Xuyên Thành Nữ Chính Cứu Rỗi - 6
Cập nhật lúc: 01/07/2026 15:03
"Tống Tri Việt rất thông minh."
"Cũng rất có tài."
"Lại còn có hào quang nam chính."
"Cho nên sau này sự nghiệp thành công là chuyện hoàn toàn có thể."
"Nhưng..."
"Tập đoàn nhà họ Lăng có nền móng hàng trăm năm."
"Lăng Hạc đứng sau cả một gia tộc như vậy."
"Muốn anh ấy thua Tống Tri Việt..."
"Nghe thế nào cũng thấy không hợp lý."
Hệ thống bỗng im lặng.
Cảm giác giống hệt một giáo viên chủ nhiệm đã dạy học bao năm.
Đột nhiên bị học sinh chỉ ra rằng sách giáo khoa có vấn đề.
Nó lúng túng hồi lâu mới đáp.
【Khí vận của nam nữ chính chi phối thế giới này.】
【Đó là quy tắc.】
【Không thể thay đổi được.】
Không thể thay đổi...
Thật sao?
Tôi nhớ đến bố mẹ.
Nhớ Lăng Ca.
Nhớ Lăng Hạc.
Nhớ cả Tống Tri Việt.
Trong mắt tôi...
Ai trong số họ cũng sống động đến mức như một con người thật.
Không ai giống một nhân vật được dựng lên cho đủ vai.
Cũng chẳng ai nên chỉ là NPC trong câu chuyện của người khác.
Tôi im lặng rất lâu.
Cuối cùng mới khẽ hỏi.
"...Vậy."
"Lăng Hạc của thế giới này..."
"Cuối cùng cũng sẽ c.h.ế.t yểu sao?"
Lần này...
Hệ thống không trả lời.
Có lẽ nó cũng nhận ra.
Tâm trạng của tôi đang rất tệ.
12
Kiếp trước...
Tôi cũng từng biết một người tên Lăng Hạc.
Nói chính xác hơn...
Là tôi biết anh.
Còn anh thì chưa từng biết đến sự tồn tại của tôi.
Tôi lớn lên trong cô nhi viện.
Mỗi dịp lễ Tết, nơi đó thường nhận được rất nhiều quần áo, sách vở và nhu yếu phẩm do các nhà hảo tâm gửi tặng.
Sở dĩ tôi nhớ cái tên Lăng Hạc lâu đến vậy...
Là vì anh khác tất cả mọi người.
Người khác tặng quần áo.
Tặng sách.
Còn anh...
Lần nào cũng quyên góp pháo hoa cho đêm giao thừa.
Trên mỗi thùng pháo đều dán một dòng chữ.
"Mỗi đứa trẻ đều xứng đáng được ngắm pháo hoa rực rỡ."
Chính câu nói ấy...
Tôi vẫn nhớ mãi.
Những năm tháng sống trong cô nhi viện, tôi thường xuyên bị bắt nạt.
Điều duy nhất khiến tôi có thể c.ắ.n răng bước tiếp...
Chính là được mong chờ đến đêm giao thừa.
Được ngẩng đầu nhìn pháo hoa nở rực trên bầu trời.
...
Ở kiếp trước.
Lăng Hạc ra mắt từ khi còn rất nhỏ.
Mười sáu tuổi.
Anh tham gia chương trình tuyển chọn thần tượng.
Rồi debut trong một nhóm nhạc nam.
Anh rất đẹp.
Độ nổi tiếng cũng rất cao.
Trên tivi...
Lúc nào anh cũng cười.
Mà khoảng thời gian tôi chật vật nhất, cố gắng sống lay lắt từng ngày...
Chính nụ cười ấy đã trở thành chỗ dựa tinh thần của tôi.
Tôi từng nghĩ...
Anh sống rất hạnh phúc.
Rất vui vẻ.
Thế nhưng...
Đến năm mười tám tuổi.
Anh lại tự mình rời khỏi thế giới này.
Mãi về sau tôi mới biết.
Cha mẹ nuôi của anh chỉ xem anh như một công cụ kiếm tiền.
Anh lớn lên trong bạo lực gia đình.
Sống suốt nhiều năm trong bóng tối.
