Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tôi Từ Bỏ Nam Chính Để Đến Với Phản Diện - Chương 8

Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:23

Tôi đặt Hoắc Tư Hàn ngồi xuống một tảng đá phẳng, lau mồ hôi trên trán rồi ung dung bước tới bàn cờ.

Tôi nhìn thấy cờ đang dang dở, mỉm cười cầm một quân cờ đen đặt xuống một vị trí hiểm hóc.

"Chiếu tướng"

Thần y Cổ Mộc giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt ông sáng rực như đèn pha.

"Cô bé, nước cờ này tuyệt diệu, ta đã suy nghĩ ba ngày nay mà chưa tìm ra cách phá giải, không ngờ cô nhìn qua đã thấy điểm yếu."

Tôi mỉm cười lễ phép, cháu chào thần y, cháu không mang quả cáp cao sang, chỉ mang đến cho ngài một đối thủ chơi cờ xứng tầm và loại thảo d.ư.ợ.c ngài tìm kiếm bấy lâu này."

Tôi ra hiệu cho trợ lý mang cái hộp gỗ cũ kỹ ra. Khi nắp hộp mở ra, một bông sen trắng mút tỏa ra hàn khí lạnh lẽo.

Mắt thần y sáng lên lấp lánh.

Ông run run tay.

"Tuyết liên ngàn năm, đúng là nó rồi. Ta tìm cả đời không thấy. Cô bé lấy thứ này ở đâu ra? Cháu có duyên với nó à."

"Thưa thần y, cháu muốn đổi bông hoa này lấy một đôi chân lành lặn cho chồng cháu. Ngài thấy kèo này có hời không?"

Thần y nhìn Hoắc Tư Hàn rồi nhìn tôi, gật đầu lia lịa.

"Hời quá hời. Ta đồng ý. Vào nhà đi, ta sẽ châm cứu cho cậu ta ngay. Còn đám người kia tiễn khách."

Lâm Thanh và Tô Nhược Y đứng c.h.ế.t chân nhìn tôi hiên ngang đẩy Hoắc Tư Hàn vào trong.

Còn họ thì bị đuổi thẳng cổ.

Tôi quay lại nhếch mép.

"Lâm thiếu gia về nhắn ông nội ăn uống đều độ vào, sống c.h.ế.t có số đừng cưỡng cầu. Còn Cô Tô diễn xuất còn non lắm, về học lại đi nhé."

Cánh cửa gỗ đóng sầm lại trước mặt hai kẻ thất bại đang dậm chân bình bịch.

Những ngày sau đó là chuỗi trị liệu đau đớn khủng khiếp đối với Hoắc Tư Hàn.

Thần y phải dùng d.a.o rạch từng đường trên chân hắn để nối lại gân mạch rồi ngâm trong thùng t.h.u.ố.c nóng bỏng.

Hắn đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm, mặt tái mét nhưng tuyệt nhiên không kêu một tiếng.

Tôi luôn túc trực bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn. kể chuyện cười nhạt nhẽo để hắn phân tâm.

"Cố lên anh, sắp xong rồi. Khi nào chân anh khỏi em sẽ dẫn anh đi nhảy đầm, đi leo núi, đi đá bóng."

"À, đá bóng thì hơi quá sức."

Hoắc Tư Hàn nhìn tôi, ánh mắt chan chứa yêu thương.

"Em nói nhiều quá, đợi chân tôi khỏi, việc đầu tiên tôi làm là gì?"

Tôi tò mò ghé sát vào, "Là bế em lên giường."

Mặt tôi đỏ bừng như quả cà chua chín.

Cái tên lưu manh này đau thế mà vẫn còn tâm trí nghĩ chuyện đen tối, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Một tháng trôi qua, phép màu đã xảy ra.

Hoắc Tư Hàn bắt đầu có cảm giác ở đầu ngón chân rồi cử động được bàn chân.

Thần y Cố Mộc gật gù,

"Tốt lắm, cơ địa tốt, ý chí thép, lại có vợ chăm tận răng nên hồi phục nhanh hơn dự kiến. Giờ chỉ cần tập vật lý trị liệu là đi lại bình thường."

