Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tôi Từ Bỏ Nam Chính Để Đến Với Phản Diện - Chương 9

Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:23

Đúng lúc này, Hoắc Tư Hàn từ từ chống tay lên thành ghế, cả phòng họp nín thở, tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tim đập.

Hắn chậm rãi đứng dậy, sống lưng thẳng tắp, cao lớn và uy nghiêm như một vị thần vừa dáng thế.

Hắn bước từng bước vững trãi về phía thím hai, tiếng giày ra nện xuống sàn nhà nghe đen thép như tiếng b.úa tạ gõ thẳng vào cái tiền đồ tối tăm của lũ phản bội.

"Ai nói tôi tàn phế?"

Giọng hắn trầm thấp nhưng uy lực kinh người.

Thím hai sợ đến mức ngã phịch xuống ghế, mặt cắt không còn giọt m.á.u.

Lâm Thanh đ.á.n.h rơi cả tập tài liệu, còn Tô Nhược Y thì há hốc mồm, mắt trợn chừng như nhìn thấy mà.

"Chân, chân của mày." Thím hai lắp bắp.

Hoắc Tư Hàn đứng sừng sững trước mặt bà ta, ánh mắt lạnh như băng tuyết nghìn năm.

"Chân tôi đã khỏi từ tám đời rồi. Tôi chỉ ngồi xe lăn để xem màn kịch rẻ tiền của các người thôi."

"Thím hai, bà cấu kết với người ngoài bán đứng công ty, biển thủ công quỹ, hối lộ quan chức.

Tôi đã thu thập đủ bộ sưu tập bằng chứng rồi.

Cảnh sát đang đứng đợi bà ở cửa để mời đi uống trà đấy."

Vừa dứt lời, cảnh sát ập vào còng tay bà thím.

Bà ta gào khóc t.h.ả.m thiết, van xin đủ điều nhưng hắn chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Lâm Thanh định lén lút lùi ra cửa, nhưng tôi đã nhanh chân chặn đường.

"Lâm thiếu gia đi đâu mà vội thế? Chúng ta còn mớ nợ chưa tính xong mà. Anh thuê người tung tin đồn bôi nhọ vợ tôi, lại còn thuê giang hồ dàn cảnh t.a.i n.ạ.n giao thông cho xe hàng của Hoắc thị. Anh nghĩ anh thoát được à?"

Tôi giơ chiếc USB ra trước mặt hắn.

"Trong này là toàn bộ ghi âm cuộc gọi của anh với đám xã hội đen.

Chuẩn bị tinh thần vào tù mà bóc lịch cho quên sự đời đi nhé.

À quên, Tô tiểu thư đây cũng là đồng phạm đắc lực đấy.

Chúc hai người hạnh phúc trong trại giam."

Lâm Thanh và Tô Nhược Y bị cảnh sát giải đi trong sự bàng hoàng của tất cả mọi người.

Cả phòng họp vỗ tay rầm rầm như sấm dậy.

Mấy lão cổ đông lúc nãy còn đòi lật đổ Hoắc Tư Hàn giờ quay ngoắt sang định nọt ca tụng hắn lên tận mây xanh.

Hoắc Tư Hàn giơ tay ra hiệu im lặng.

Hắn quay sang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến mức có thể vắt ra nước.

Hắn đột ngột quỳ một chân xuống, rút ra một chiếc nhẫn kim cương to bằng quả trứng tuy hơi lố, nhưng tôi cực kỳ ưng cái bụng.

"Hạ Sơ Nguyệt, cảm ơn em đã đến bên tôi, kéo tôi ra khỏi vũng lầy tăm tối này. Em không chỉ cứu đôi chân tôi mà còn cứu cả cuộc đời tôi. Làm vợ chính thức của tôi nhé. Tôi hứa sẽ sủng em lên tận trời xanh."

Tôi xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, gật đầu lia lịa.

"Em đồng ý, em đồng ý cả hai tay hai chân luôn."

Hắn đeo nhẫn vào tay tôi rồi đứng dậy ôm trầm lấy tôi, trao một nụ hôn nồng cháy trước sự chứng kiến của hàng trăm người.

Tiếng vỗ tay hò reo vang dội. Khoảnh khắc này, tôi biết mình đã thực sự lật kèo trở thành nữ chính trong cuộc đời chính mình.

Sau màn đại thanh trừng chấn động đó, trật tự giới thượng lưu thượng hải hoàn toàn thay đổi.

Tập đoàn Lâm Thị sụp đổ nhanh như lâu đài cát trước sóng thần.

Lâm Thanh và bố hắn phải bán sạch tài sản để trả nợ mà vẫn phải chịu án tù mười mấy năm vì tội gian lận thương mại.

Tô Nhược Y thì thê t.h.ả.m hơn.

