
Xuyên Thành Quân Tẩu Năm 80
Một giấc ngủ tỉnh dậy, tôi xuyên về thập niên 80, trở thành một “quân thê bị bỏ rơi”, còn là bà mẹ vừa sinh con xong, không ai chăm nom, số khổ đến tận cùng.
Ngực căng tức như bị hai khối đá nặng đè lên, lượng sữa nhiều đến mức có thể nuôi cả lũ trẻ trong thôn, vậy mà “nhà cách mạng tí hon” trong lòng tôi lại ngủ ngon đến chảy cả nước miếng.
Bà Trương hàng xóm đứng ngoài cửa cười nhạo tôi vô dụng, đến con ruột cũng không biết nuôi.
Tôi liếc qua phía sau bà ta, thấy một gã đàn ông đang lén lút nhìn vào, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
Cái “phúc khí” này, bà muốn nhận không?
Đúng lúc tôi đau đến hoa mắt chóng mặt, ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp:
“Lâm Vãn Ý, mở cửa.”
Giọng nói này…
Chẳng phải là người chồng quân nhân lạnh như băng của tôi, người đang ở cách xa nghìn dặm, vừa lập công hạng nhì sao?











![Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F6960dfd90a98d11141b42ea7.jpg%3Ftime%3D1767956441866&w=3840&q=75)