Chúng tôi tạm biệt thần y xuống núi, lần này tôi không phải cõng hắn nữa, hắn đã có thể tự chống nặng đi được một đoạn ngắn.

Trở về Thượng Hải, tôi quyết định giấu nhẹn chuyện hắn đã hồi phục.

Chúng tôi cần một cú b.o.m để dọn sạch đám rác rưởi ngáng đường.

Vừa về đến nhà, tin xấu đã ập tới.

Thím hai của Tư Hàn đã cấu kết với Lâm Thanh triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường để bãi nhệm chức chủ tịch của hắn, lấy lý do sức khỏe không đảm bảo và năng lực yếu kém vì họ tưởng hắn vẫn đang ôm đống nợ ở mảnh đất phía tây.

Đồng thời họ đồn thổi lễ đính hôn của chúng tôi là trò l.ừ.a đ.ả.o chiếm đoạt tài sản.

Ngày họp của cổ đông cũng là ngày họ định tổ chức tiệc ăn mừng sớm việc lật đổ Hoắc Tư Hàn tại khách sạn năm sao.

Tôi giúp hắn mặc bộ vest đen thủ công chảy chốt lại mái tóc.

"Anh sẵn sàng chưa?"

Tôi hôn nhẹ lên mà hắn.

"Sẵn sàng, hôm nay chúng ta sẽ dọn hết rác rưởi."

Bước vào phòng họp, không khí ồn ào bỗng lặng ngắt khi tôi đẩy xe lăn đưa Hoắc Tư Hàn vào.

Thím hai ngồi trễm trệ đầu bàn, cạnh là Lâm Thanh và Tô Nhược Y.

Thím hai cười đắc ý.

"Ồ, cháu trai yêu quý đến rồi à? Tưởng sợ quá nên trốn rồi chứ. Hôm nay bầu chủ tịch mới, cháu tàn tật lại không minh mẫn nên nghỉ đi là vừa. Cô đã đề cử anh họ cháu lên thay rồi."

Lâm Thanh thêm dầu vào lửa.

"Hoắc tổng, Lâm Thị đã nắm 20% cổ phần của Hoắc thị cộng với phe thím hai, chúng tôi đủ quyền phế chuốt anh. Anh già cỗi rồi, lại còn nghe lời đàn bà mua mấy mảnh đất hoang làm công ty lỗ vốn." 

Tô Nhược Y nhìn tôi thương hại giả tạo.

"Chị Sơ Nguyệt, em khuyên chị buông tha anh ấy đi, chị ở bên cạnh chỉ làm gánh nặng thôi."

Tôi bật cười, tiếng cười vang vọng khiến ai nấy đều rùng mình.

"Các người diễn xong chưa? Đến lượt tôi nhé."

"Thứ nhất, ai nói Hoắc thị lỗ vốn? Mở to mắt ch.ó ra mà nhìn báo cáo quý này đi."

Tôi ném sấp tài liệu lên bàn.

"Mảnh đất phía đông đã tăng giá gấp 20 lần sau quy hoạch, lợi nhuận thu về đủ để mua đứt 10 cái Lâm Thị của các người cộng lại."

Cả phòng họp xôn xao.

Các cổ đông vội cầm tài liệu lên xem mắt chữ o mồm chữ A.

Lâm Thanh tái mặt, tay run cầm tờ báo cáo.

"Không thể nào, rõ ràng là phía tây..."

"Phía tây là cái bẫy dành cho mấy kẻ tham mà ngu như anh đấy."

Tôi cười khẩy.

"Anh tưởng tôi không biết anh cài gián điệp sao? Tôi cố tình để lộ tin giả cho anh đấy. Cảm giác bị lừa thế nào? Lâm thiếu gia."

Thím hai đập bàn đứng dậy, mặt mày sưng sỉa như cái bánh bao.

"Mày bớt bốc phét đi. Cứ cho là có lãi thì sao? Nó vẫn là một thằng tàn phế ngồi xe lăn. Một tập đoàn quốc tế không thể để một kẻ không đi nổi bằng hai chân làm bộ mặt được, hình ảnh công ty sẽ bị bôi cho chát trấu hết."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.