Xuyên Thành Nữ Chính Cứu Rỗi - 7
Cập nhật lúc: 01/07/2026 15:03
Tôi thật sự không ngờ Lăng Ca lại "không có lương tâm" đến thế.
Cô ấy bảo sẽ dẫn tôi đi ăn ngon.
Kết quả...
Lại lôi tôi đến nhà mình học ké với gia sư.
Mãi sau này tôi mới biết.
Lăng Hạc tuy đang tạm nghỉ học ở nhà vì sức khỏe.
Nhưng người ta vốn chẳng học cấp ba nữa.
Anh đã học chương trình thiếu niên của đại học A từ lâu rồi.
...
Trong lúc tôi và Lăng Ca cặm cụi học với gia sư.
Lăng Hạc thì ngồi cách đó không xa.
Bình thản chơi Eggy Party.
Tôi tranh thủ liếc màn hình điện thoại của anh một cái.
Rồi chân thành cảm thán.
"Đúng là trò chơi này biết động viên người chơi thật."
Lăng Hạc ngẩng đầu.
"Hả?"
Tôi chậm rãi nói.
"Đến cả trình độ gà mờ như anh..."
"Mà cũng leo được lên hạng Vô Địch - Phượng Hoàng."
"Thế mới thấy trên đời này đúng là chẳng có gì là không thể."
Lăng Hạc nhìn tôi đầy ai oán.
"...Cô đúng là biết cách làm người khác tổn thương."
15
Lăng Ca nhìn em trai mình nhàn nhã quá thì ngứa mắt.
Thế là cô ấy tiện tay quăng luôn bài tập của tôi sang.
"Bên cạnh thì rảnh rỗi."
"Chỉ luôn cho cô ấy đi."
Mặc dù...
Lăng Ca và Lăng Hạc là sinh đôi.
Nhưng cô ấy chỉ sinh trước anh đúng năm phút.
Ấy vậy mà Lăng Hạc lại bị chị gái đè đầu cưỡi cổ đến mức không dám cãi.
Theo lời hệ thống.
Sau này Tống Tri Việt có thể đ.á.n.h bại Lăng Hạc...
Không phải vì nhà họ Lăng yếu.
Mà vì chính nội bộ nhà họ Lăng tự chia rẽ.
Thế nên.
Dạo này tôi lại bắt đầu công cuộc... tẩy não Lăng Hạc.
"Lăng Hạc."
"Anh sẽ không vì tranh giành tài sản với Lăng Ca mà khiến hai bên cùng thiệt hại đấy chứ?"
Anh ngước mắt nhìn tôi.
Tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt.
"Xã hội vốn rất đơn giản."
"Thứ phức tạp nhất là lòng người."
"Bên ngoài nguy hiểm biết bao."
"May mà còn có người chị gái vĩ đại như Lăng Ca."
"Dùng thân thể không mấy khỏe mạnh của mình che mưa chắn gió cho em trai."
"Một mình chống đỡ cả bầu trời."
Lăng Hạc nổi hết cả da gà.
"...Cô đang nói Lăng Ca thật đấy à?"
Tôi mặc kệ.
Tiếp tục vẽ bánh.
"Anh nghĩ xem."
"Sau này Lăng Ca vất vả kiếm tiền."
"Hai chúng ta chỉ việc ở nhà tiêu tiền cô ấy kiếm."
"Ngủ giường của cô ấy."
"Tiện thể ôm luôn mấy bé mèo cô ấy nuôi."
"Cuộc sống như thế chẳng phải sung sướng biết bao sao?"
"Tội gì phải tự mình lăn lộn."
"Ngồi mát ăn bát vàng mới là chân lý."
Lăng Hạc im lặng nhìn tôi rất lâu.
Ánh mắt sâu thẳm.
Không biết vì sao...
Vành tai anh lại hơi đỏ lên.
Một lúc sau mới chậm rãi hỏi.
"...Tại sao hai chúng ta phải ngủ trên giường của chị ấy?"
"Không thể tự mua một cái giường khác à?"
"Cái sở thích này của cô..."
"Tôi không đồng ý."
"Đây là giới hạn cuối cùng của tôi."
Tôi hóa đá ngay tại chỗ.
"...Khoan."
"Anh đang nói cái gì vậy?"
Đúng lúc ấy.
Hệ thống, vốn đã mất tích mấy ngày, bỗng nhảy ra.
【Cô còn đang đứng ở vạch xuất phát.】
【Người ta thì đã lên cao tốc rồi.】
Tôi: "..."
Được lắm.
Đúng là người thành phố.
Biết chơi thật.
...
Cứ thế.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối học kỳ.
Ngày công bố kết quả cũng chính là ngày bắt đầu kỳ nghỉ đông.
Nhóm lớp bỗng náo nhiệt hẳn lên.
Khắp nơi đều là ảnh chụp bảng điểm.
Điện thoại tôi liên tục rung vì thông báo.
Tiếng ting ting dồn dập kéo tôi tỉnh khỏi cơn mơ màng.
Tôi mở WeChat lên.
Là La Đằng.
Cô ấy gửi cho tôi liên tiếp rất nhiều tin nhắn.
15
Tôi gần như lập tức nhìn thấy dòng quan trọng nhất.
Lần thi này...
La Đằng vượt Tống Tri Việt đúng 0,5 điểm.
Và lần đầu tiên...
Cô ấy đứng hạng nhất toàn khối.
Khóe môi tôi bất giác cong lên.
Tôi nhìn bảng điểm của La Đằng.
Rồi lại nhìn bảng điểm của Tống Tri Việt.
Cứ nhìn qua nhìn lại mấy lần.
Trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
Đến lúc đó tôi mới nhớ ra...
Mình còn chưa xem điểm của bản thân.
Tôi kéo xuống tìm tên mình.
Lần này...
Tôi thi tốt nhất từ trước đến giờ.
Thành công lọt vào top hai trăm toàn khối.
Xếp hạng 150.
Nhìn con số ấy.
Tôi bỗng thấy sống mũi cay cay.
Bao nhiêu ngày cắm đầu học.
Bao nhiêu đêm nằm mơ cũng giải đề.
Cuối cùng...
Cũng nhìn thấy một chút thành quả.
Xem ra tôi đoán không sai.
Khí vận của nữ chính...
Không chỉ ảnh hưởng đến chính mình.
Mà còn có thể tác động đến những người ở bên cạnh.
Nếu vậy...
Có lẽ...
Lăng Hạc của thế giới này.
Cũng có cơ hội thay đổi số phận.
Cũng có thể...
Có được một kết cục tốt đẹp.
16
Vì lần này thi khá tốt.
Mẹ vui vẻ tăng tiền tiêu vặt cho tôi.
Tôi liền hẹn Lăng Ca và Lăng Hạc cùng đi công viên giải trí.
...
Nhưng mới đi được nửa đường.
Lăng Ca bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Hai mắt cô sáng rực.
Không nói một lời đã đuổi theo.
Để lại tôi và Lăng Hạc đứng nhìn nhau.
Quả nhiên...
Sức hút của anh tóc vàng vẫn chẳng hề giảm sút.
...
Đúng lúc tàu điện chuẩn bị khởi hành.
Một cậu bé bỗng chạy tới.
Mắt đỏ hoe vì khóc.
Nó túm c.h.ặ.t lấy vạt áo tôi.
"Chị ơi..."
"Xin chị cứu anh Tống..."
Tôi lập tức cúi xuống.
"Có chuyện gì vậy?"
Cậu bé không kịp giải thích.
Chỉ quay đầu chạy về phía con hẻm gần đó.
