Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tôi Từ Bỏ Nam Chính Để Đến Với Phản Diện - Chương 7
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:22
Chiếc xe lao v.út đi, bỏ lại khói bụi mịt mù.
Đường lên núi Nam Sơn quanh co khúc khuỷu, một bên là vách núi, một bên là vực sâu hun hút.
Tôi lái xe lụa như một tay đua F1 chuyên nghiệp khiến trợ lý ngồi ghế phụ mặt xanh như tàu lá chuối.
Còn Hoắc Tư Hàn thì vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng tay đã bám c.h.ặ.t vào thành ghế.
Đến chân núi, xe không thể đi tiếp. Chúng tôi phải đi bộ men theo đường mòn nhỏ hẹp.
Đúng lúc này, một chiếc xe sang trọng khác cũng đỗ dịch lại. Lâm Thanh và Tô Nhược Y bước xuống, theo sau là đám vệ sĩ hùng hậu mang vác đủ thứ quả cáp xa xỉ.
Đúng là oan ra ngõ hẹp.
Lâm Thanh nhìn thấy tôi thì khựng lại rồi cười khẩy.
"Hạ Sơ Nguyệt, cô cũng đến đây tìm thần y sao? Đừng phí công vô ích. Thần y Cổ Mộc nổi tiếng ghét người giàu hợm hĩnh. Cô mang cái danh tiếng xấu xa đó đến đây chỉ làm ô uế nơi thanh tịnh này thôi. Tôi đến để mời thần y về chữa bệnh cho ông nội. Đây là việc hiếu nghĩa, chắc chắn ông ấy sẽ cảm động."
Tô Nhược Y cũng hùa theo, giọng ngọt sớt: "Chị Sơ Nguyệt à, em biết chị muốn chữa chân cho Hoắc tổng để lấy lòng anh ấy, nhưng y thuật là chuyện nghiêm túc, không phải trò đùa để chị thể hiện đâu. Chị về đi, đừng để Hoắc tổng phải chịu khổ leo núi cùng chị nữa.Nhìn anh ấy ngồi xe lăn tội nghiệp chưa kìa."
Tôi liếc nhìn Hoắc Tư Hàn, thấy hắn đang tỏa ra sắc khí lạnh thấu xương, tôi nắm lấy tay hắn, mỉm cười trấn an rồi quay sang đối diện với cặp đôi trời sinh một cặp kia.
"Lâm thiếu gia, Tô tiểu thư, hai người lo cho cái việc hiếu nghĩa của mình đi, đừng có chõ mũi vào chuyện vợ chồng tôi. Thần y có chữa hay không là do duyên phận, không phải do ai mang nhiều vàng bạc hơn đâu. Nhìn đống quả cáp lòe loẹt kia kìa, các người định mua chuộc thần y bằng mấy chai rượu tây và nhân sâm công nghiệp đó sao? Thật nực cười."
Lâm Thanh tức đỏ mặt.
"Cô, cô dám chê quà của tôi sao? Đây đều là cực phẩm tôi đặt mua từ nước ngoài về đấy. Cô thì có cái gì? Tay không bắt giặc à?"
Tôi không thèm đôi co với hắn, quay sang ra hiệu cho vệ sĩ của mình ở lại canh xe.
Tôi cúi xuống ngay trước mặt Hoắc Tư Hàn.
"Lên đi, em cõng anh."
Hoắc Tư Hàn nhìn tôi, ánh mắt d.a.o động dữ dội.
"Cô chắc chứ?"
Lên nhanh đi đại ca, đứng đây kỳ kèo một hồi là trời tối hổ tham ma bắt bây giờ.
Tôi giục hắn.
Hắn do dự một chút rồi cũng chịu quàng tay lên cổ tôi.
Tôi vận công hít một hơi thật sâu rồi đứng dậy.
Cũng may kiếp trước tôi hay vác bao gạo giúp mẹ rồi còn tập gym hùng hục nên khoản này cũng không quá khó khăn.
Tuy nhiên cảm giác da thịt tiếp xúc gần gũi, l.ồ.ng n.g.ự.c vững trãi của hắn áp sát vào lưng khiến tim tôi đập nhanh như đ.á.n.h trống.
Tôi cõng Hoắc Tư Hàn băng qua lối mòn, bỏ lại Lâm Thanh và Tô Nhược Y đang hì hục leo dốc phía sau.
Đám vệ sĩ của họ mang vác nặng nề nên di chuyển chậm như sên.
Vừa đi tôi vừa tranh thủ trêu ghẹo đại phản diện.
"Anh nhẹ hơn em tưởng đấy nhé. Có phải dạo này anh kén ăn không? Về nhà em phải tẩm bổ cho anh ra ngô ra khoai mới được."
Hoắc Tư Hàn im lặng một lúc lâu rồi bỗng nhiên thì thầm vào tai tôi.
"Tại sao cô lại phải cực khổ thế? Cô hoàn toàn có thể thuê người cõng tôi mà."
Tôi cười: "Thuê người thì nói làm gì nữa? Đây là thành ý. Em muốn thần y thấy được sự chân thành của chúng ta. Với lại em không thích người khác chạm vào chồng mình đâu. Tính chiếm hữu của em cao lắm đấy nhé."
Hơi thở nóng hổi của hắn phả vào gáy làm tôi dùng mình một cái.
Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay hơn một chút, tựa đầu vào vai tôi, khẽ nói, "Cảm ơn em Nguyệt Nhi."
Lần đầu tiên hắn gọi tên thân mật của tôi, trái tim tôi như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Khoảnh khắc này, tôi biết mình đã thắng được một nửa trái tim băng giá kia rồi. Lên đến đỉnh núi, một ngôi nhà gỗ đơn sơ hiện ra giữa vườn
thuốc xanh mướt.
Một ông lão tóc bạc trắng như tiên ông đang ngồi chơi cờ một mình trước hiên nhà.
Đó chính là thần y Cố Mộc.
Lâm Thanh và Tô Nhược Y cũng vừa thở hồng hộc bò tới nơi.
Lâm Thanh vội vàng sai vệ sĩ bày biện quả cáp.
"Dạ thưa thần y, cháu là Lâm Thanh, cháu nội Lâm gia ở Thượng Hải. Cháu nghe danh ngài đã lâu nên mạo muội đến xin ngài xuống núi chữa bệnh cho ông nội. Đây là chút quả mọn, mong ngài nhận cho."
Thần y vẫn chăm chú vào bàn cờ, chẳng buồn ngẩng đầu.
Ông phất tay áo một cái, đám quả cáp xa xỉ kia bị một luồng gió hất bay tứ tung. "Mang mấy thứ rác rưởi này đi chỗ khác, ta ghét nhất cái mùi tiền. Ông nội ngươi già rồi, bệnh lão thì chữa cái gì? Xin lão bệnh t.ử là quy luật, ta không can thiệp."
Lâm Thanh sững sờ, mặt xám xịt như tro tàn.
Tô Nhược Y vội vàng quỳ xuống diễn bài nước mắt cá sấu. "Thần y xin ngài rủ lòng thương. Ông nội anh Thanh là người tốt, ông ấy làm từ thiện nhiều lắm."
"Ồn ào quá, cút hết đi cho ta nhờ."
Thần y bịt tai lại, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
