn họ đều ở trong nhà chơi đ.á.n.h bài.

Tô Kiến Hoành thần bí nói: "Hôm nay anh đi tới chỗ Hầu T.ử chơi b.ắ.n bi có nghe thấy bí thư Lý ở công xã tới tìm ông nội Sơn với ông nội Minh, nghe nói là đi tìm người nào nhặt được của rơi đem trả lại để khen ngợi đấy."

Tô Kiến Quốc nhướng mày, đột nhiên cậu nhóc nghĩ tới cái gì, cậu nhóc và Kiến Binh liếc mắt nhìn nhau một cái.

Không phải là chuyện kia đó chứ?

Tô Kiến Binh nói: "Anh, sao bọn họ lại tìm tới vậy? Không phải ba không để lại tên sao?"

"Tuy rằng ba không để lại tên nhưng có nói địa chỉ nên là chắc chắn bọn họ sẽ tìm được."

Hai người nhỏ giọng nói chuyện, Tô Kiến Hoành nghe vào tai, cậu ta nói: "Hai đứa đang nói cái gì thế, chẳng lẽ..."

Không thể nào? Là đám người Kiến Quốc nhặt được sao? Sau đó còn đi về? Không biết có số may mắn tới cỡ nào nữa, cậu ta nghe nói người bị mất tiền đó chính là bí thư công xã.

Tô Kiến Quốc và Tô Kiến Binh làm như không nhìn thấy dáng vẻ trợn mắt há mồm của Kiến Hoành, ngược lại Tô Kiến Dân lại nhìn anh trai sau đó lại quay qua nhìn Tô Kiến Hoành, cậu ấy rất muốn nói làm sao bây giờ?

Lúc này hầu hết người dân trong thôn đều đã đứng ở quảng trường, ngoài trừ những người không ở nhà thì hầu như đều đã đi ra hết.

Ông Sơn Thúc và bác Đại Minh đi tới trước mặt đám người, đứng ở bên cạnh là bí thư Lý cùng cảnh sát Thôi.

"Ngày hôm qua trong số mọi người có ai đi đến huyện thành không?" Ông Sơn Thúc nhìn đám người hỏi một tiếng.

Đám đông lập tức ồn ào, bọn họ còn tưởng rằng có người nào đó đi huyện thành làm chuyện gì đó phạm pháp nên đều đứng ở đó nghị luận.

Tô Đại Lực cân nhắc trong lòng xem có nên đi lên nói cho bí thư chi bộ và đại đội trưởng biết hôm đó cả nhà chú hai có đi đến huyện thành, đã thế còn mua rất nhiều đồ. Có phải lúc ấy bọn họ đã đắc tội gì với bí thư công xã hay không?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.