Quá khứ đen tối của cô nàng bị phanh phui sạch sành xanh. Hóa ra cô ta chẳng phải sinh viên nghèo vượt khó gì cả mà là con gái nuôi của một đại gia xã hội đen hết thời, chuyên đi lửa tình các thiếu gia để đào mỏ.

Hình tượng ngọc nữ tan vỡ, cô ta bị tẩy chay đến mức không còn mặt mũi nào sống ở thành phố này, phải trốn về vùng sâu vùng xa làm ruộng.

Còn tôi và Hoắc Tư Hàn thì bận rộn chuẩn bị cho đám cưới thế kỷ.

Lần này không phải hôn nhân thương mại nữa mà là hôn nhân vì tình yêu đích thực.

Hoắc Tư Hàn cưng chiều tôi, hắn chuyển sang tên tôi một nửa số cổ phần, biến tôi thành người phụ nữ giàu nứt đố đồ vách.

Ngày cưới tôi mặc chiếc váy cưới đính hàng nghìn viên pha lê lộng lẫy như công chúa.

Khi bố Hạ dắt tay tôi trao cho Hoắc Tư Hàn, ông đã khóc.

"Bố cứ tưởng con sẽ khổ, ai ngờ con lại chọn đúng người nhất, giờ bố yên tâm rồi."

Nhìn người đàn ông trước mặt, hắn không còn là gã phản diện u ám trong tiểu thuyết nữa.

Hắn là chồng tôi, người đàn ông dịu dàng và yêu tôi hơn cả sinh mạng.

Trong đêm tân hôn nằm trong vòng tay rắn chắc của hắn, tôi bỗng nhớ lại lúc mình mới xuyên không đến đây.

Tôi ngước lên nhìn hắn thì thầm, "Anh à, anh có biết em thực sự là ai không?"

Hoắc Tư Hàn vuốt tóc tôi, mỉm cười, "Em là Hạ Sơ Nguyệt, vợ của tôi."

"Không, ý em là em không phải Sơ Nguyệt của trước kia. Em đến từ thế giới khác, em biết trước kết cục của mọi người".

Tôi ngập ngừng vì sợ hắn nghĩ tôi bị điên, nhưng hắn chỉ siết c.h.ặ.t tôi vào lòng, hôn lên trán tôi.

"Anh biết"

"Anh biết á? Từ bao giờ?"

"Từ lúc em thay đổi thái độ với anh ở bệnh viện, Hạ Sơ Nguyệt thật sự rất sợ anh. Cô ta chưa bao giờ dám nhìn thẳng vào mắt anh, càng không dám mắng hay trêu chọc anh."

" Nhưng em thì khác, em dũng cảm, thông minh và rực rỡ như ánh mặt trời. Anh không quan tâm em đến từ đâu."

"Anh chỉ biết người anh yêu là em, người đang nằm trong tay anh lúc này. Chỉ cần em không bỏ anh đi thì dù em là yêu quái hay người ngoài hành tinh anh cũng chấp nhận hết."

Nước mắt tôi trào ra vì hạnh phúc.

Hóa ra hắn đã nhận ra từ lâu nhưng vẫn dung túng yêu chiều tôi vô điều kiện.

Tôi dụi đầu vào n.g.ự.c hắn.

"Em sẽ không đi đâu hết. Em sẽ ở đây làm ác nữ của riêng anh suốt đời."

"Chúng ta sẽ cùng nhau viết lại cái kết này, một cái kết viên mãn nhất."

 Hoắc Tư Hàn cười rạng rỡ.

"Được, chúng ta cùng viết."

Và thế là câu chuyện về nữ phụ xuyên không và nam phản diện kết thúc bằng một đám cưới ngọt ngào và một tương lai đầy hứa hẹn. Chúng tôi đã chứng minh rằng số phận nằm trong tay chính mình.

Chỉ cần bạn đủ bản lĩnh và chân thành, bạn hoàn toàn có thể biến vai phụ thành vai chính huy hoàng nhất.

À quên còn chuyện nhỏ nữa. Sau khi kết hôn tôi đã mở một quỹ từ thiện mang tên Nguyệt Hàn để giúp đỡ người khuyết tật.

Cuộc sống của tôi bây giờ đúng chuẩn phú bà.

Sáng đi shopping, chiều đi spa, tối về ôm chồng ngủ.

Thỉnh thoảng rảnh thì đi vả mặt mấy em trà xanh mới nổi định ve vãn chồng mình cho vui cửa vui nhà.

Nhưng nói thật với cái giao diện người sống chớ gần của lão Hoắc bây giờ chả có em nào dám bén mảng lại gần đâu.

Trừ tôi ra.

Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là tìm được một người hiểu mình, dung túng mình và cùng mình đi qua bão giông.

Dù bạn là ai, hãy cứ sống rực rỡ như những đóa hoa rồi tình yêu đích thực sẽ tự tìm đến gõ cửa thôi.

(Hoàn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.