Lăng Hạc đem tất cả sự dịu dàng và lòng tốt dành cho người khác.
Nhưng...
Lại quên chừa cho chính mình một chút.
...
Tôi không biết...
Lăng Hạc ở thế giới này có còn là người mà tôi từng biết hay không.
Nhưng tôi vẫn hy vọng.
Hy vọng anh có thể sống vui vẻ hơn một chút.
13
Sáng hôm sau đến trường.
Đúng lúc kết quả kỳ thi tháng được công bố.
Tôi vừa nhìn bảng xếp hạng đã thấy ngay cái tên đứng đầu.
Tống Tri Việt.
Không ngoài dự đoán.
Vẫn là hạng nhất toàn khối.
Mặc dù...
Lên lớp thì ngủ.
Bài tập thì không làm.
Đúng là nam chính có khác.
Đứng thứ hai là La Đằng.
Lớp trưởng học tập của lớp tôi.
Cặp kính cô ấy đeo dày đến mức còn dày hơn cả đáy chai bia.
Đống đề đã làm chất lên chắc cũng gần bằng chiều cao của cô.
Tôi vẫn luôn cảm thấy...
Nếu Tống Tri Việt không có hào quang nam chính.
Thì người đứng đầu toàn khối chắc chắn phải là La Đằng.
La Đằng nhìn bảng điểm.
Ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.
Nhưng chỉ vài giây sau.
Cô đã quay về chỗ ngồi.
Bình tĩnh mở quyển sổ tổng hợp lỗi sai.
Tiếp tục cặm cụi làm bài.
Như thể kết quả vừa rồi hoàn toàn không ảnh hưởng đến mình.
...
Đến lúc này.
Hệ thống gần như cũng mặc kệ đời.
Kịch bản đã lệch khỏi quỹ đạo đến mức nó chẳng còn buồn sửa nữa.
Cho nên...
Khi cô chủ nhiệm thông báo lớp sẽ chia thành các nhóm học tập một kèm một.
Hệ thống cũng không còn nhảy dựng lên bắt tôi phải ghép cặp với Tống Tri Việt như trước.
Tôi chống cằm.
Lặng lẽ suy nghĩ.
Nếu tôi thật sự là nữ chính của thế giới này.
Thì khí vận của tôi...
Ít nhất cũng phải ngang với khí vận của nam chính.
Đột nhiên.
Tôi muốn thử một chuyện.
Tôi muốn xem...
Rốt cuộc quy tắc của thế giới này...
Có thật sự không thể thay đổi hay không.
Thế là tôi đứng dậy.
Đi đến trước mặt La Đằng.
"Tớ muốn lập nhóm học với cậu."
La Đằng ngẩng đầu.
Có chút bất ngờ.
Nhưng rất nhanh đã mỉm cười.
"Được."
...
Lúc tôi quay về chỗ ngồi.
Tống Tri Việt vừa mới ngồi thẳng dậy sau giấc ngủ.
Anh nhìn tôi.
Im lặng rất lâu.
Không nói một lời.
...
Có lẽ...
Đây là lần đầu tiên trong cả hai kiếp sống.
Tôi học hành nghiêm túc đến thế.
Nghiêm túc đến mức...
Đêm nằm mơ cũng thấy mình đang giải toán.
...
Không lâu sau.
Lớp lại đổi chỗ ngồi.
Lăng Ca trở thành bạn cùng bàn của tôi.
Cô đưa tay bóp nhẹ má tôi.
Cũng chẳng dùng bao nhiêu sức.
Rồi chép miệng.
"Chậc."
"Con heo rừng nhỏ này học hành chăm chỉ quá."
"Gầy mất mấy lạng rồi."
Sở dĩ cô ấy gọi tôi là heo rừng nhỏ...
Là vì tôi vừa đổi ảnh đại diện WeChat thành con heo con nổi tiếng ở núi Bobo.
Lăng Ca chống cằm nhìn tôi.
"Cuối tuần."
"Chị đây dẫn em đi ăn món ngon."
Vừa nghe đến câu đó.
Mọi mệt mỏi vì học hành suốt những ngày qua...
Lập tức tan biến sạch sẽ.
14
Chỉ là...
